Thẩm Du xoay người rời khỏi bờ cát, lặn sâu về phía biển khơi. [Cung điện nhân ngư ở đâu vậy? Tôi không rành đường đâu.]
Hệ thống đáp: [Cốt truyện không diễn ra ở cung điện nhân ngư, hiện giờ cậu vẫn chưa thể quay về.]
Thẩm Du khựng lại. [Không về cung điện thì tôi đi đâu?]
Hệ thống nói: [Bây giờ cậu nên đi tìm Hải Vu. Chỉ có ngài ấy mới có thể giúp cậu mọc ra hai chân.]
Thẩm Du ngẩn người: [Đi tìm Hải Vu ngay bây giờ sao? Tôi nhớ trong nguyên tác, trước tiên tôi phải tương tư đến mức bỏ ăn bỏ uống mấy ngày cơ mà?]
[Mấy chuyện đó không quan trọng, quan trọng là phải đi tìm Hải Vu.]
[...Sao cơ?]
[Đúng vậy. Hải Vu đang rất gấp.]
[...?]
Hệ thống im lặng vài giây rồi nói: [Ngài ấy sắp tới một vùng biển khác tuần tra. Qua hôm nay, cậu sẽ phải đợi rất lâu mới gặp được. Bao lâu thì tôi cũng không biết, có thể vài ngày, cũng có thể vài năm.]
Thẩm Du nghi hoặc: [Sao cậu biết Hải Vu định đi đâu?]
Hệ thống ngừng một lát: [...Thiết lập nhân vật.]
Thẩm Du chỉ biết đại khái cốt truyện, không hiểu rõ các chi tiết trong nguyên tác. Nghe vậy, cậu cũng không nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý.
Ngay sau đó, hệ thống ném cho cậu một tấm bản đồ đáy biển. Bản đồ nửa thực nửa ảo lơ lửng trước mặt, còn kèm theo giọng dẫn đường: [Bắt đầu hành trình đến Thần Điện Hải Vu. Hệ thống đã quy hoạch tuyến đường nhanh nhất và an toàn nhất cho ngài. Xin hãy đi theo dòng nước phía trước.]
Thẩm Du tò mò đưa tay chạm thử lên bản đồ, không cẩn thận chạm sang một tuyến đường khác. Lập tức, giọng hướng dẫn vang lên: [Không khuyến khích lựa chọn tuyến đường này. Dòng chảy dọc đường khá xiết, hệ số nguy hiểm tương đối cao.]
Thẩm Du chuyển lại tuyến đường cũ. [Cũng chu đáo ghê đấy.]
Tiểu Bạch không nghe thấy giọng hệ thống, cũng không nhìn thấy bản đồ. Thấy cậu bơi theo hướng ngược với cung điện nhân ngư, nó khó hiểu hỏi: “Tiểu Du, cậu không về sao?”
Thẩm Du phất tay ra sau. “Tôi còn chút việc. Cậu về trước đi.”
Tiểu Bạch lập tức hào hứng đuổi theo. “Có chỗ nào vui à?”
“Không phải.” Thẩm Du lắc đầu. “Tôi muốn đến một nơi, làm một chuyện rất quan trọng.”
“Tớ đi cùng cậu!”
Thẩm Du không từ chối. Dù sao cậu cũng mới xuyên tới đây, có người đi cùng vẫn tốt hơn.
Hai người men theo lộ trình hệ thống chỉ dẫn, bơi suốt một quãng đường rất dài. Càng đến gần điểm đến, họ càng lặn sâu hơn, nước biển dần lạnh buốt, ánh sáng xung quanh cũng ngày càng mờ nhạt. Cuối cùng gần như không nhìn thấy gì nữa.
Tốc độ của Tiểu Bạch chậm lại. Giọng nó run run: “Tiểu... Tiểu Du, chúng ta có đi nhầm đường không vậy? Cậu định đi đâu thế?”
Thẩm Du ngẩng đầu nhìn khoảng tối vô tận phía trước. “Đến Thần Điện Hải Vu.”
“Cái gì?!” Tiểu Bạch chấn động. “Thần Điện Hải Vu á? Chỗ đó xa lắm! Ít nhất phải bơi ba tháng mới tới nơi. Hơn nữa nghe nói môi trường ở đó cực kỳ khắc nghiệt, khó tiếp cận cực kỳ!”
Thẩm Du cúi đầu nhìn bản đồ. “Không đến mức đó đâu. Sắp tới rồi mà.”
“Cái gì?!” Tiểu Bạch hét đến vỡ giọng. “Nhanh vậy sao?!”
Thẩm Du gật đầu. “Ừ, ngay phía trước thôi.”
“Khoan đã!” Tiểu Bạch vội vàng đuổi theo. “Cậu tìm Hải Vu làm gì?”
Thẩm Du lập tức nhập vai si tình. “Tôi muốn nhờ ngài ấy giúp tôi mọc ra hai chân. Tôi muốn lên bờ theo đuổi người mình yêu.”
Tiểu Bạch như bị sét đánh. “Đừng! Đừng đi mà!”
Thẩm Du khó hiểu nhìn nó. “Sao vậy? Hải Vu đáng sợ lắm à?”
“Tất nhiên rồi!” Tiểu Bạch cuống quýt. “Ngài ấy sẽ biến chúng ta thành cá khô!”
Thẩm Du giật nảy mình. “Hả?! Sao lại biến thành cá khô?”
Tiểu Bạch sốt ruột giải thích. “Hồi nhỏ ba mẹ tớ đều dọa thế! Không nghe lời thì Hải Vu sẽ bắt đi làm cá khô! Chẳng lẽ ba mẹ cậu chưa từng nói vậy sao?”
Thẩm Du: “...”
Thấy Tiểu Bạch còn muốn khuyên tiếp, Thẩm Du siết chặt nắm tay, làm ra vẻ quyết tâm hy sinh vì tình yêu. “Tôi nhất định phải đi! Nếu không thể mọc ra hai chân để lên bờ tìm người mình yêu, tôi thà chết còn hơn!”
Tiểu Bạch điên cuồng lắc đầu. “Đừng mà!”
Thẩm Du cảm động nói: “Tiểu Bạch, cảm ơn cậu đã đi cùng tôi, cậu cứ ở đây đợi tôi trở lại. Tôi không thể liên lụy cậu.”
“Không được! Không được đâu! Cậu không thể đi!”
Thẩm Du đưa tay đẩy nó sang một bên, sau đó không chút do dự lao thẳng vào vùng biển tối tăm và sâu thẳm nhất. Tiểu Bạch vội vàng đuổi theo, nhưng vừa tiến tới, nó bỗng bị bật ngược trở lại như đâm phải một bức tường vô hình. Nó chỉ có thể bất lực bơi vòng vòng bên ngoài.
Thẩm Du tiếp tục bơi theo hướng hệ thống chỉ dẫn. Dù tộc nhân ngư vốn sinh sống dưới đáy biển sâu, đã quen với bóng tối nơi đại dương, nhưng lúc này cậu vẫn cảm thấy chẳng khác nào một kẻ mù. Cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải lần mò trong bóng đêm. Thế nhưng điều kỳ lạ là, càng tiến về phía trước, trước mắt cậu lại dần xuất hiện những tia sáng mờ ảo.
Tầm nhìn từng chút một được khôi phục, khung cảnh xung quanh cũng trở nên rõ ràng hơn. Thẩm Du đảo mắt nhìn khắp nơi, không có lấy một sinh vật sống, ngay cả dòng nước biển cũng tĩnh lặng đến đáng sợ. Nơi đây giống như một vùng đất chết. Sự yên tĩnh tuyệt đối khiến người ta lạnh sống lưng.
[Anh Thống, đây là địa bàn của Hải Vu sao?] Thẩm Du căng thẳng nuốt nước bọt.
[Đúng... đúng vậy.] Giọng hệ thống dường như cũng mang theo vài phần khẩn trương.
Thẩm Du liếc nhìn bản đồ. Dấu chấm đỏ biểu thị vị trí của cậu gần như đã chồng khít với điểm đến màu xanh. Điều đó chứng tỏ cậu đã ở rất gần Thần Điện Hải Vu.
Hệ thống: [Tới rồi!]
Thẩm Du ngẩng đầu nhìn về phía trước. Ngay lập tức, hai mắt cậu mở to.
Giữa màn đêm sâu thẳm, một tòa thần miếu khổng lồ dần hiện ra trong tầm mắt. Nó nguy nga, hùng vĩ đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, tựa như kéo dài từ đáy biển lên tận chân trời. Thẩm Du dừng lại dưới chân thần miếu. Ngước nhìn công trình cổ xưa không biết đã tồn tại bao nhiêu năm, cậu cảm nhận được sự uy nghiêm nặng nề cùng áp lực vô hình đè lên tâm trí.
Đúng lúc ấy, từ sâu trong thần miếu vọng ra một giọng nam trầm thấp mà linh hoạt như vọng từ cõi xa xăm. “Đứng ngẩn ra đó làm gì? Vào đây.”
Toàn thân Thẩm Du khẽ run. Không phải vì sợ mà bởi giọng nói ấy quá sức chấn động. Nó như xuyên thẳng vào tim cậu, khiến da đầu tê dại, sống lưng cũng theo đó mà run lên.
[Anh Thống, ai đang nói vậy?]
Thẩm Du đặt tay lên ngực. Tim đập nhanh đến bất thường. [Là trợ lý của Hải Vu sao?]
Một trợ lý thôi mà cần phải có cảm giác thần thánh đến vậy à? Lại còn mang theo chút mê hoặc khó hiểu, đúng là khiến người ta suy nghĩ lung tung.
Hệ thống lập tức chấn kinh. [Trợ... trợ lý? Đó là Hải Vu đại nhân đấy!]
Thẩm Du như bị sét đánh. [Cái gì cơ? Hải Vu có giọng trẻ vậy sao? Tôi cứ tưởng ngài ấy là một lão quái vật sống mấy vạn năm chứ!]
[Mau im miệng!] Hệ thống cuống cuồng. [Đừng nói bậy!]
Từ trong thần miếu vang lên một tiếng cười khẽ. “Vẫn chưa vào? Chờ ta mời sao?”
Thẩm Du lập tức thu lại suy nghĩ, nhanh chóng bơi vào bên trong.
Để giảm bớt căng thẳng, cậu vừa đi vừa nói chuyện với hệ thống. Nhưng kỳ lạ là kể từ khi bước chân vào thần điện, hệ thống như đột nhiên mất tín hiệu. Mặc cho cậu gọi thế nào cũng không đáp lại.
Điều đó khiến Thẩm Du càng thêm hồi hộp.
Đại điện của thần miếu cao đến kinh người. Không gian bên trong rộng lớn và sạch sẽ, hoàn toàn không giống nơi ở của một lão yêu quái mà ngược lại, khắp nơi đều toát lên vẻ trang nghiêm và thần thánh. Thẩm Du đi dọc theo hành lang dài tưởng chừng vô tận. Mãi đến tận nơi sâu nhất, ánh mắt cậu men theo những bậc thang cao ngất nhìn lên. Cuối cùng cũng thấy được một thân ảnh đang ngồi trên đài cao, giống như một vị thần.
Người ấy khoác chiếc áo choàng khổng lồ. Hòa làm một với bóng tối của thần điện, tựa như đã tồn tại ở nơi này từ hàng ngàn hàng vạn năm trước. Thần thánh. Cô độc. Không thể chạm tới.
Thẩm Du cố gắng giữ bình tĩnh. “Hải Vu...”
Nghĩ một chút, cậu học theo hệ thống. “...Đại nhân.”
Người trên đài cao khẽ cười. Sau đó chậm rãi đứng dậy, từng bước từng bước đi xuống những bậc thang. Dòng nước xung quanh cũng vì thế mà khẽ dao động. Theo khoảng cách ngày một thu hẹp, cảm giác thần thánh không thể với tới dần biến mất thay vào đó là cảm giác chân thực đến kỳ lạ.
Cuối cùng. Thân ảnh khoác áo choàng dừng lại trước mặt Thẩm Du, bóng tối cao lớn bao phủ lấy cậu.
Thẩm Du lén ngẩng đầu quan sát muốn nhìn rõ gương mặt đối phương. Nhưng kỳ lạ là dù cố thế nào, cậu cũng không thể nhìn thấy.
Ánh sáng dưới đáy biển tuy yếu nhưng cũng không đến mức không nhìn ra nổi hình dáng chứ. Điều đó khiến cậu có cảm giác như bên dưới chiếc áo choàng kia hoàn toàn trống rỗng.
Ý thức được thực lực của Hải Vu vượt xa tưởng tượng, lưng Thẩm Du bất giác căng cứng.
Hải Vu hơi cúi người, khóe môi cong lên. “Cậu sợ ta à?”
Khoảng cách giữa hai người quá gần, giọng nói của Hải Vu nhẹ nhàng len vào tai. Cái cảm giác mê hoặc vốn bị vẻ thần thánh che giấu trước đó bỗng phóng đại vô hạn tựa như mang theo dòng điện.
Luồng điện ấy chạy thẳng vào tim khiến đầu ngón tay Thẩm Du tê dại. Từ đầu tim cho tới tận đuôi cá đều run lên, chiếc đuôi cá cũng không nghe lời mà cuộn lại.
Thẩm Du giật mình vội vàng lén duỗi thẳng đuôi ra.
Dường như Hải Vu đã nhận ra động tác nhỏ ấy. Ngài ấy khẽ cười, lại tiến gần thêm một chút gần đến mức gần như dán sát bên tai cậu. “Ta không ăn thịt nhân ngư.”
Ban đầu cậu còn tưởng Hải Vu là một lão quái vật già nua. Kết quả vừa xuất hiện đã giống hệt một vị thần.
Đến khi cậu nghĩ ngài tràn ngập thần tính, ngài lại bắt đầu trở nên nguy hiểm đến kỳ lạ.
Rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Mặc dù đúng là cậu rất thích giọng nói hay. Nhưng không thể nào... ít nhất cũng không nên như thế này...
Không biết có phải do giọng nói của Hải Vu quá mê hoặc hay không. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trong đầu Thẩm Du đã xuất hiện những suy nghĩ không thể nói với ai.
Cảm giác ấy vô cùng xa lạ đến mức cậu quên cả căng thẳng và cảnh giác, chỉ còn lại sự xấu hổ mãnh liệt. Hận không thể đào một cái hố dưới đáy biển rồi tự chôn mình xuống.
Ánh mắt Hải Vu khóa chặt trên người cậu, sau đó chậm rãi hỏi: “Tiểu Du, cậu tới tìm ta có việc gì?”
Tim Thẩm Du vừa mới bình tĩnh được đôi chút lại đập thình thịch, cậu nhỏ giọng hỏi: “Ngài... sao lại biết tên tôi?”
Hải Vu kéo dài âm cuối. “Ừm...”
Trong đầu Thẩm Du chợt lóe lên một ý nghĩ. Khoan đã, có khi nào vừa rồi Hải Vu không gọi “Tiểu Du”... mà là “tiểu ngư” không?
Dù sao trong mắt một lão quái vật sống hơn vạn năm cậu chẳng phải chỉ là một con cá nhỏ sao?
Sự xấu hổ bất ngờ ập tới, gò má Thẩm Du lập tức nóng bừng, hai tay vô thức bấu lấy lớp vảy bên hông.
Hải Vu hơi cúi đầu dường như đang nhìn động tác của cậu.
Thẩm Du lập tức dừng tay. “Tôi tới là muốn... nhờ ngài giúp một việc.”
Hải Vu bình thản hỏi: “Việc gì?”
Thẩm Du ngẩng đầu, cố gắng khiến mình trông chân thành hơn. “Tôi muốn mọc ra hai chân, sống trong thế giới loài người, tôi cũng nghe nói Hải Vu đại nhân không gì không làm được. Không biết ngài có thể giúp tôi thực hiện nguyện vọng này không?”
Hải Vu im lặng một lúc, sau đó chậm rãi đáp: “Quả thực có một loại thuốc có thể giúp nhân ngư mọc ra hai chân, biến thành hình dạng con người. Chỉ là...”
Thẩm Du lập tức nín thở chờ điều kiện phía sau.
“Đi theo ta.”
Ngay lúc ấy trên cổ tay bỗng truyền đến cảm giác mát lạnh như có một dòng nước quấn lấy. Thẩm Du cúi đầu nhìn xuống thì thấy dòng nước kia mơ hồ tạo thành hình dạng một bàn tay. Đó là Hải Vu đang nắm lấy cậu.
Cậu thử rút tay lại nhưng không được, đành ngoan ngoãn vẫy đuôi đi theo.
Hai người bơi lên một cầu thang cao ngất, hai bên hoàn toàn không có lan can trông như con đường dẫn tới một quốc gia thần bí nào đó.
Đi rất lâu, cuối cùng họ dừng lại trước một cánh cửa đá khổng lồ. Thẩm Du kinh ngạc ngẩng đầu.
“Đây là nơi nào?”
“Mật thất, thuốc biến chân ở bên trong.” Hải Vu chậm rãi vòng ra phía sau cậu. Giọng nói trầm thấp lướt qua sau gáy từng đợt từng đợt len vào tai.
Tai Thẩm Du lập tức nóng bừng. Cậu khẽ giãy giụa nhưng dòng nước quấn quanh cổ tay không những không buông ra mà ngược lại còn siết chặt hơn. Nó từ từ bao phủ lên mu bàn tay cậu, ngưng tụ thành một bàn tay nửa thật nửa ảo. Bàn tay nắm lấy tay cậu, ấn lên cánh cửa đá.
Ngay sau đó, Hải Vu ghé sát bên tai cậu nhẹ giọng nói: “Nào, nói một câu... Chồng ơi mở cửa.”
Thẩm Du trợn tròn mắt, toàn bộ vảy trên đuôi đồng loạt dựng đứng. “...?!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


