[Ting-- Chúc mừng cậu đã liên kết thành công với Hệ thống Xuyên Sách!]
Thẩm Du đang chậm rãi lặn xuống trong làn nước biển ấm áp thì đột nhiên một giọng nói điện tử vang lên trong đầu, làm cậu giật mình suýt phun luôn hơi thở đang nín.
Cái quỷ gì vậy?!
[Xin chào ký chủ, tôi không phải quỷ gì cả, tôi là Hệ thống Xuyên Sách của cậu!]
Thẩm Du: ...?
[Xuyên. Sách. Hệ. Thống. Xuyên sách đó!]
Thẩm Du: ???
Ngay khi giọng nói kỳ quái ấy xuất hiện, nước biển xung quanh đột nhiên dao động bất thường. Một cơn choáng váng ập tới khiến trước mắt Thẩm Du tối sầm, suýt nữa ngất đi.
Nhưng tất cả xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức như chỉ là một ảo giác.
Giây tiếp theo, tầm nhìn của cậu đã khôi phục, thậm chí còn rõ ràng hơn trước. Đồng thời cảm giác gò bó trên người cũng biến mất hoàn toàn.
Theo bản năng, Thẩm Du đưa tay sờ lên mặt, không còn thấy kính lặn đâu nữa. Liếc xuống cổ tay, chiếc đồng hồ lặn cũng biến mất. Cúi đầu nhìn xuống, bộ đồ lặn không cánh mà bay, đôi chân vịt cùng hai chân đều không còn nữa. Thay vào đó là một chiếc đuôi cá dài kéo từ vòng eo trần xuống dưới. Chiếc vây đuôi rộng lớn nhẹ nhàng lay động theo làn nước, phản chiếu ánh sáng lấp lánh rực rỡ.
Thẩm Du: !!!
[Chúc mừng ký chủ xuyên sách thành công!]
Thẩm Du trực tiếp bỏ qua giọng nói trong đầu, ngẩng đầu tìm bạn lặn cùng nhân viên cứu hộ.
Nhưng không thấy lấy một bóng người quen thuộc.
Chỉ có một đàn cá nhỏ bơi tới, vây quanh cậu rồi liên tục nhả bong bóng.
Trong đầu, giọng nói kia vẫn thao thao bất tuyệt: [Cậu đã tiến vào tiểu thuyết Cưới Trước Yêu Sau: Tổng Tài Tiên Sinh Xin Nhẹ Tay. Đây là một bộ tiểu thuyết có tình tiết lên xuống hấp dẫn, tình cảm cảm động lòng người...]
Thẩm Du không để ý tới nó. Cậu khẽ lắc eo, động tác thành thạo đến mức khó tin, lập tức bơi vọt lên mặt nước.
Sau khi nổi lên, cậu nhìn quanh một vòng rồi phát hiện du thuyền đã biến mất, hòn đảo nghỉ dưỡng đã biến mất, bãi cát được khai thác hoàn chỉnh, bầu trời xanh cùng ánh nắng ấm áp cũng đều biến mất.
Hiện tại, cậu đang ở trong một vùng biển hoàn toàn xa lạ.
Nơi đây không có dấu vết của con người. Những tầng mây đen cuồn cuộn kéo thấp xuống mặt biển, như đang ấp ủ một cơn bão khổng lồ.
Thẩm Du: ...
[Ký chủ đừng sợ!]
Thẩm Du: “Tôi có sợ đâu.”
Hệ thống nghẹn họng. [...]
Thẩm Du lau nước trên mặt. “Hệ thống đúng không?”
Giọng điệu của hệ thống lập tức trở nên hưng phấn:
[Đúng vậy! cậu có thể gọi tôi là Tiểu Thống, A Thống, Thống Tử, gọi gì cũng được! Ký chủ có vấn đề gì cứ hỏi!]
“Anh Thống à, tôi không có vấn đề gì cả.”
Hệ thống: [...]
Thẩm Du thể hiện trọn vẹn nghệ thuật đối nhân xử thế, sau đó lao đầu xuống nước biển, dùng tốc độ nhanh chưa từng có bơi vọt đi hàng trăm mét, tiện thể tận hưởng cảm giác được tự do hít thở dưới nước.
Hệ thống kinh ngạc: [Ký chủ, sao cậu có vẻ chẳng ngạc nhiên gì về chuyện xuyên sách vậy?]
Thẩm Du đáp trong đầu: [Có ngạc nhiên mà.]
Hệ thống: ...
Đúng lúc ấy, từ phía xa vang lên một giọng nói quen thuộc: “Tiểu Du—— Tiểu Du cậu ở đâu——”
Thẩm Du ngẩn người. Tiểu Bạch cũng xuyên tới rồi sao?!
“Tiểu Du—— Tiểu Du——”
Cậu lập tức bơi về phía phát ra âm thanh. Tốc độ của cậu rất nhanh. Chẳng bao lâu đã tới gần rìa cơn bão. Nơi đó sấm chớp vang dội, mưa to gió lớn bao phủ cả vùng biển.
Nhưng điều kỳ lạ là tiếng gọi của Tiểu Bạch không hề bị tiếng sấm át đi, ngược lại còn càng lúc càng rõ, càng lúc càng lớn. Thế nhưng cậu vẫn không tìm thấy bóng dáng đối phương.
Đúng lúc đang vừa nghi hoặc vừa lo lắng, phía trước đột nhiên xuất hiện một bóng đen khổng lồ. Nó lao thẳng về phía cậu với tốc độ cực nhanh.
Nhìn rõ đối phương, đồng tử Thẩm Du co rụt lại.
Là cá mập trắng!
Ngay lúc cậu chuẩn bị bỏ chạy, con cá mập trắng đột ngột thắng gấp trước mặt cậu, há cái miệng đầy răng sắc nhọn rồi cất giọng vang như chuông đồng: “Tiểu Du! Bên kia có tàu lớn bị lật! Có rất nhiều người rơi xuống biển! Mau đi xem náo nhiệt thôi!”
Thẩm Du: ...
Thẩm Du: ???!!!
“Ấy chà, sao đứng ngây ra vậy? Đi mau lên! Khó khăn lắm mới có chuyện vui để hóng mà!” Cá mập trắng thúc giục.
Nói xong, nó cúi đầu húc một cái, trực tiếp hất cậu lên. “Tớ chở cậu đi!”
Thẩm Du bị hất lên đầu cá mập trong lúc chưa kịp phản ứng. Vì không đứng vững nên cậu lăn liền hai vòng về phía sau, suýt nữa bị hất văng xuống biển. Mãi mới chật vật bò dậy được.
Cậu bám vào vây cá rồi ngồi vững lại. “Tiểu Bạch, cậu cũng xuyên sách à?”
Cá mập trắng vặn người. “Ôi thoải mái quá! Cậu gãi lưng giúp tớ nữa đi! Ngứa chết mất!”
“Tôi đang hỏi cậu mà.”
“Xuyên sách cái gì? Không hiểu. Gãi tiếp đi, lưng tớ ngứa quá!”
Thẩm Du: ...
Đúng lúc này, hệ thống lên tiếng: [Ký chủ, chỉ có mình cậu xuyên sách thôi.]
Thẩm Du khựng lại, bàn tay đang đặt trên lưng cá mập lập tức rụt về.
Hệ thống lại nói: [Nhưng cậu yên tâm, đây là anh em tốt của cậu ở thế giới này, sẽ không làm hại cậu đâu!]
Thẩm Du nghi ngờ: [Thật không?]
[Thật! Thế giới này rất thân thiện với cậu. Có một người anh em cá mập là chuyện rất hợp lý. Anh Thống sẽ không lừa cậu!]
[Ra vậy...]
Giọng nói của cá mập trắng giống hệt anh em tốt Sa Tiểu Bạch của cậu. Hơn nữa tên cũng là Tiểu Bạch. Điều đó khiến Thẩm Du có cảm giác thân thiết kỳ lạ với nó.
Cậu tiện tay nhặt một nhánh san hô trôi nổi bên cạnh rồi bắt đầu gãi lưng cho cá mập. “Tiểu Bạch?”
“Hả? Có chuyện gì? Ôi trời thoải mái quá! Gãi mạnh hơn nữa đi!”
Thẩm Du: ...
Tên này cũng tên Tiểu Bạch. Trùng hợp đến vậy sao? Cái gọi là “thế giới thân thiện” hóa ra là thế này à?
Cảm giác cũng không tệ lắm.
“Tiểu Du, nhìn kìa! Ở phía trước!” Vượt qua vùng bão, cá mập trắng tăng tốc.
Thẩm Du ngẩng đầu nhìn lên. Phía trước là một bãi đá ngầm. Bên cạnh bãi đá là một chiếc du thuyền khổng lồ bị lật úp. Xung quanh có rất nhiều thuyền cứu sinh. Một số người đã được kéo lên thuyền, một số khác vẫn đang vùng vẫy trong nước.
Thẩm Du vỗ vỗ lưng cá mập. “Tiểu Bạch, đừng lại gần quá. Cậu sẽ dọa họ đấy.”
“Hả? Tớ còn định nếm thử xem họ có vị gì cơ.”
Thẩm Du: !!!
Cá mập trắng hưng phấn lắc đuôi: “Tớ còn chưa ăn thịt người bao giờ. Không biết có ngon không.”
Thẩm Du vội vàng ngăn lại: “Không được ăn! Không được ăn! Ăn vào sẽ trúng độc đó!”
Cá mập trắng rõ ràng cực kỳ tin tưởng cậu. Nghe vậy chỉ tiếc nuối nuốt một ngụm nước biển. “Haizz... Được rồi.”
Sợ nó nổi hứng lần nữa, Thẩm Du lập tức nói: “Chẳng có gì đáng xem đâu, đi thôi.”
Hệ thống kinh hãi: [Không được đi! Còn chưa làm cốt truyện mà!]
Thẩm Du khựng lại: [Ở đây có cốt truyện à?]
[Có! Theo nguyên tác, cậu phải cứu bá tổng bị rơi xuống nước. Tai nạn xảy ra chính ở đây, đây là du thuyền nhà bá tổng!]
Thẩm Du bừng tỉnh: [À, hiểu rồi. Sau đó anh ta lấy thân báo đáp, yêu tôi say đắm đúng không?]
Hệ thống: ???
[Hiểu rồi, cứu ngay đây!]
[Không phải thế mà! cậu đang nghĩ gì vậy?!]
Thẩm Du: [Không đúng à? Nếu không yêu đương thì chắc là đi tuyến sự nghiệp, trở thành Long Ngạo Thiên gì đó?]
[Không phải! cậu là pháo hôi mà! Tôi thấy cậu bình tĩnh quá còn tưởng đã thuộc nằm lòng cốt truyện rồi. Hóa ra cậu chẳng biết gì hết sao?!]
Thẩm Du chớp mắt: [Ờm... Lúc nãy không chú ý nghe. Bộ tiểu thuyết này tên gì nhỉ?]
Hệ thống nghiến răng nhắc lại: [Cưới Trước Yêu Sau: Tổng Tài Tiên Sinh Xin Nhẹ Tay.]
Thẩm Du dùng ngón tay cào cào lên vây lưng Tiểu Bạch, cố nhớ lại.
[... Hình như có chút ấn tượng.]
[Ký chủ, cậu xuyên thành một mỹ nhân ngư pháo hôi trùng tên trùng họ với mình, yêu đơn phương nam chính công nhưng không được đáp lại...]
“Đệt!” Thẩm Du lập tức nhớ ra.
Hồi cấp ba, trong ngăn bàn của một nữ sinh từng có cuốn tiểu thuyết này. Sở dĩ cậu biết đến nó là vì bên trong có một nhân vật pháo hôi cùng tên cùng họ với mình. Cả lớp từng truyền tay nhau đọc, rồi vô cùng đồng cảm với số phận bi thảm của nhân vật đó, đồng thời không ngừng cảnh báo cậu về nguy cơ xuyên sách. Thậm chí Sa Tiểu Bạch còn từng đập quyển sách lên bàn, ép cậu học thuộc toàn bộ nội dung.
Nhưng cậu nhất quyết phản kháng.
Dù chưa từng đọc hết, nhưng cốt truyện cơ bản cũng đã bị nhồi vào tai đến thuộc lòng. Đây là một câu chuyện đam mỹ về tổng tài bá đạo và đối tượng liên hôn cưới trước yêu sau. Không hiểu tác giả nghĩ gì mà trong một câu chuyện đô thị ngọt ngào lại nhét thêm yếu tố huyền huyễn. Mà yếu tố huyền huyễn đó chính là một nhân vật pháo hôi tên Thẩm Du... là mỹ nhân ngư.
Sự tồn tại của nhân vật này chủ yếu dùng để tôn lên sức hút của nam chính công, tiện thể làm chất xúc tác tình cảm cho cặp chính và trở thành vật hi sinh trên con đường nắm quyền của nam chính.
Cốt truyện của cậu gần như là phiên bản đảo giới tính của Nàng Tiên Cá. Đầu tiên cứu nam chính bị rơi xuống nước rồi yêu từ cái nhìn đầu tiên. Sau đó vì muốn lên bờ theo đuổi người mình thích nên đi tìm Hải Vu, dùng chính giọng nói của mình để đổi lấy đôi chân. Đáng tiếc nam chính hoàn toàn không đáp lại tình cảm ấy.
Trong lúc đau khổ vì mất đi giọng nói, nam chính tốt bụng giúp đỡ cậu, còn đưa cậu đến chỗ người chú làm bác sĩ để tĩnh dưỡng. Không ngờ người chú đó lại là một nhà khoa học điên. Sau khi phát hiện bí mật mỹ nhân ngư của cậu, hắn đã tiến hành những thí nghiệm sống cực kỳ tàn nhẫn. Cuối cùng cậu chết trên bàn mổ lạnh lẽo. Nam chính biết chuyện thì nổi giận, đại nghĩa diệt thân, tống người chú đang nắm giữ một nửa gia sản nhà họ vào tù.
Là một pháo hôi, số trang của cậu không nhiều. Nhưng vì kết cục quá thảm nên để lại ấn tượng sâu sắc với độc giả. Và Thẩm Du ngoài đời cũng bị bạn học ngày ngày lấy ra trêu chọc.
Sau đó... Sau đó cậu thật sự bị miệng quạ đen của cả lớp tiễn tới đây?
[Tôi xuyên thành pháo hôi á?!]
[Đúng vậy!]
[Tôi là mỹ nhân ngư mà! Mỹ nhân ngư chẳng phải nên làm nhân vật chính sao?!]
[À... Bảo sao lúc đầu cậu bình tĩnh thế...]
Thẩm Du tan vỡ. [Không được! Tôi đình công! Mau đưa tôi về!]
[Không được đâu ký chủ. Phải hoàn thành toàn bộ cốt truyện mới được trở về.]
[Tại sao? Không làm nhân vật chính thì có gì hay ho? Không có trải nghiệm gì hết, tôi không làm!]
[Nhưng có lương mà! Tiền công hậu hĩnh lắm đó!]
[Tôi không thiếu tiền.]
[Sau khi trở về cậu sẽ nhận được mười triệu.]
[Tôi không cần. Một trăm triệu cũng không làm!]
[Còn được nhận năng lực hô hấp tự do dưới nước.]
Thẩm Du khựng lại. [... Thật không?]
Cái này có hơi hấp dẫn.
[Tất nhiên là thật! Mọi năng lực cậu đạt được ở thế giới này đều có thể mang về thế giới cũ, bao gồm cả hack nữa!]
Ồ. Càng hấp dẫn hơn.
Thẩm Du suy nghĩ một lát rồi vẫn lắc đầu. [Thôi. Làm pháo hôi thảm lắm.]
Hệ thống lập tức an ủi: [Đừng lo! Coi như đóng phim thôi. Chỉ là diễn xuất, sẽ không thật sự chịu đau khổ đâu.]
[Thật chứ?]
[Tất nhiên! Thế giới này đã mở cho cậu quyền lợi miễn đau đớn, miễn sát thương. Ngoài ra còn tặng thêm hai siêu cái hack cực mạnh. À đúng rồi, còn có một át chủ bài siêu cấp nữa -- một vị đại lão thần bí sẽ âm thầm bảo vệ cậu!]
Thẩm Du lập tức nắm được trọng điểm: [Kể kỹ về hack đi.]
[Không kịp đâu! Cứu người trước đã!]
Thẩm Du suy nghĩ. [Được.]
Lợi nhiều hơn hại. Có thể thử xem.
Cậu nhảy khỏi lưng Tiểu Bạch rồi hỏi hệ thống: [Cậu biết ai là bá tổng không?]
Hệ thống đáp: [Tôi không nhận ra. Con người trông ai cũng giống nhau cả.]
Thẩm Du: ... 🫠
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


