"Đúng, ví dụ như Yến Kinh mấy năm qua có chuyện gì thú vị không? Nghe nói lão thái thái của Vinh Tín Lăng qua đời ba năm trước. Ta còn nhớ hồi nhỏ bà ấy từng tặng ta một bức thêu Quan Âm hai mặt. À, ta còn nghe Ngọc Hương tỷ tỷ nhắc đến đệ nhất mỹ nhân Yến Kinh, phu quân của nàng ấy là Tân khoa Trạng nguyên. Nghe nói mấy ngày trước vừa bệnh mất, là thật sao?"
Đang yên đang lành, sao tự nhiên nàng lại hỏi những chuyện không đầu không đuôi thế này? Hương Xảo thoạt tiên có chút ngẩn ngơ. Nhưng thấy Khương Lê vẫn nhìn mình với vẻ mặt nghiêm túc, nàng ta mới sực tỉnh. Có lẽ Khương nhị tiểu thư ở chốn thâm sơn cùng cốc quá lâu, tuy năm nay đã mười lăm nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ thích nghe những chuyện lạ lẫm thú vị.
Hương Xảo vốn là người tham tiền, nhưng quả thực nhận tiền là sẽ làm việc chu đáo, nhất là lúc này đây chỉ là một công việc nhẹ nhàng, múa mép khua môi đôi chút là xong. Nàng ta coi như đang ngồi lê đôi mách với tỷ muội bạn bè, liền thao thao bất tuyệt kể hết ra.
Nàng ta nói: "Đúng là vậy ạ. Lúc lão thái thái của Vinh Tín Lăng qua đời ba năm trước, lão phu nhân nhà chúng ta còn đi điếu tang nữa. Đệ nhất mỹ nhân Yến Kinh mà người nhắc đến, phu quân nàng là Tân khoa Trạng nguyên năm ngoái, hiện giờ đang là Trung thư xá lang Thẩm Ngọc Dung, Thẩm đại nhân."
Nghe đến cái tên này, tim Khương Lê thắt lại. Nhưng bề ngoài nàng lại mỉm cười, bảo: "Chính là người này."
"Thẩm đại nhân quả là một người lợi hại. Nô tỳ từng nghe lão gia nói với phu nhân rằng, trong số các tân tú chốn quan trường kinh thành, Thẩm đại nhân là người thăng tiến nhanh nhất, quả là một bậc tài hoa. Vị phu nhân kia của ngài ấy đẹp thì đẹp thật, chỉ là..." Nói đến đây, Hương Xảo bỗng dừng lại. Một tia khinh miệt thoáng lướt qua ánh mắt, rồi nàng ta nhìn Khương Lê, trở nên ấp a ấp úng.
"Có phải là chuyện vị phu nhân kia tư thông với người khác không?" Khương Lê hỏi.
Hương Xảo cả kinh: "Cả chuyện này người cũng biết rồi sao?" Nàng ta cười hùa theo: "Vốn dĩ nô tỳ còn sợ kể chuyện này ra sẽ làm bẩn tai người, không ngờ người đã biết rồi. Cũng phải thôi, chuyện Thẩm phu nhân bại hoại nữ đức đã sớm truyền đi khắp nơi rồi. Người nghĩ xem, Thẩm đại nhân có điểm nào không tốt chứ? Tuổi trẻ tài cao, tiền đồ rộng mở, vậy mà Thẩm phu nhân lại đi lén lút với nam nhân khác bên ngoài, thật không hiểu nổi trong đầu nàng ta nghĩ gì nữa?" Giọng điệu đầy vẻ coi thường.
"Bại hoại nữ đức? Truyền đi khắp nơi sao?"
Hương Xảo cảm thấy nét mặt Khương Lê có chút kỳ lạ. Bầu không khí đột nhiên trở nên ngưng trệ. Ngập ngừng một lát, nàng ta dè dặt gọi: "Nhị tiểu thư?"
Khương Lê khẽ cười: "Không có gì, ngươi nói tiếp đi."
Hương Xảo khựng lại, dường như mới nhớ ra chính sự, bèn nói tiếp: "Vị Thẩm phu nhân này đã làm ra bao nhiêu chuyện hạ lưu có lỗi với Thẩm đại nhân, vậy mà Thẩm đại nhân lại quá si tình, không những không oán trách Thẩm phu nhân mà còn đối xử với nàng ta như xưa. Có lẽ ông trời có mắt, từ khi chuyện tư thông vỡ lở, Thẩm phu nhân lâm bệnh, rồi khoảng một tháng trước thì... Đi rồi. Đúng là báo ứng mà."
Hương Xảo lắc đầu thở dài: "Trạng nguyên lang hay tin thê tử qua đời thì đau lòng khôn xiết, ở nhà không ăn không uống suốt ba ngày ba đêm, suýt nữa đi theo nàng luôn. Bệ hạ tuy quở trách ngài ấy là nam nhi hèn nhát, hạ lệnh phạt ngài ấy vì tội cáo ốm không thiết triều, nhưng cũng thấu hiểu ngài ấy trọng tình trọng nghĩa. Nghe lão gia kể, dường như Thẩm đại nhân sắp được thăng chức tiếp rồi thì phải."
Nói xong một đoạn dài, Hương Xảo không nghe thấy Khương Lê đáp lời. Nàng ta ngước mắt lên thì thấy nụ cười trên khóe môi Khương Lê trông có vẻ hơi gượng gạo. Nhưng chỉ lát sau, Khương Lê đã mỉm cười bưng chén trà lên nhấp một ngụm, nói: "Vị Thẩm đại nhân này đúng là một kẻ nặng tình nhỉ."
"Đúng thế đấy ạ." Hương Xảo gật đầu, trong lòng thầm thắc mắc. Sao lại không cơ chứ, có nam nhân nào lại không bận tâm đến việc thê tử cắm sừng mình, vậy mà vị Trạng nguyên lang này lại có thể dửng dưng. May mà Thẩm phu nhân chết sớm, nếu không Trạng nguyên lang cứ đội chiếc sừng đó cả đời, chịu ánh mắt dị nghị của bao người, chưa nói đến đồng liêu, chỉ riêng bá tánh thôi cũng đủ làm trò cười cho thiên hạ rồi.
Cho nên mới nói, ông trời rốt cuộc vẫn có mắt.
Khương Lê che miệng, khẽ ngáp một cái, bảo: "Được rồi, hôm nay các ngươi theo hầu ta cũng mệt rồi, ta cũng định nghỉ ngơi sớm một chút. Ở đây có Đồng Nhi hầu hạ là đủ, ngươi lui xuống trước đi."
Hương Xảo vốn là người của Quý Thục Nhiên, đáng lẽ phải túc trực bên Khương Lê nửa bước không rời. Nhưng hôm nay nàng ta đang nóng lòng muốn về phòng thưởng thức cây trâm ngọc thạch mà Khương Lê vừa thưởng, nên lập tức hớn hở vâng dạ rồi lui xuống.
Đợi Hương Xảo đi khuất, Đồng Nhi mới đóng cửa lại, sốt ruột nói: "Cô nương, Hương Xảo kia chẳng phải thứ tốt đẹp gì đâu. Nàng ta thấy người hiền lành dễ bắt nạt nên mới dùng lời đường mật lừa gạt lấy bạc của người đấy."
"Nàng ta lừa ta, nhưng ai biết được ta có đang lừa nàng ta hay không?" Khương Lê mỉm cười. Nàng tiện tay vốc một nắm trang sức từ trong hộp quà mà Quý Thục Nhiên đưa tới. Đều là những món đồ xa xỉ đắt tiền. Dù chẳng thể sánh bằng đồ của Khương Ấu Dao, nhưng đối với một người đã ở trên núi ròng rã tám năm trời, ngần này cũng đủ làm hoa mắt người khác rồi.
Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy, trong đôi mắt Khương nhị tiểu thư phản chiếu ánh sáng lấp lánh của những châu báu ngọc ngà này lại phẳng lặng đến lạ kỳ.
Người dân Yến Kinh đều biết Tiết Phương Phỉ đã chết. Họ cũng biết Thẩm Ngọc Dung vì Tiết Phương Phỉ mà suýt nữa chết theo. Một nam nhân vừa có tài, vừa có sắc, lại vừa si tình, trong mắt người đời là một người hoàn mỹ không chút tì vết. Trong mắt những kẻ nắm quyền, trong mắt Hoàng đế, một vị thần tử trọng tình nghĩa cũng chính là một nhân tài có thể dùng được.
Thẩm Ngọc Dung và Vĩnh Ninh công chúa cấu kết với nhau, gian phu dâm phụ, hại chết nguyên phối Tiết Phương Phỉ, nhưng lại thành toàn cho cái danh nặng tình của hắn. Mượn danh nghĩa nặng tình này, hắn còn muốn tạo dựng tiếng thơm, nhân cơ hội từng bước thăng tiến chốn quan trường.
Nhưng kẻ mang tiếng nặng tình này, nội tâm thực sự đê tiện, vô liêm sỉ, bạc tình bạc nghĩa đến mức nào thì chỉ có trời mới biết. Nếu ông trời thực sự có mắt, đã chẳng thể nào bất công như thế.
Thật là một kẻ nặng tình!
Thẩm Ngọc Dung hiện tại đã đứng ở một vị thế đủ cao, thậm chí vì có sự hậu thuẫn của Vĩnh Ninh công chúa. Cho dù Tiết Phương Phỉ có chết đi sống lại cũng chỉ là mây bùn cách biệt, không thể nào vươn tay kéo hắn từ trên chín tầng mây xuống được. Một khi mất đi tiên cơ, Thẩm Ngọc Dung sẽ ngày càng leo cao, ngày càng tiến xa, xa đến mức nàng không thể nào chạm tới được nữa.
May thay, giờ đây nàng là Khương nhị tiểu thư. Khương gia trong giới quan lại Yến Kinh có địa vị không nhỏ, lưng tựa đại thụ bóng mát dễ che, đây chính là con đường tắt.
Có điều, nàng phải tìm cách củng cố địa vị của mình trong Khương gia. Một vị Khương nhị tiểu thư có tiếng nói, hành sự tự khắc dễ dàng hơn so với một vị Khương nhị tiểu thư không ai đoái hoài.
Chưa kể gia đình kế mẫu bụng dạ khó lường, hay nhị phòng tam phòng không mấy thân thiết. Ngay cả người có quan hệ huyết thống gần gũi nhất là Khương Nguyên Bách, tình cảm dành cho nàng cũng chẳng mặn mà gì cho cam.
Làm thế nào để đứng vững gót chân trong Khương gia?
Tiết Hoài Viễn từng nói, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, cũng phải tạo ra giá trị của bản thân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



