Cái vị Hải Vu đại nhân này... có phải quá thiếu cảm giác ranh giới rồi không?!
Thẩm Du lắp bắp hỏi: “Ý... ý ngài là sao?”
Hải Vu khẽ cười: “Cửa đá bị khóa rồi. Muốn mở ra phải có vân tay và giọng nói xác nhận.”
Thẩm Du lập tức cảm thấy mình bị trêu chọc, vừa xấu hổ vừa tức giận: “Thế thì liên quan gì đến tôi chứ?!”
Hải Vu đáp: “Ừm... ta không mở được. Hay đổi sang cậu thử xem?”
Sự kính sợ ban đầu của Thẩm Du đối với vị Hải Vu thần bí đã tan biến sạch sẽ. “Không muốn giúp thì cứ nói thẳng!”
“Không phải không muốn giúp.” Hải Vu thong thả đáp. “Ta chỉ bảo cậu thử xem thôi. Nếu không muốn thì thôi vậy.”
“Không muốn!” Thẩm Du từ chối ngay lập tức, nhưng vừa nói xong lại có chút hối hận. Dù sao cậu vẫn còn đang trông chờ thuốc biến chân của Hải Vu. Không có thuốc, cốt truyện phía sau còn diễn tiếp kiểu gì?
Nhưng cho dù cậu có mặt dày nói câu kia thật đi nữa thì cửa đá cũng đâu thể mở được...
Hải Vu khẽ thở dài: “Haizz...”
Tiếng thở dài ấy khiến tim Thẩm Du lập tức treo lên tận cổ họng, cậu thật sự sợ công cuộc xuyên sách vĩ đại của mình sẽ chết yểu ngay tại đây.
Hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, cậu hỏi: “Nhất định phải lấy thuốc trong mật thất sao? Hải Vu đại nhân lợi hại như vậy, chẳng lẽ ngài không thể điều chế lại một phần mới? Hoặc trực tiếp dùng phép thuật gì đó?”
“Nước thuốc vốn đã là phép thuật rồi, chẳng lẽ cậu cho rằng chỉ cần đọc thần chú là được sao?” Hải Vu bật cười, hắn buông cổ tay cậu ra. “Ta có thể điều chế cho cậu một loại thuốc tương tự để dùng tạm. Nhưng vì nguyên liệu có hạn nên thuốc mới sẽ có giới hạn và thời gian hiệu lực nhất định. Sau khi hết tác dụng, cậu phải quay lại tìm ta để điều chế tiếp.”
Hai mắt Thẩm Du sáng lên: “Có thuốc là được rồi! Hiệu lực kéo dài bao lâu?”
Hải Vu đáp rất bình thản: “Không chắc, có thể là một tháng, có thể là hai tháng, có thể là một năm, cũng có thể chỉ mười ngày nửa tháng.”
Thẩm Du: “...”
Quá thiếu đáng tin rồi đó.
Hải Vu hơi nghiêng đầu, chiếc mũ trùm rỗng không trên áo choàng cũng khẽ lay động theo động tác ấy. “Vậy cậu có muốn không?”
Thẩm Du nào còn lựa chọn khác. “Muốn!”
Hải Vu khẽ cười. “Thuốc của ta không thể cho không được, vậy cậu định dùng thứ gì để trao đổi đây?”
Đến rồi! Cốt truyện quan trọng nhất cuối cùng cũng tới rồi!
Tinh thần Thẩm Du lập tức căng lên, cậu thấp thỏm hỏi ngược lại: “Ngài muốn tôi dùng thứ gì để đổi?”
Theo thiết lập trong nguyên tác, Hải Vu sẽ yêu cầu nhân ngư dùng giọng nói làm thù lao, hơn nữa còn phải cắt bỏ dây thanh ngay tại chỗ. Sau đó, dưới sự cầu xin khổ sở của nhân ngư, hắn mới miễn cưỡng đồng ý cho kéo dài thêm một khoảng thời gian.
Sự thấp thỏm của Thẩm Du hoàn toàn không phải giả. Cậu thật sự lo mình diễn không đủ đáng thương, không đủ chân thành để lay động đối phương. Lỡ như Hải Vu nhất quyết đòi cắt dây thanh của cậu ngay bây giờ thì sao? Dù hệ thống đã cam đoan sẽ không gây tổn hại tinh thần hay thân thể cho cậu, nhưng nhỡ đâu thì sao? Huống hồ trong nguyên tác, sau khi lên bờ nhân ngư còn từng làm ca sĩ nổi tiếng một thời gian, nếu bây giờ đã biến thành người câm, cốt truyện phía sau biết đi kiểu gì?
May mà Hải Vu không để cậu thấp thỏm quá lâu, hắn cười cười rồi nói: “Dùng máu của cậu để đổi đi.”
Thẩm Du biến sắc: “Cái gì?! Ngài muốn bao nhiêu?”
Hải Vu đáp: “Một giọt máu đổi một lọ thuốc.”
Thẩm Du: “... Hả?”
Khác gì cho không đâu?
Khoan đã, miễn phí mới là thứ đắt giá nhất! Hải Vu chẳng phải là kiểu thần côn biển sâu sao? Lỡ hắn dùng máu của mình làm thứ pháp thuật tà môn gì thì sao?
Nhưng hiện tại cậu còn đường mặc cả à?
Thẩm Du thử dò hỏi: “Ngoài máu ra còn lựa chọn nào khác không?”
Hải Vu trả lời dứt khoát: “Không có đâu.”
Thẩm Du im lặng. Cậu lại thử gọi hệ thống, muốn bàn bạc một chút, nhưng hệ thống vẫn tiếp tục mất kết nối như đã chết máy không hề có chút phản ứng nào. Sau một hồi do dự, Thẩm Du cắn răng: “Được!”
Tà áo choàng của Hải Vu khẽ lay động, một lọ thuốc được đưa tới trước mặt cậu.
Thẩm Du không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh như vậy. Sự nghi ngờ vừa mới xuất hiện trong lòng còn chưa kịp thành hình, Hải Vu đã đưa thêm một con dao găm tới. “Há miệng.”
Thẩm Du trợn tròn mắt, cả người lập tức ngửa ra sau. “Hả miệng làm gì?! Ngài còn chưa nói sẽ cắt dây thanh của tôi mà!”
Hải Vu bật cười khẽ. “Chỉ lấy một giọt máu trên đầu lưỡi thôi.”
Thẩm Du căng thẳng nuốt nước bọt. “Một giọt máu mà phải dùng dao sao? Khó kiểm soát lắm đấy! Dùng kim không được à?”
Hải Vu kiên nhẫn giải thích: “Ta không có kim, hơn nữa ta cũng sẽ khống chế lực thật tốt.”
Thẩm Du cúi mắt nhìn lưỡi dao sắc bén trước mặt, cuối cùng vẫn cẩn thận hé miệng. Nhưng chờ mãi vẫn không thấy Hải Vu động đậy. Cậu nghi hoặc ngước mắt lên, đáng tiếc dưới chiếc mũ trùm rộng lớn kia chẳng nhìn thấy nổi một bóng người càng đừng nói đến biểu cảm. Không còn cách nào khác, cậu đành chủ động đưa đầu lưỡi ra ngoài thêm một chút.
Nhưng Hải Vu vẫn không nhúc nhích.
Thẩm Du chớp mắt, thử đưa tay nhận lấy dao găm. “Là muốn tôi tự làm sao?”
Bất thính thình lình, cổ tay cậu bị một lực mạnh mẽ siết chặt.
Cảm giác lần này không giống lúc trước, vẫn là dòng nước, nhưng dường như đã biến thành nước ấm, thậm chí còn hơi nóng lên.
Tim Thẩm Du đập hụt một nhịp.
Hải Vu đột nhiên cúi người xuống, chiếc mũ trùm rộng thùng thình từ áo choàng che khuất gương mặt hắn trong bóng tối. Nếu Hải Vu có thực thể, khoảng cách hiện tại của hai người e là đã sắp chạm môi nhau đến nơi rồi.
Thẩm Du hoàn toàn ngơ ngác, đứng hình nhìn vào khoảng không tối tăm trước mắt, lắp bắp: “Sao... sao thế?”
Con dao bỗng chợt tuột khỏi tay, trôi theo dòng nước ra xa. Ngay sau đó, một bàn tay khác thon dài nâng cằm cậu lên, đầu ngón tay khẽ bóp nhẹ, ép cậu phải hé miệng. Chưa kịp để cậu đưa ra bất kỳ phản ứng nào, một cảm giác mềm mại đã phủ lên, rồi đầu lưỡi truyền đến một cơn nhói đau nho nhỏ.
Cơn đau đó không giống như bị lưỡi dao sắc bén cắt phải, mà giống như bị răng cắn vào, sau khi làm rách da còn mạnh bạo mút một cái.
Cơn đau vừa dứt, lực đạo trên cằm cũng nhanh chóng buông lơi. Hải Vu hơi lùi về sau, cảm giác áp bách bức người lập tức biến mất, đồng thời một tiếng thở dốc như có như không tan vào nước biển, nhẹ đến mức tưởng chừng như là ảo giác.
Thẩm Du đứng đực mặt ra tại chỗ, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.
Bầu không khí im lặng đến kỳ quặc kéo dài rất lâu, mãi cho đến khi vạt áo choàng trước mặt lại khẽ động, bình thuốc thứ hai được đưa tới. Chỉ nghe giọng Hải Vu sâu kín vang lên: “Em có thể cầm luôn cả liều thuốc của lần sau nha.”
Không biết có phải là ảo giác của cậu hay không, nhưng giọng nói của Hải Vu hình như hơi khàn đi.
Thẩm Du bừng tỉnh, đuôi cá cuộn tròn lại, cậu vội vàng bịt miệng, lắp bắp nói: “Không... không cần đâu! Cảm ơn ngài! Tôi... tôi đi đây!”
Nói rồi cậu chộp lấy bình thuốc, quay người tháo chạy khỏi thần điện, cuống cuồng đến mức suýt chút nữa là mất phương hướng.
Vừa mới bơi ra khỏi đại môn thần điện, cậu liền nghe thấy tiếng hệ thống ngáp một cái thật dài, như thể vừa mới tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu.
[Ngại quá, vừa nãy tôi vừa vào chế độ ngủ đông.] Giọng nói đầy áy náy của hệ thống chợt khựng lại, rồi kinh ngạc hỏi: [Ủa, sao tim cậu đập nhanh dữ vậy?]
Thẩm Du: [...]
Hệ thống quan tâm hỏi: [Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì à?]
Mặt Thẩm Du đỏ bừng lên: [Không có gì, tôi lấy được thuốc rồi.]
Đúng lúc này, giọng nói mừng rỡ của Tiểu Bạch từ phía trước truyền đến: “Tiểu Du! Cuối cùng cậu cũng chịu ra rồi!”
Thẩm Du hơi bất ngờ, vội vàng tăng tốc bơi qua đó: “Tiểu Bạch, sao cậu vẫn chưa về?”
“Cậu nghĩ tớ yên tâm bỏ về được chắc? Thần điện thì không vào được, tớ chỉ biết ở ngoài này canh chừng thôi. Tớ còn tính nếu chút nữa cậu còn không ra, tớ sẽ về cung điện nhân ngư gọi viện binh đấy!” Tiểu Bạch vừa nói vừa bơi vòng quanh cậu một vòng, phấn khích reo lên: “Cậu không bị biến thành cá bống biển, thật là tốt quá!”
Thẩm Du: “...”
Tiểu Bạch để ý thấy trên tay cậu đang cầm một chiếc lọ, tò mò hỏi: “Cái gì đây?”
Thẩm Du giải thích qua về công dụng của thuốc. Nghĩ đến chuyện sau khi trở về còn phải đối mặt với gia đình, cậu vội vàng dặn dò nó: “Đúng rồi, lát nữa về nhà nếu mọi người có hỏi, tôi sẽ bảo là muốn lên bờ chơi một thời gian. Cậu nhớ giữ bí mật giùm tôi nhé, tuyệt đối đừng nói là vì gã đàn ông kia, biết chưa?”
Tiểu Bạch gật đầu lia lịa: “Yên tâm đi! Cậu là anh em tốt của tớ, bí mật của cậu cũng là bí mật của tớ!”
Thẩm Du cảm động đến mức cốc nhẹ vào cái đầu to đùng của nó vài cái: “Bro tốt của tôi!”
Nhưng mà... sự cảm động này chẳng duy trì được bao lâu. Ngay sau khi trở về cung điện nhân ngư, trước những ánh mắt nghi ngờ cùng chiêu trò vừa đấm vừa xoa của các chị gái, Tiểu Bạch đã không thể giữ vững lập trường. Nó mở cái miệng rộng ra, một tràng “tằng tằng” khai sạch sành sanh từ đầu đến cuối câu chuyện.
Thẩm Du tức đến mức chỉ muốn đập nát cái đầu to của nó ra cho bõ ghét!
Biết được sự thật, các chị gái của cậu sợ xanh cả mặt, thay phiên nhau lao vào làm công tác tư tưởng cho Thẩm Du.
Chị cả: “Em thế mà lại đi thích đàn ông á? Đàn ông thì có cái gì tốt chứ? Hắn có ngực nở mông cong không? Người hắn có mềm mại sướng tay không?”
Thẩm Du chối phăng: “Mấy chị đừng nghe Tiểu Bạch nói bừa, em chỉ là muốn lên bờ trải nghiệm cuộc sống của con người chút thôi.”
Chị hai: “Nếu em thực sự thích đàn ông thì chọn đại Tiểu Bạch đi cho rồi. Tiểu Bạch săn mồi giỏi như thế, theo nó em chẳng lo chịu thiệt đâu.”
Tiểu Bạch sợ tới mức quẫy đuôi lùi lại một cái rõ xa.
Chị ba: “Tộc nhân ngư chúng ta có tuổi thọ tới ba trăm năm, con người sống đến một trăm tuổi đã là hiếm lắm rồi. Em theo đuổi con người làm gì? Thèm khát cái cảnh hắn già nua, rụng răng, nằm liệt giường cần người hầu hạ à?”
Thẩm Du: “...”
Chị ba à, chị đúng là bậc thầy khuyên nhủ đấy.
Nhận được tin tức, Quốc vương và Hoàng hậu nhân ngư cũng vội vã từ bên ngoài trở về. Hai người hết lời khuyên can: “Trên bờ có gì tốt đâu con? Lòng người hiểm ác, khó lòng mà phòng bị được. Con đi một mình như thế, bố mẹ sao mà yên tâm cho nổi?”
Bà nội nhân ngư cũng chống cây gậy chống, run rẩy bước tới: “Tiểu Du à...”
Thẩm Du không hiểu nổi ý nghĩa của việc chống gậy dưới nước biển là gì, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn đưa tay ra đỡ bà một tay, đỡ bà ngồi xuống chiếc ghế san hô, chân thành giải thích: “Bà nội, con thật sự chỉ muốn lên bờ trải nghiệm cuộc sống thôi, chơi một thời gian rồi con sẽ về mà.”
Điều này thực ra cũng không hẳn là lời nói dối. Thuốc của Hải Vu có thời hạn sử dụng, cậu có thể duy trì được hình người trong bao lâu còn chưa biết được. Đến lúc đó, để lấy liều thuốc tiếp theo, tự khắc cậu sẽ phải quay lại biển cả.
Nghĩ đi nghĩ lại, Thẩm Du thấy mình vẫn còn may mắn chán. Trong nguyên tác, nàng tiên cá uống thuốc xong là có tác dụng vĩnh viễn, mãi mãi không thể biến trở lại thành nhân ngư được nữa. Còn Thẩm Du thì không phải lo lắng về điều đó, ngược lại còn có đường lui cho mình, chuyến lên bờ này thực chất chẳng khác nào một chuyến đi du lịch cả.
Bà nội nhân ngư là người sống thọ, góc nhìn của bà hoàn toàn khác biệt so với các chị gái. Bà âu yếm xoa đầu Thẩm Du rồi hỏi: “Hải Vu đó chẳng phải là kẻ dễ giao thiệp gì, hắn có làm khó dễ con không?”
Gò má Thẩm Du bỗng chốc nóng bừng: “... Dạ cũng không hẳn ạ.”
Chỉ là tranh thủ sàm sỡ con chút thôi.
Bà nội lắc đầu: “Đừng gạt bà, hắn nhất định là đã đòi hỏi thù lao từ con. Con đã dâng báu vật gì cho hắn rồi?”
Cả người Thẩm Du như muốn bốc hỏa đến nơi.
Cái đó... nụ hôn đầu thì có được tính là báu vật không nhỉ?
“Dạ... chỉ là một giọt máu thôi ạ...”
Vẻ mặt bà nội bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Thẩm Du giật mình hoảng hốt: “Có chuyện gì thế bà? Một giọt máu thì có vấn đề gì sao ạ?”
Sắc mặt bà thay đổi liên tục, cuối cùng bà khẽ thở dài một tiếng: “Đứa nhỏ ngốc này, sao con có thể tùy tiện giao máu của mình cho hắn chứ! Hắn là Hải Vu đấy!”
Thẩm Du bắt đầu thấy lo lắng: “Hắn sẽ dùng máu của con để làm gì ạ?”
Bà nội nói: “Hắn có thể làm bất cứ điều gì. Hải Vu ở dưới đại dương này là thực thể vô song, hắn có thể thao túng bất kỳ giọt nước biển nào, bất kỳ loại chất lỏng nào. Hắn nhận biết được mọi sinh vật sống lẫn vật chết dưới lòng đại dương. Chỉ cần hắn muốn, hắn có thể tước đoạt mạng sống của con bất cứ lúc nào, thậm chí còn chẳng cần phải đích thân xuất hiện trước mặt con nữa kìa.”
Gương mặt Thẩm Du lập tức cắt không còn một giọt máu. Sự xấu hổ, ngượng ngùng lúc trước trong nháy mắt đã biến thành nỗi tự trách và sự phẫn nộ tột cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


