Mẫu thân của Khương nhị tiểu thư, Diệp Trân Trân, sau khi gả vào Khương gia ba năm vẫn chưa có con, mãi cho đến khi thông phòng của Khương Nguyên Bách sinh hạ thứ trưởng nữ, Diệp Trân Trân mới mang thai Khương Lê. Đáng tiếc bà mệnh bạc, sau khi sinh Khương Lê xong, thân thể ngày một yếu dần, nửa năm sau thì qua đời. Khương Nguyên Bách vì lo lắng tiểu nữ nhi không có người chăm sóc nên không bao lâu sau đã rước Quý Thục Nhiên vào cửa.
Viện mà Diệp Trân Trân tĩnh dưỡng khi xưa chính là Phương Phỉ Uyển này.
Nhưng nỗi lo của Đồng Nhi đã hoàn toàn tan biến khi nhìn thấy hành động của Khương Lê.
Khương Lê không đau thương, cũng chẳng phẫn nộ. Ngoại trừ lúc đầu thoáng sững sờ khi nhìn thấy ba chữ "Phương Phỉ Uyển", nàng luôn giữ thái độ vô cùng điềm tĩnh. Đến mức Tôn ma ma cũng lấy làm ngạc nhiên. Vội vã dặn dò vài câu, Tôn ma ma liền rời đi.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại Khương Lê và Đồng Nhi. Người đã về đến Khương phủ, Ngọc Hương cũng quay về phủ Thừa Đức Lang hầu hạ Liễu phu nhân. Trước lúc chia tay, Khương Lê còn nhờ Ngọc Hương gửi lời cảm tạ đến Liễu phu nhân, hẹn ngày khác nhất định sẽ tự mình đến tận cửa tạ ơn.
Căn phòng được dọn dẹp khá sạch sẽ. Có điều, trước kia Phương Phỉ Uyển ngập tràn các loại hoa cỏ do hạ nhân trồng theo lời căn dặn của Diệp Trân Trân. Nay viện đã bỏ hoang nhiều năm, ngoài những đống cỏ dại đã được dọn dẹp, chỉ còn lại khung cảnh hoang tàn. Hơn nữa viện lại quá rộng nên càng thêm phần trống trải, lạnh lẽo.
Đồng Nhi nhìn Khương Lê, chần chừ một lát rồi cất lời hỏi: "Cô nương, trong lòng người không thấy khó chịu sao?"
"Viện này rất tốt." Khương Lê đưa mắt nhìn quanh, "Vừa rộng rãi lại vừa thanh tịnh." Nàng dường như chẳng hề bận tâm đến nỗi lo của Đồng Nhi, mà lại nhìn đăm đăm vào bồn hoa hoang phế, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói: "Chỉ là thiếu vắng hoa cỏ nên trông hơi tiêu điều. Nhưng không sao. Ta và ngươi sống trên núi Thanh Thành bao năm, việc chăm sóc hoa cỏ cũng đã quen tay. Hôm nào ngươi đi tìm chút hạt giống hoa về đây, chúng ta cùng trồng trong viện. Vài hôm nữa là sẽ náo nhiệt lại thôi."
Đồng Nhi nghe vậy, lòng bỗng vui lây, nói: "Cô nương nói phải. Lúc ở núi Thanh Thành chúng ta còn trồng được cả lương thực, hoa cỏ cũng giống vậy thôi. Viện này rộng rãi, trồng hoa lên chắc chắn sẽ rất đẹp." Nàng thầm nghĩ từ sau lần ngã xuống nước thập tử nhất sinh, Khương Lê tỉnh lại thì mỗi ngày một tươi vui hơn. Có lẽ chuyện của Ninh Viễn Hầu thực sự đã kích thích Khương Lê, khiến Khương Lê giờ đây hành sự đâu ra đó, tâm trí lại thêm kiên cường. Đây có lẽ chính là điều mà người xưa thường bảo "phá nhi hậu lập" (phá vỡ để làm lại từ đầu) chăng.
"Ngày tháng của chúng ta cũng sẽ giống như hoa nở rộ trong viện này, ngày một náo nhiệt, ngày một tốt đẹp hơn." Đồng Nhi chân thành nói.
Khương Lê mỉm cười. Nàng trồng hoa trong viện chẳng phải để điểm tô cảnh sắc, cũng không phải để chứng minh mình luôn tràn trề hy vọng vào cuộc sống. Mà là, nàng nhất định phải làm điều gì đó để thu hút sự chú ý của mọi người. Phải cho người khác biết Khương gia nhị tiểu thư không phải là kẻ có thể bị vứt vào góc tối, phủ đầy bụi bặm rồi bị lãng quên một cách dễ dàng như vậy.
Chuyện trồng hoa là vậy, những việc làm sau này cũng thế.
Nàng không định cam chịu làm một thiên kim tiểu thư âm thầm, mờ nhạt.
Đến tối, Phương Phỉ Uyển trở nên náo nhiệt hẳn lên. Trước tiên là thợ may do Quý Thục Nhiên phái đến để may y phục cho Khương Lê. Những lời Khương Lê nói trước mặt mọi người tại cổng phủ ban ngày, Quý Thục Nhiên dù thế nào cũng không thể ngó lơ. Để chứng tỏ mình là một người mẹ kế rộng lượng, hòng vớt vát lại hình tượng đã sứt mẻ, Quý Thục Nhiên tất nhiên phải chịu chi, đích thân may cho Khương Lê vài bộ y phục hoa quý thực sự.
Chẳng những thế, Quý Thục Nhiên còn gửi đến một hộp trang sức. Khương lão phu nhân cũng sai người mang đến một ít bạc. So với trang sức, số bạc Khương lão phu nhân cho lại thiết thực hơn nhiều. Khương Lê hiện giờ trắng tay, không có bạc, ở Khương phủ này nàng đừng hòng sai bảo được ai.
Khương Nguyên Bách cũng ghé qua một lúc. Thấy Phương Phỉ Uyển được bài trí tương đối ổn thỏa, ông ta mới gật đầu. Hai phụ tử nói chuyện đôi câu, đều cảm thấy tình cảm lạnh nhạt sau nhiều năm xa cách, thế là Khương Nguyên Bách rời đi.
Một lát sau, khi đèn trong phòng được thắp sáng, hai nha hoàn do Quý Thục Nhiên cử đến là Hương Xảo và Vân Song cũng đã có mặt.
Hai nha hoàn mà trong miệng Quý Thục Nhiên là "hiểu chuyện, ngoan ngoãn" giờ đang đứng trước mặt Khương Lê thỉnh an.
Nha hoàn Quý Thục Nhiên đưa đến chỉ có thể làm nha hoàn thiếp thân cho Khương Lê. Hai người này ăn mặc quý giá hơn Đồng Nhi nhiều, nhất là Hương Xảo, chiếc vòng vàng trên tay nàng ta lại là vàng ròng, màu sắc chói lọi.
Vân Song tuy đứng thỉnh an nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ ngạo mạn, hành lễ qua loa lấy lệ. Có lẽ nàng ta cho rằng Khương Lê chỉ là một vị tiểu thư thất thế. Dù cho có được hồi phủ, trong hoàn cảnh Quý Thục Nhiên đang làm chủ như hiện tại, sớm muộn gì cũng không có kết cục tốt, nên ngay cả giả vờ nàng ta cũng lười làm cho hẳn hoi.
Hương Xảo thì lanh lợi hơn, miệng lưỡi cũng ngọt ngào, đôi mắt cứ đảo quanh liên tục. Nàng ta liếc một vòng hộp trang sức Quý Thục Nhiên vừa đưa tới, rồi mới cung kính thỉnh an Khương Lê.
Dù thể hiện ra sao, suy cho cùng họ đều là tai mắt của Quý Thục Nhiên. Khương Lê chỉ nhìn nét mặt và động tác của hai người này, trong lòng đã nắm rõ phần nào bản tính của họ.
Vân Song bợ đỡ kẻ trên chà đạp kẻ dưới, coi trời bằng vung. Hương Xảo hám tài tham tiền, gió chiều nào che chiều ấy. Đều là hạng tiểu nhân. Dù không phải người mình nhưng chưa chắc không thể lợi dụng.
Đồng Nhi nhìn hai người này kiểu gì cũng thấy không thuận mắt, nên hiện rõ sự chán ghét trên mặt.
Khương Lê xua xua tay, nói: "Chỗ ta không còn việc gì nữa. Hương Xảo, ngươi ở lại kể cho ta nghe tình hình hiện giờ trong phủ. Vân Song, ngươi lui xuống trước đi."
Vân Song cầu còn không được, lập tức vâng lời lui ra. Hương Xảo ở lại. Khương Lê bảo nàng ta ngồi xuống, nhưng Hương Xảo liên tục nói không dám.
Đợi Hương Xảo chối từ một phen rồi ngồi xuống, Khương Lê mở hộp trang sức Quý Thục Nhiên đưa tới, nhặt một cây trâm hồng ngọc hình chuồn chuồn nhét vào tay Hương Xảo, bảo: "Ta vừa mới hồi phủ, còn phải nhờ cậy Hương Xảo tỷ tỷ chỉ bảo nhiều. Hương Xảo tỷ tỷ hãy kể cho ta nghe về tình hình trong phủ nhé."
Hương Xảo nuốt nước bọt cái ực. Lẽ ra nàng ta phải từ chối, nhưng chiếc trâm hồng ngọc trong tay nặng trĩu, khiến nàng ta chẳng tài nào hé răng chối từ nổi.
Khương nhị tiểu thư không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã tung ra cám dỗ không thể chối từ! Ai mà cưỡng lại cho được?
Suy nghĩ một hồi, Hương Xảo thầm nghĩ: Xem ra nhị tiểu thư là kẻ không có não. Nếu giờ nàng hầu hạ nhị tiểu thư, chỉ cần dỗ cho tiểu thư vui vẻ, chẳng phải ngày nào cũng kiếm được bộn tiền sao? Còn về tình hình trong phủ, bên cạnh Khương Lê chẳng có ai thông minh, chẳng phải đều dựa vào cái miệng của nàng ta sao? Làm vậy vừa không phản bội phu nhân, lại vừa có hai nguồn thu nhập.
Nghĩ đến đây, Hương Xảo mừng rỡ, bèn nói: "Nhị tiểu thư ngàn vạn lần đừng nói vậy. Giải đáp thắc mắc cho người là bổn phận của nô tỳ. Hiện tại trong phủ..." Nhưng bàn tay đang nắm chặt cây trâm lại không hề buông lơi.
Đồng Nhi sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai. Hương Xảo này rõ ràng không có ý tốt, vậy mà Khương Lê lại thưởng hậu hĩnh như vậy, đúng là lòng tham con người không đáy. Nhưng nhìn Khương Lê, nàng lại tỏ vẻ lắng nghe rất chăm chú.
Hương Xảo thao thao bất tuyệt, nước bọt văng tung tóe, khô cả miệng rát cả họng. Thấy Khương Lê nghe chăm chú, trong lòng nàng ta không khỏi đắc ý. Những chuyện nàng ta kể nghe có vẻ tỉ mỉ, nhưng thực chất phần lớn toàn kể chuyện của nhị phòng, tam phòng, còn chuyện phu nhân đại phòng thì không tiết lộ một chữ. Nhị tiểu thư này cũng ngốc thật, lại tin sái cổ như vậy. Chỉ cần buông vài câu vô thưởng vô phạt là nhận được một cây trâm hồng ngọc, đúng là món hời hiếm có.
Nói ròng rã suốt nửa canh giờ, cuối cùng cũng hết lời để nói. Hương Xảo cất lời: "Bẩm nhị tiểu thư, đây chính là tình hình hiện tại trong phủ ạ."
Khương Lê nghe đến nhập tâm, lúc Hương Xảo ngừng lại, nàng dường như vẫn chưa thỏa mãn, muốn nghe tiếp. Suy nghĩ một chút, nàng nói: "Nếu trong phủ không còn gì để nói, vậy hãy kể cho ta nghe vài chuyện thú vị ngoài phủ đi."
"Ngoài phủ ạ?" Hương Xảo sững sờ.
"Đúng, ví dụ như Yến Kinh mấy năm qua có chuyện gì thú vị không? Nghe nói lão thái thái của Vinh Tín Lăng qua đời ba năm trước. Ta còn nhớ hồi nhỏ bà ấy từng tặng ta một bức thêu Quan Âm hai mặt. À, ta còn nghe Ngọc Hương tỷ tỷ nhắc đến đệ nhất mỹ nhân Yến Kinh, phu quân của nàng ấy là Tân khoa Trạng nguyên. Nghe nói mấy ngày trước vừa bệnh mất, là thật sao?"
Lời tác giả:
Các nữ chính trước đây thường do thiếu hụt giáo dục của gia đình từ nhỏ, nên khi lớn lên tính cách có chút khiếm khuyết. Nhưng Lê Tử trong cuốn này thì khác, nàng có một gia đình trọn vẹn và hạnh phúc, những kẻ cặn bã kiếp trước nàng gặp đều là sau khi xuất giá. Do đó, tính cách của Lê Tử không hề u ám, ngược lại rất sáng suốt, ấm áp và chính trực.
Người bị khiếm khuyết tính cách trong bộ này là nam chính, một đại ma vương tuyệt tình tuyệt nghĩa, vô cùng độc ác và u ám.
Tuy nhiên, điều giáo tiểu lạt tiêu (ớt nhỏ) như vậy mới thú vị phải không? Biến sói xám thành trung khuyển rất có cảm giác thành tựu phải không?
Đúng vậy! Một chút sở thích quái đản từ Trà Trà [mỉm cười]
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



