Lời đồn (Phần 2)
Những âm thanh ấy giống như chiếc roi lạnh lẽo, từng nhát từng nhát quất mạnh lên lưng Vương Bình An. Hắn đi rất nhanh, gần như chạy bộ xông thẳng vào sân nhà mình, trở tay “rầm” một tiếng cài then cửa sân, nhốt tất cả sự ồn ào và ác ý ở lại bên ngoài.
Trong sân yên tĩnh, ánh chiều tà phủ lên bức tường đá mới đắp một tầng sáng màu cam ấm áp. Tú Nương đang ngồi xổm trước cửa nhà bếp nhặt rau dại, nghe thấy tiếng cửa vang lên liền ngẩng đầu nhìn.
Chỉ liếc qua một cái, tim Vương Bình An liền thắt mạnh.
Mắt Tú Nương vừa đỏ vừa sưng, mí mắt ánh lên vẻ sưng húp bất thường, rõ ràng đã khóc không chỉ một trận. Trên mặt nàng vẫn còn vệt nước mắt, mái tóc cũng hơi rối, vài sợi tóc vụn dính trên gò má ướt át. Thấy Vương Bình An trở về, nàng nhanh chóng cúi đầu xuống. Cọng rau dại trong tay bị nàng vô thức bấm gãy, nước rau nhuộm xanh cả đầu ngón tay.
“Về rồi à?” Giọng nàng khô khốc khàn khàn, mang theo âm mũi rất nặng.
“Ừm.” Vương Bình An đặt đống đồ ở cửa nhà chính, đi tới trước mặt nàng rồi ngồi xổm xuống.
Tú Nương không chịu ngẩng đầu, bả vai hơi co rụt lại, như đang cố sức nhẫn nhịn điều gì.
“Tú Nương,” giọng Vương Bình An rất trầm và vững vàng, “những lời bên ngoài đều là Tôn Nhị Cẩu nói bậy. Hôm qua ta có tới tiệm son phấn, cũng có tới tiệm tạp hóa, là để xem giá xà phòng. Ta muốn tự làm một ít đem bán, không biết người ta bán bao nhiêu tiền thì biết định giá thế nào? Loại đắt ba mươi văn một khối nhỏ, loại rẻ cũng phải mười mươi lăm văn. Ta chỉ đi xem thử thôi.”
Hắn dừng một chút, nhìn hàng mi đang run rẩy của Tú Nương: “Ta không có nhân tình. Một văn tiền ta còn hận không thể bẻ thành hai nửa để tiêu, lấy đâu ra tiền tìm nhân tình? Mỗi một văn tiền ta kiếm được đều tiêu vào cái nhà này, tiêu trên người nàng và Đậu nhi.”
Tú Nương vẫn không ngẩng đầu, nhưng bàn tay đang bấm cọng rau dại chậm rãi buông lỏng ra.
“Nàng xem.” Vương Bình An chỉ vào đống đồ ở cửa, “Gạo, bột, thịt, đậu. Đậu có thể ủ giá, mấy ngày nữa nhà ta sẽ có rau tươi ăn. Thịt ba chỉ rán lấy mỡ, xào rau sẽ thơm, tóp mỡ còn lại cũng ăn được. Ta chỉ nghĩ, để nàng và Đậu nhi… ăn ngon hơn chút, mặc ấm hơn chút.”
Một giọt nước mắt “tách” một tiếng rơi xuống mu bàn tay Tú Nương, bắn ra một đóa nước nhỏ. Rồi lại thêm một giọt nữa.
Cuối cùng nàng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ hồ đầy nước nhìn Vương Bình An. Trong đôi mắt lúc nào cũng cụp xuống, chứa đầy sầu khổ và tê dại ấy, lúc này cuồn cuộn những cảm xúc vô cùng phức tạp, có tủi thân, có sợ hãi, có nghi hoặc, nhưng thứ dần dần nổi lên lại là một chút tin tưởng yếu ớt mà rõ ràng.
“Ta… ta biết.” Nàng hít mũi, giọng nghẹn ngào, “Mấy ngày nay chàng… liều mạng làm việc, tay cũng mài phồng rộp cả… Nếu chàng thật sự có lòng dạ bên ngoài, đã sớm bỏ chạy… sẽ không như vậy…”
Nàng không nói tiếp được nữa, nâng tay áo lên lau mặt lung tung, nhưng nước mắt càng lau lại càng trào ra nhiều hơn.
Trong lòng Vương Bình An chua xót vô cùng. Hắn muốn vươn tay lau nước mắt cho nàng, nhưng tay nâng lên một nửa lại cứng đờ, cuối cùng chỉ vụng về nói: “Đừng khóc nữa… Ta đi nấu cơm, tối nay ăn ngon.”
Hắn đứng dậy, xách miếng thịt bước vào phòng bếp. Tú Nương cũng đứng lên, đi theo vào trong, lặng lẽ múc nước, rửa rau rồi nhóm lửa.
Vương Bình An rửa sạch miếng thịt ba chỉ, tách riêng phần mỡ và nạc. Mỡ được thái thành hạt lựu lớn cỡ móng tay, bỏ vào chiếc nồi sắt đã rửa sạch. Lửa trong bếp liếm lấy đáy nồi, mỡ thái hạt lựu trong nồi chậm rãi co lại, rỉ ra thứ dầu trong veo, vang lên tiếng xèo xèo. Mùi thịt nồng đậm câu hồn đoạt phách theo hơi nóng bốc lên, lập tức lấp đầy gian bếp nhỏ.
Tiểu Đậu như con mèo nhỏ bị mùi thơm hấp dẫn, lẻn từ trong phòng ra, bám vào khung cửa, trông mong nhìn vào nồi, cái mũi nhỏ không ngừng phập phồng hít hà.
Mỡ heo thắng ra được múc gọn vào một hũ gốm thô, đợi đông lại sẽ thành mỡ trắng thơm nức. Trong nồi còn lại ít tóp mỡ vàng ruộm giòn rụm. Vương Bình An rắc lên một nhúm muối tinh quý giá, xóc nồi một cái. Tóp mỡ nhảy lên trong nồi, tỏa ra mùi thơm cháy càng thêm mê người. Hắn gắp mấy miếng ra, thổi thổi rồi đưa cho Tiểu Đậu đang đứng ở cửa.
Tiểu Đậu cẩn thận nhận lấy, nóng đến mức phải chuyển liên tục từ tay trái sang tay phải, sau đó mới nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ.
Một tiếng “rắc” khẽ vang lên. Đôi mắt con bé trợn tròn xoe, miệng còn nhồm nhoàm đã reo lên không rõ chữ: “Cha! Thơm quá! Giòn quá!”
Vương Bình An cười, dùng vá xúc tóp mỡ ra bát. Trong nồi để lại chút dầu đáy, hắn đổ thịt nạc thái lát và rau dại đã rửa sạch cắt nhỏ vào. “Xèo” một tiếng nổ vang, mùi thơm nồng đậm lại bùng lên lần nữa. Đảo vài cái, hắn thêm một gáo nước sạch. Đợi nước sôi, hắn lấy bột mì đen mới mua, thêm nước lạnh, dùng đũa nhanh chóng khuấy, khuấy ra những viên bột nhỏ đều nhau, từng muỗng từng muỗng gạt vào nồi canh đang sôi cuồn cuộn.
Bột viên vừa xuống nồi, nước canh lập tức trở nên sánh đặc. Những viên bột trắng, rau dại xanh biếc, lát thịt hồng nhạt chìm nổi trong nước canh vàng óng béo ngậy. Hơi nóng cuốn theo mùi bột, mùi thịt, mùi rau, cùng lúc xộc thẳng vào mũi người ta.
Tú Nương đã bày sẵn bát đũa. Vương Bình An múc cho mỗi người một bát đầy ắp. Canh bột đặc đến mức gần như có thể dựng đứng đôi đũa, trên mặt nổi một tầng váng dầu sáng lấp lánh. Tiểu Đậu nóng lòng múc một muỗng, phồng má thổi đi thổi lại rồi mới đưa vào miệng. Nóng đến mức con bé hít hà liên tục, nhưng động tác nhai lại không dừng nổi, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ thỏa mãn.
Tú Nương ăn rất chậm. Nàng cúi đầu, từng miếng từng miếng, ăn vô cùng nghiêm túc. Canh này đậm đà, béo thơm tươi ngon. Bột viên dai, rau dại thanh mát, thỉnh thoảng cắn trúng một lát thịt mềm hoặc một miếng tóp mỡ giòn rụm, lại là một niềm vui bất ngờ.
Cơm canh nóng hổi vào bụng, hơi ấm từ dạ dày lan ra tứ chi bách hài, ngay cả những uất khí lạnh lẽo trong lòng dường như cũng bị dòng ấm áp này làm tan đi đôi chút. Nàng ăn một hồi, nước mắt lại không báo trước lăn dài xuống, rơi vào trong bát. Nàng vội nâng tay lau đi, nhưng càng lau nước mắt lại càng nhiều. Đây không phải khóc vì tủi thân, không phải khóc vì thương tâm, mà là một kiểu khóc xen lẫn sự không dám tin, niềm an ủi lớn lao và nỗi chua xót cuồn cuộn.
Bữa này, mỗi người đều ăn hai bát lớn. Tiểu Đậu ăn đến cái bụng nhỏ tròn vo, nghiêng người trong lòng Tú Nương xoa mãi không thôi. Vương Bình An nhìn đáy nồi đã trống không, trong lòng cũng phồng đầy cảm giác thỏa mãn không nói thành lời.
Thu dọn bát đũa xong xuôi thì trời đã tối hẳn. Tiểu Đậu chơi mệt, sớm được Tú Nương dỗ ngủ. Vương Bình An như thường lệ bưng một chậu nước nóng, ngồi trên bậc cửa nhà chính, chuẩn bị rửa chân. Bôn ba cả ngày, lòng bàn chân vừa đau vừa căng nhức.
Hắn vừa cởi giày, Tú Nương đã bưng đèn dầu đi ra. Nàng đặt cây đèn xuống đất, rất tự nhiên ngồi xổm trước mặt hắn, vươn tay định nắm lấy mắt cá chân hắn.
“Ấy! Đừng…” Vương Bình An như bị bỏng, lập tức rụt chân lại, mặt “bừng” một cái đỏ rực lên, “Ta… ta tự làm được!”
Tay Tú Nương dừng lại giữa không trung, ngẩng mắt nhìn hắn. Ánh đèn vàng vọt nhảy múa trên mặt nàng, chiếu đôi mắt đỏ sưng của nàng dịu đi đôi chút: “Sao vậy? Trước kia chẳng phải đều là ta rửa sao?”
“Cái… cái đó không giống…” Vương Bình An líu cả lưỡi, mặt đỏ như tấm vải, trán lập tức toát ra một tầng mồ hôi mịn.
Toàn thân hắn cứng đờ, tay chân cũng không biết đặt vào đâu cho phải. Kiếp trước hơn năm mươi năm, ngoài mẫu thân thuở nhỏ, hắn chưa từng có nữ nhân nào chạm vào chân mình. Lúc này, ngón tay ấm áp của Tú Nương chạm vào mắt cá chân lạnh buốt của hắn. Cảm giác xa lạ, mang chút tê dại rất nhỏ kia khiến tim hắn đập liên hồi như đánh trống, máu ào ào dồn lên đỉnh đầu.
Tú Nương nhìn dáng vẻ quẫn bách tột cùng của hắn, bỗng mím môi cười một chút. Nụ cười này rất nhạt, lại như gió xuân làm tan đi sầu khổ nhiều ngày trên gương mặt nàng, vậy mà có vài phần e thẹn của thiếu nữ.
“Có gì không giống? Chẳng phải đều là chân của chàng sao.” Giọng nàng khẽ khàng, nhưng tay lại dùng chút sức, không cho từ chối mà ấn chân hắn vào trong chậu nước ấm.
Nước ấm bao lấy đôi chân đau nhức, dễ chịu đến mức Vương Bình An khẽ “tê” lên một tiếng. Tú Nương xắn tay áo lên, lộ ra cổ tay gầy nhỏ nhưng có sức, dùng tay vốc nước nhẹ nhàng xối lên mu bàn chân và mắt cá chân hắn. Sau đó, nàng cầm chiếc khăn vải thô vắt trên thành chậu, nhúng ướt rồi bắt đầu lau rửa tỉ mỉ.
Động tác của nàng rất nhẹ, rất dịu dàng. Khăn vải lướt qua da trên mu bàn chân, hơi thô ráp, lại kỳ lạ làm dịu đi mọi mệt mỏi. Nàng rửa rất cẩn thận, kẽ ngón chân, vết chai ở gót chân đều chăm chút từng chút một. Thỉnh thoảng đầu ngón tay nàng vô ý lướt qua lòng bàn chân hắn, mang tới một cơn ngứa rất khẽ.
Cả người Vương Bình An lập tức run lên, thớ thịt căng chặt, ngón chân cũng không tự chủ được mà co quắp lại, trong cổ họng phát ra một tiếng rên nghẹn nén. Tú Nương dường như nhận ra, động tác khựng lại một chút, đầu cúi càng thấp hơn. Dưới ánh đèn, vành tai nàng nhuộm một vệt đỏ nhạt, nhưng động tác trên tay lại càng thêm phần dịu dàng.
Vương Bình An ngồi cứng đờ, hai tay siết chặt quần nơi đầu gối, mồ hôi trong lòng bàn tay làm ướt cả lớp vải thô. Hắn không dám cúi đầu nhìn, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào bức tường sân tối đen phía đối diện, cảm thấy máu toàn thân đều dồn hết lên mặt và tai, nóng đến dọa người. Tiếng tim đập lớn đến mức chính hắn cũng nghe rõ, thình thịch, thình thịch, đập đến ngực đau nhức. Chóp mũi quanh quẩn mùi bồ kết nhàn nhạt và hơi thở ấm áp khó gọi tên trên người Tú Nương, khiến đầu hắn choáng váng hoa mắt.
Cái cốt tủy của lão nam nhân bốn năm mươi tuổi này coi như sống uổng rồi, lúc này chẳng khác gì tiểu tử mới lớn.
Thời gian như bị kéo dài ra, mỗi một giây đều rõ ràng vô cùng. Mãi đến khi Tú Nương vắt khô khăn, bắt đầu lau chân cho hắn, hắn mới bừng tỉnh hoàn hồn.
Lau khô xong xuôi, Tú Nương rất tự nhiên bưng chậu nước rửa chân đi tới chân tường sân đổ xuống. Khi đi trở lại, vệt đỏ trên mặt nàng vẫn chưa hoàn toàn tan đi, nhưng thần thái đã khôi phục vẻ bình tĩnh. Nàng nhìn Vương Bình An một cái, thấp giọng nói: “Nghỉ sớm đi, mai còn phải dậy sớm.”
“Ừm… ừm.” Vương Bình An mơ hồ đáp lời, tay chân lâng lâng mang giày vào, cùng tay cùng chân chuyển vào trong phòng.
Tú Nương thổi tắt ngọn đèn dầu. Trong bóng tối, hai người nằm song song trên kháng, giữa họ là Tiểu Đậu đang ngủ say. Không ai nói gì, chỉ có tiếng hô hấp hơi gấp gáp giao hòa trong sự yên tĩnh.
Vương Bình An mở mắt nhìn thanh xà nhà mơ hồ trên đầu, hơi nóng trên mặt và người thật lâu không tan đi được. Trên chân dường như vẫn còn lưu lại cảm giác của đôi tay dịu dàng kia, còn cả chậu nước ấm ấy. Trong lòng hắn rối bời, có quẫn bách, có rung động, còn có một dòng nước ấm xa lạ chưa từng có, lặng lẽ chảy qua tâm can.
Vương Đại Oa à Vương Đại Oa, kiếp trước sống cả đời ở thời hiện đại cũng chưa từng được nữ nhân yêu thương chăm sóc như thế này.
Hắn biết, có thứ gì đó đã khác xưa rồi. Đối với cái nhà này, đối với nữ nhân khổ mệnh bên cạnh, đối với thế giới hắn xuyên tới, mối ràng buộc vốn chỉ là trách nhiệm và đạo nghĩa ấy dường như trong im lặng đã thấm đẫm thêm thứ gì đó khác nữa.
Hắn khẽ thở ra một hơi, nhắm mắt lại. Ngày mai lại là một ngày mới. Hắn phải tiếp tục mài dao, đan sọt, chờ xà phòng hong khô.
Cái nhà này sẽ càng ngày càng tốt lên. Nhất định sẽ như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


