Giường sập trong phủ Thủ phụ quả nhiên êm ái hơn hẳn giường phản gỗ trên núi Thanh Thành.
Khương Nguyên Bách tuy là một văn nhân thanh cao, nhưng cũng là Thủ phụ đương triều. Có những kẻ làm quan vì muốn lo cho thiên hạ, cũng có những kẻ làm quan vì dã tâm hoài bão. Khương Nguyên Bách đã thực hiện được hoài bão, dĩ nhiên cũng rất biết hưởng thụ cuộc sống.
Sáng sớm, khi Đồng Nhi đến hầu hạ Khương Lê, nụ cười trên môi còn rạng rỡ hơn thường ngày. Nàng ríu rít kể lể đêm qua giường ngủ êm ái thoải mái ra sao, căn phòng rộng rãi sáng sủa thế nào.
Vân Song và Hương Xảo đứng hầu bên cạnh. Những việc hầu hạ Khương Lê, Vân Song vốn chẳng thèm đụng tay vào. Hương Xảo thì làm ra vẻ đang lau bàn để trò chuyện cùng nàng, tuyệt đối không chạm vào những việc nặng nhọc.
Cả Phương Phỉ Uyển này, ngoại trừ Đồng Nhi, chỉ có Vân Song và Hương Xảo là nha hoàn. Vân Song và Hương Xảo không chịu làm việc nặng, nên mọi việc trong ngoài đều đổ dồn lên vai một mình Đồng Nhi. Quý Thục Nhiên cố tình không sắp xếp thô sử nha hoàn cho Khương Lê, một mặt là cậy nàng không rõ quy củ hiện giờ, mặt khác là muốn làm nàng khó chịu. Để rồi sau đó, bà ta có thể thuận thế "mách lẻo" với Khương Nguyên Bách rằng tính tình Khương Lê kiêu kỳ, khó chiều.
Thế nhưng Khương Lê chẳng hề bận tâm. Đợi lúc Vân Song ra ngoài, nàng khẽ kéo góc áo Hương Xảo, nói: "Ta có chuyện muốn phiền Hương Xảo tỷ tỷ."
Hương Xảo sững người, vội cười đáp: "Nhị tiểu thư có gì căn dặn cứ sai bảo nô tỳ."
"Viện của ta giờ e là không đủ người. Mẫu thân thương ta, nhưng có lẽ vì bận rộn sự vụ thường ngày nên quên mất việc sắp xếp nha hoàn thô sử cho ta, ta không tiện làm phiền người lần nữa. Chỉ là vài nha hoàn thôi, ta muốn tự mình tuyển chọn, phiền Hương Xảo tỷ tỷ thu xếp giúp ta."
Nàng tiện tay cầm một chiếc vòng vàng từ trong hộp bên cạnh luồn vào tay đối phương, mỉm cười: "Có được không?"
Có được không?
Chiếc vòng vàng sáng chói vừa luồn vào tay Hương Xảo, hoàn toàn khác biệt với chiếc vòng vàng ròng nặng trịch nàng đang đeo. Chiếc vòng này thanh mảnh, tinh xảo, trông có vẻ không nặng bằng chiếc của nàng, nhưng Hương Xảo biết, độ tinh xảo và hoa văn thế này thì giá trị còn cao hơn hẳn chiếc nàng đang đeo.
"Đương nhiên là được!" Hương Xảo gật đầu lấy gật đầu để, ánh mắt dính chặt vào chiếc vòng không rời. Nàng theo hầu Quý Thục Nhiên bao nhiêu năm nay, nhưng Quý Thục Nhiên chưa bao giờ hào phóng như vị nhị tiểu thư vừa từ chốn thâm sơn cùng cốc về này. Trong lòng Hương Xảo thầm kinh ngạc, chẳng lẽ nhị tiểu thư không biết mấy món trang sức này đáng giá bao nhiêu bạc nên mới dễ dàng đem tặng cho nàng như vậy?
Không để nàng ta kịp suy nghĩ nhiều, Khương Lê đã mỉm cười: "Vậy phiền Hương Xảo tỷ tỷ rồi."
Hương Xảo nhận được vòng vàng, trong lòng vừa căng thẳng vừa kích động, lập tức đáp: "Nô tỳ nhất định sẽ lo liệu thỏa đáng chuyện này cho nhị tiểu thư, xin người cứ chờ tin." Vừa nói vừa lui ra khỏi phòng.
Sau khi Hương Xảo đi, Đồng Nhi đứng bên cạnh với vẻ mặt muốn nói lại thôi. Khương Lê nhìn ra, liền bảo: "Có chuyện gì cứ nói đi."
"Cô nương, nô tỳ không hiểu," Đồng Nhi thắc mắc: "Tại sao người lại đối xử tốt với Hương Xảo như vậy. Rõ ràng người biết nàng ta là người do Quý thị phái tới... Hay là, người định dùng bạc để mua chuộc nàng ta?"
"Mua chuộc?" Khương Lê lắc đầu: "Kẻ này tâm thuật bất chính, hai mặt giả tạo, lại khéo nhìn gió đổi chiều, hơn hết là tham lam lợi lộc. Loại người này cho dù có mua chuộc được thì cũng khó tránh khỏi việc phản bội, ta không dám."
"Nếu đã vậy, tại sao người lại tặng trang sức cho nàng ta? Người biết đấy, dù lúc này nàng ta nói giúp người chọn nha hoàn, nhưng chưa biết chừng lát nữa sẽ đem chuyện này kể lại cho Quý thị. Đến lúc đó, những người được đưa đến đều là do Quý thị chọn sẵn cả rồi."
"Ta đang tìm việc cho nàng ta làm thôi. Tìm việc làm, cũng là cái cớ để tặng đồ cho nàng ta."
"Nô tỳ không hiểu," Đồng Nhi vò đầu bứt tai, "Cô nương, bạc trong tay chúng ta hiện giờ cũng chưa nhiều đến mức dùng không hết."
Khương Lê suýt chút nữa bị chính nha hoàn của mình làm cho bật cười. Nàng nói: "Ngươi xem, thứ ta tặng nàng ta là trang sức chứ không phải bạc. Ngươi biết tại sao không?"
"Tại sao ạ?" Đồng Nhi mở to mắt.
"Đương nhiên là để cho người khác nhìn rồi." Khương Lê mỉm cười: "Thượng binh phạt mưu, phân nhi hóa chi*. Đồng Nhi, đôi khi người khác tặng ngươi đá quý hay trang sức quý giá mà không yêu cầu ngươi trả giá tương xứng, thì ngươi phải đề phòng. Bởi vì cái giá ngươi phải trả sau đó có thể sẽ đắt hơn nhiều."
*Thượng binh phạt mưu, phân nhi hóa chi: dùng mưu trí là kế sách thượng hạng, chia rẽ để làm suy yếu lực lượng.
Đồng Nhi ngây ngốc nhìn Khương Lê. Nàng ta vẫn chưa thực sự hiểu lời Khương Lê nói, nhưng lại lờ mờ cảm nhận được điều gì đó. Nghĩ ngợi một lúc, nàng ta lắc đầu. Khương Lê thông minh hơn nàng ta nhiều, điều gì Khương Lê đã nhìn thấu thì nhất định có lý lẽ riêng của nàng. Mình chỉ cần nghe theo là được.
"Chúng ta ra ngoài đi dạo chút đi." Khương Lê nói, "Đã về nhà rồi, cũng nên làm quen lại với phủ viện của mình."
"Vâng ạ!" Đồng Nhi vui sướng tột độ, "Nô tỳ đi cùng người."
Khương Lê thay y phục. Y phục mới may vẫn chưa gửi đến, mà Quý Thục Nhiên là mẹ kế, không tiện làm quá lộ liễu nên đã cho người mang đến vài bộ y phục may sẵn vừa với vóc dáng Khương Lê. Những bộ y phục này thoạt nhìn có vẻ đắt tiền, nhưng so với y phục của Khương Ấu Dao thì đường kim mũi chỉ thô hơn nhiều, hoàn toàn lạc quẻ với khí chất của Khương Lê.
Đồng Nhi tuy thích lụa là gấm vóc, nhưng cũng thấy mấy bộ y phục xanh xanh đỏ đỏ này khoác lên người Khương Lê lại không đẹp bằng màu nhã nhặn. Suy nghĩ hồi lâu, nàng ta mới chọn cho Khương Lê một bộ váy nhỏ màu xanh mạ.
Chiếc váy này thoạt nhìn cứ như kiểu dáng dành cho nha hoàn, màu xanh mạ nếu không khéo mặc sẽ rất dung tục. Tuy nhiên, Khương Lê vốn có làn da trắng ngần, dáng người mảnh mai, mặc vào lại thấy rất vừa vặn. Sắc xanh ấy càng tôn lên vẻ thanh thuần, tươi tắn như nước, mang lại một cảm giác đặc biệt.
Vì ở trong am quá lâu, Đồng Nhi thường chỉ búi tóc đơn giản để tiện làm việc. Về đến Khương phủ, nàng ta mới phát hiện mình chỉ biết vài kiểu tóc giản dị. Mà trong phủ này, nếu cứ để kiểu tóc nha hoàn, e là sẽ bị người ta cười chê.
Đồng Nhi còn chưa kịp nghĩ xem nên búi tóc thế nào, đã thấy Khương Lê đứng trước gương đồng, tự tay nâng lọn tóc đen dài, đôi bàn tay linh hoạt xoay nhẹ vài vòng đã búi xong một kiểu tóc Ô Sa Kế (kiểu búi tóc cao, thanh thoát).
Đồng Nhi kinh ngạc trợn tròn mắt: "Cô nương, sao người lại biết..."
"Trước đây từng học qua." Khương Lê đáp ngắn gọn. Khi còn là Tiết Phương Phỉ, mới gả cho Thẩm Ngọc Dung, vì muốn lấy lòng bà bà và đệ muội, nàng từng học cách búi tóc. Cứ nghĩ nữ nhi ai cũng yêu cái đẹp, nếu nàng tự tay búi tóc cho họ sẽ khiến đôi bên thêm phần thân thiết. Về sau ân đoạn nghĩa tuyệt với nhà họ Thẩm nhưng kỹ năng búi tóc thì vẫn còn lưu lại.
Vì khi rời đi còn quá nhỏ, nên đối với tình hình Khương phủ hiện tại, Đồng Nhi cũng vô cùng lạ lẫm.
Vừa ra khỏi Phương Phỉ Uyển, đi chưa được mấy bước, chợt nghe phía trước vọng lại tiếng người trò chuyện. Khương Lê dừng bước, ngước mắt nhìn thì thấy vài người đang đứng trò chuyện trong một tiểu đình cách đó không xa.
Những người kia cũng nhìn thấy Khương Lê. Tiếng trò chuyện im bặt. Người đứng ở giữa mặc một chiếc váy lụa mỏng thêu chỉ vàng màu hồng đào, dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, kiều diễm vô ngần.
Chính là tam tiểu thư Khương phủ, Khương Ấu Dao.
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)