Công tác cứu hộ du thuyền đã gần hoàn tất. Thẩm Du nấp ở một bên quan sát một lúc lâu mà vẫn không tìm thấy ai trông giống vị bá tổng trong cốt truyện, bèn định lặn xuống biển tìm tiếp.
Đúng lúc ấy, gần đó vang lên một giọng nữ ngọt ngào: “Tiểu Du--”
Thẩm Du quay đầu lại. Từ xa có vài bóng người đang bơi tới. Chờ họ đến gần, cậu mới nhìn rõ đó là mấy mỹ nhân ngư trẻ tuổi. Mỗi người một vẻ đẹp riêng. Đôi tai nhọn hơn con người, vành tai phủ một lớp màng mỏng như màng bơi. Mái tóc dài tựa rong biển nhẹ nhàng phiêu đãng trong làn nước. Vảy trên người mỗi người mang một màu sắc khác nhau, dưới ánh sáng mờ ảo của biển sâu lấp lánh bảy màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.
Thẩm Du không nhịn được mà cà khịa: [Đây là Thất Tiên Nữ dưới đáy biển à?]
Hệ thống tận tụy giới thiệu: [Họ là chị gái của ngài đó.]
Thẩm Du trợn tròn mắt: ...?
[Ngươi không phải nhận ra người à?]
Hệ thống đáp rất đương nhiên: [Họ đâu phải người. Họ là cá. Cá dễ phân biệt hơn con người nhiều.]
Thẩm Du: [...]
Trong nguyên tác, mỹ nhân ngư chỉ là một pháo hôi, hoàn toàn không được nhắc đến thân thế hay gia đình. Ai ngờ sau khi xuyên tới đây, cậu lại vô duyên vô cớ có thêm tận bảy người chị. Không lẽ đây cũng là thứ mà cái gọi là “thế giới thân thiện” nặn ra?
[Thế giới này bị nghiện nhồi thiết lập mới à?]
Hệ thống: [...]
Hệ thống nghẹn hồi lâu mới lên tiếng: [Các chi tiết đều được thế giới tự động tạo ra dựa trên độ thân thiện. Phần lớn sẽ tham khảo nhận thức và hiện thực của ký chủ.]
[À...]
Thẩm Du đưa tay sờ mặt. Lúc này cậu mới nhận ra tai mình cũng nhọn và có màng như các chị. Vảy trên người lại là màu bạc trắng. Khi chuyển động dưới ánh sáng, chúng phản chiếu những tia sáng rực rỡ như cầu vồng, nhưng lúc đứng yên lại khá kín đáo và tao nhã.
Các chị gái nhanh chóng bơi tới vây quanh. Một mỹ nhân ngư có khí chất nổi bật nhất, có lẽ là chị cả, kéo tay cậu: “Tiểu Du, bọn chị vừa cứu được một người. Em đưa anh ta lên bờ đi.”
Các chị chỉ dùng hai mảnh vỏ sò che trước ngực. Thẩm Du có chút ngại ngùng. Tuy cậu vẫn luôn tự nhận mình là gay, nhưng vẫn lịch sự dời mắt đi chỗ khác.
Đương nhiên bản thân cậu cũng chẳng khá hơn là bao. Ngoài chiếc đuôi cá ra thì gần như trần như nhộng.
May mà những vị trí quan trọng đều được vảy che phủ.
Thẩm Du cố nén cảm giác xấu hổ: “Người đâu rồi? Lâu thế này rồi, không phải đã chết đuối rồi chứ?”
Người đó có lẽ chính là nhân vật quan trọng mà cậu phải cứu trong cốt truyện - vị tổng tài bá đạo công.
Chị cả cười: “Không sao đâu. Bọn chị đã đưa hắn về cung điện rồi cho ngậm Định Hồn Châu, tạm thời chưa chết được đâu.”
Thẩm Du mở to mắt: “C-cung điện?”
Chị cả gật đầu. “Đúng vậy. Yên tâm đi, hắn đã ngất rồi, đưa về cung điện nhân ngư của chúng ta cũng không sao đâu.”
“Không phải ý em là...”
Hệ thống lên tiếng giải thích: [ Ký chủ, ở thế giới này, thân phận của ngài là hoàng tử nhỏ tuổi nhất của tộc nhân ngư đó.]
Thẩm Du: [...]
Đúng là càng ngày càng thêm thiết lập.
Các chị thúc giục: “Đi mau đi, Tiểu Du!”
Thẩm Du ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng.”
Chị cả dặn dò: “Nhớ mang viên châu về nhé. Thứ đó quý lắm, năm xưa bà nội đã dùng bảo vật yêu quý nhất của mình để đổi lấy từ Hải Vu đấy.”
Chị hai cũng dặn: “Nếu hắn vẫn chưa tỉnh thì em cứ hát cho hắn nghe. Chỉ cần nghe thấy tiếng hát của em là hắn sẽ tỉnh lại.”
Chị ba nói: “Tuyệt đối đừng để hắn nhìn thấy em. Nếu con người biết đến sự tồn tại của tộc nhân ngư chúng ta, đáy biển sẽ không còn được yên bình nữa.”
Chị tư gật đầu phụ họa: “Con người rất xảo quyệt, bọn họ vẫn luôn tìm kiếm tung tích của tộc nhân ngư.”
Chị năm nói: “Bọn họ thích làm nghiên cứu lắm, sẽ mổ bụng chúng ta ra.”
Chị sáu tiếp lời: “Moi tim ra, lôi ruột ra nữa.”
Chị bảy sợ đến bật khóc: “Hu hu hu...” 😭
Thẩm Du: “…”
Vậy thì các chị đừng cứu hắn nữa có phải hơn không, để hắn chết đuối luôn cho rồi.
Chị cả đánh lên đầu Tiểu Bạch một cái: “Tiểu Bạch, em khỏe nhất, giúp Tiểu Du cõng người ta đi.”
Tiểu Bạch liên tục gật đầu, quẫy mạnh đến mức nước biển xung quanh nổi lên từng đợt sóng lớn, hất thẳng Thẩm Du đang không hề phòng bị bay ra ngoài: “Dạ, chị cả!”
Nói rồi nó chở Thẩm Du lên lưng, lao vút đi như mũi tên rời dây cung, hướng thẳng về cung điện nhân ngư.
Thẩm Du bám chặt vào vây lưng của nó để giữ thăng bằng. Chẳng bao lâu sau đã đến nơi. Cậu còn chưa kịp ngắm nhìn cung điện nguy nga lộng lẫy thì đã lập tức bơi tới bên chiếc giường vỏ sò, nơi một người đàn ông đang nằm.
[Anh Thống, là hắn sao?]
Hệ thống đáp với giọng không mấy chắc chắn: [Chắc là vậy.]
Người đàn ông đó có gương mặt vô cùng anh tuấn, đường nét sắc sảo, mặc âu phục chỉnh tề. Dù vừa được vớt từ biển lên vẫn không hề có vẻ chật vật, rất có phong thái tổng tài bá đạo. Thẩm Du sờ soạng trên người hắn, lôi ra được mấy tấm danh thiếp đã bị nước biển làm nhòe gần hết.
Một tấm có thể là của người khác đưa, nhưng nếu tận mấy tấm đều giống nhau thì hẳn là danh thiếp của chính chủ.
“Tần Tịch Chiếu. Không sai, chính là hắn!”
Một con mắt của Tiểu Bạch tò mò ghé sát lại. “Trên này là nòng nọc à? Sao nó không bơi vậy?”
“Đây là chữ viết.”
Tiểu Bạch kinh ngạc: “Oa! Đây là chữ viết sao? Ăn ngon không nhỉ?”
Thẩm Du: “……”
“Tiểu Bạch.” Cậu nhét lại danh thiếp vào túi áo hắn. “Giúp tôi cõng hắn một đoạn.”
“Ồ.”
Hai người đưa Tần Tịch Chiếu đến một hòn đảo gần đó. Tiểu Bạch không thể đưa hắn lên bờ, nên Thẩm Du đành vừa kéo vừa đẩy, mượn sức của sóng biển mới miễn cưỡng đưa được người lên bãi cát.
Lúc này đã là nửa đêm. Trên bãi biển không có dấu chân nào. Theo nguyên tác, đây là một hòn đảo tư nhân. Nhân vật chính thụ lúc này đang ở trên đảo. Anh sẽ bị tiếng hát của nhân ngư dẫn tới đây, phát hiện Tần Tịch Chiếu nằm bất tỉnh trên cát rồi đưa hắn về giao cho bác sĩ gia đình.
Thẩm Du nằm sấp trên bãi cát, đưa tay banh miệng Tần Tịch Chiếu ra, lấy viên ngọc quý trong miệng hắn về rồi dùng cát lau sạch.
Sau đó cậu dùng sức đẩy hắn vài cái. Thấy đối phương vẫn không có phản ứng, cậu liền làm theo lời các chị dặn, bắt đầu hát một bài. Đó là ca khúc được cậu tuyển chọn kỹ càng, cực kỳ phù hợp với thân phận pháo hôi của mình.
“Anh sắp kết hôn rồi, nhưng chú rể không phải em. Trong góc khuất không một bóng người này, em lén lau đi nước mắt...”
Phía sau, Tiểu Bạch tò mò hỏi: “Ơ? Đây là bài gì vậy? Sao tớ nghe chẳng hiểu câu nào?”
Thẩm Du ngạc nhiên: “Cậu không hiểu thật à?”
Rõ ràng lời bài hát rất dễ hiểu mà.
Đây là bài hát cậu vô tình nghe được trong một playlist “âm phủ” trên mạng. Bản gốc buồn cười đến mức người ta còn chế giễu rằng: “Nếu nhạc Hoa ngữ không còn ca sĩ nọ, cũng giống như cá mất xe đạp vậy.” Thế nhưng một bài hát kỳ quặc như thế, khi được cất lên từ miệng Thẩm Du, lại hóa thành âm thanh của tự nhiên.
Ngay cả chính cậu cũng bị giọng hát của mình làm kinh diễm.
Đây chính là giọng ca trời ban của tộc nhân ngư sao?
Bảo sao lại khiến người khác ghen tị.
Trong nguyên tác, nhân ngư lại vì một người đàn ông mà từ bỏ giọng hát được trời ưu ái này. Đúng là phí của trời.
Thẩm Du càng nghĩ càng tức. Cậu trút hết bực bội lên người Tần Tịch Chiếu, vừa hát vừa giơ tay tát bốp bốp lên mặt hắn.
“Ưm...” Trong cổ họng Tần Tịch Chiếu phát ra một tiếng rên mơ hồ. Hàng mi khẽ rung lên, dường như sắp tỉnh lại.
Thẩm Du lập tức xoay người vẫy đuôi “bõm!” nhảy trở lại biển.
Tiểu Bạch hưng phấn hỏi: “Sao cậu đánh hắn thế? Để thịt mềm hơn à? Cậu cũng muốn ăn hắn đúng không?”
Thẩm Du dựng hết vảy lên: “Tôi không ăn! Cậu cũng không được ăn!”
Tiểu Bạch tiếc nuối: “... Được rồi.”
Thẩm Du tuy vừa tát Tần Tịch Chiếu, nhưng chẳng hề thấy áy náy.
Là công chính trong nguyên tác, Tần Tịch Chiếu đương nhiên được xây dựng thành hình tượng hoàn mỹ chính diện. Nhưng đứng từ góc nhìn của nhân ngư thì khác. Rõ ràng hắn không thích nhân ngư, lại cứ dây dưa mập mờ với người ta. Sau đó còn đưa nhân ngư bị thương cho ông chú biến thái của mình. Cuối cùng lợi dụng cái chết thảm của nhân ngư để tống chú vào tù, từ đó hoàn toàn thâu tóm toàn bộ sản nghiệp nhà họ Tần. Chỉ nhìn riêng những thủ đoạn ấy thôi, Thẩm Du đã cảm thấy hắn chẳng phải người tốt đẹp gì.
Hai cái tát đó không hề oan đâu.
Nhưng để đi theo cốt truyện, người vẫn phải cứu.
Thẩm Du không chắc nhiệm vụ của mình đã hoàn thành chưa. Suy nghĩ vài giây, cậu lại quay về bãi cát, trốn sau một tảng đá lớn lén quan sát.
Từng lớp sóng biển không ngừng đánh lên người Tần Tịch Chiếu. Hắn vẫn nằm bất động, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt. Ngay cả khi bọt sóng tạt lên mặt cũng chẳng có phản ứng gì, có vẻ vẫn còn thiếu chút nữa mới tỉnh hẳn.
Nhớ tới lời các chị dặn, Thẩm Du lại lặn nửa người xuống nước, chỉ để lộ cái đầu trên mặt biển. Sau khi hắng giọng, cậu tiếp tục cất tiếng hát.
“Anh sắp kết hôn rồi, nhưng chú rể không phải em...”
Hát đi hát lại mấy lần. Cuối cùng người trên bờ cũng có động tĩnh.
“Phụt!” Tần Tịch Chiếu phun ra một ngụm nước biển.
“Tỉnh rồi! Tỉnh rồi!” Thẩm Du kích động đập tay lên tảng đá trước mặt, tiếp tục hát thật lớn: “Trong góc khuất không một bóng người này, em lén lau đi nước mắt...”
Thẩm Du: “…”
Lúc này, một luồng sáng từ đèn pin quét tới từ phía bờ biển. Một bóng người mảnh khảnh chậm rãi bước đến bên cạnh Tần Tịch Chiếu rồi dừng lại.
Thẩm Du lén ló đầu quan sát.
Trong nguyên tác, khi Tần Tịch Chiếu mở mắt trên bãi cát, người đầu tiên hắn nhìn thấy chính là thụ chính. Cũng xem như một đoạn duyên phận được số phận sắp đặt. Vậy nên người xuất hiện lúc này hẳn phải là Kỷ Âm Trần.
Nhưng điều kỳ lạ là người kia không hề ngồi xuống kiểm tra tình trạng của Tần Tịch Chiếu. Anh chỉ đứng thẳng tại chỗ, cầm đèn pin rọi thẳng vào mặt hắn. Không biết là do tay run hay nguyên nhân gì khác mà chùm sáng cứ lắc lư dữ dội.
Thẩm Du nghi hoặc hỏi hệ thống: [Đây có phải thụ chính không?]
Hệ thống đáp: [Không biết là ai nữa.]
Thẩm Du: [Hiểu rồi, sau này nhận diện người tôi không tìm cậu nữa. ]
Hệ thống: [Thẹn thùng.jpg ]
Thẩm Du: [....]
Trên bãi cát, Tần Tịch Chiếu khẽ nhíu mày, cố gắng mở mắt. Luồng sáng chiếu thẳng vào mặt hắn cuối cùng cũng được dời đi.
“Anh không sao chứ?” Người kia cúi người xuống, giọng nói ôn hòa. “Có cần tôi đỡ anh dậy không?”
Tần Tịch Chiếu ho khan vài tiếng rồi đưa tay ra. “Cảm ơn.”
Người nọ nắm lấy tay hắn kéo lên. Do chênh lệch vóc dáng khá lớn nên động tác trông có phần vất vả.
Tần Tịch Chiếu nghiêng đầu nhìn đối phương, giọng khàn khàn: “Vừa rồi là cậu hát sao?”
Người kia khựng lại một chút rồi lắc đầu. “Không phải. Lúc tôi đến không nghe thấy tiếng hát nào cả. Anh tự đi được không?”
Tần Tịch Chiếu đáp: “Có lẽ cần cậu đỡ một đoạn. Cảm ơn.”
“Không sao, chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
Tần Tịch Chiếu nói: “Làm phiền cậu rồi. Có thể cho tôi biết tên được không? Sau này tôi nhất định sẽ đến cảm ơn tử tế.”
Đối phương đáp: “Kỷ Âm Trần.”
Chỉ nghe cái tên đó thôi, Tần Tịch Chiếu đã nhận ra thân phận của anh. “Cậu là em trai của Kỷ Nam Tầm?”
“Đúng vậy.” Kỷ Âm Trần gật đầu. “Tần tổng trí nhớ tốt thật.”
Tần Tịch Chiếu hỏi: “Cậu từng gặp tôi sao? Tôi nhớ trước đây cậu vẫn luôn sống ở nước ngoài.”
Kỷ Âm Trần khẽ cười. “Sau khi về nước, chú hai từng cho tôi xem ảnh của anh. Dù sao thì... hai nhà chúng ta cũng có hôn ước.”
Tần Tịch Chiếu im lặng một lát. “Chỉ là lời hứa miệng giữa trưởng bối mà thôi. Hơn nữa anh trai cậu cũng đã...”
Kỷ Âm Trần bình tĩnh ngắt lời: “Nhà họ Kỷ chúng tôi sẽ không thất hứa.”
Hai người chậm rãi bước về phía bờ biển. Một người cao lớn, một người thanh mảnh. Bóng dáng đan xen dưới ánh đèn, dần dần biến mất cùng tiếng trò chuyện xa xa.
Thấy vậy, Thẩm Du cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù có vài chi tiết hơi khác với nguyên tác, nhưng nhìn chung hướng phát triển của cốt truyện vẫn không thay đổi.
Cậu xoa xoa tay đầy phấn khởi: [Mới xuyên sách ngày đầu tiên đã gặp được cả công lẫn thụ chính, tiến độ này đúng là đáng mừng! Giờ tôi có thể nghỉ ngơi được chưa? Cung điện nhân ngư nhìn đẹp quá, tôi muốn về tham quan!]
Hệ thống nhắc nhở: [Cậu vẫn còn nhiệm vụ cốt truyện phải làm.]
Thẩm Du: [Biết rồi biết rồi, chẳng phải chỉ là về nhà đóng vai si tình thôi sao!]
Trong nguyên tác, nhân ngư vừa gặp Tần Tịch Chiếu đã yêu từ cái nhìn đầu tiên. Tại chỗ rơi thẳng vào bể tình, không thể tự thoát ra được. Sau khi trở về còn mắc bệnh tương tư, mấy ngày liền không ăn không uống, khiến cả gia đình lo lắng đến quay cuồng.
Thẩm Du lập tức nhập vai. Cậu si mê nhìn về phía xa rồi thẫn thờ nói: “Tiểu Bạch, người đàn ông lúc nãy đẹp trai quá đi mất...”
Anh bạn cá mập hoàn toàn không hiểu phong tình, nghiêm túc hỏi: “Người càng đẹp trai thì thịt có phải càng ngon không?”
Thẩm Du: “....”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


