Cô ngẩng đầu, trong bóng đêm đôi mắt càng trở nên sáng rực.
“Thì ra... đây là yêu đương.”
Anh biết rõ, Liên Hạ không hề kháng cự. Nhưng chính Trần Giản Tây lại là người không nỡ.
Giống như khi còn bé, lén giấu một viên kẹo mình thích nhất, không nỡ ăn ngay. Chỉ muốn đặt ở đó thỉnh thoảng ngắm nhìn, chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy thỏa mãn.
Liên Hạ trông anh ở bệnh viện hai buổi tối, rồi nhất quyết không chịu ở lại thêm. Lần nhập viện này, tuy là cấp cứu, nhưng nguyên nhân thật sự ảnh hưởng đến cơ thể anh là những căn bệnh có sẵn từ trước.
Tối đó đúng theo lời hẹn, Trần Giản Tây đến căn phòng mà Quý Thời Ngộ đã chuẩn bị sẵn.
Bên ngoài phòng có hai người đàn ông dáng vẻ như vệ sĩ đứng canh, nhìn điệu bộ của Quý Thời Ngộ, có vẻ là sợ lại bị... "xử lý"?
Một trong hai người giúp Trần Giản Tây mở cửa. Anh bước vào, cánh cửa lập tức được khép lại sau lưng. Lúc này, Quý Thời Ngộ mới ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng đánh giá anh một lượt.
“Ngồi đi.”
Trần Giản Tây ngồi xuống một chiếc ghế sofa đối diện. Quý Thời Ngộ đẩy chén trà về phía anh, khẽ cười, ánh mắt lại vẫn vô cảm như trước, hất cằm chỉ về phía trước.
“Chúng ta không cần vòng vo. Nói thẳng vào chuyện chính đi. Trần tiên sinh, anh ra điều kiện đi, rồi rời xa Liên Hạ.”
Trong một thoáng, Trần Giản Tây có cảm giác như mình đang diễn một cảnh phim nào đó, mà anh thì vừa bị người khác cướp mất lời thoại.
Nhưng anh vốn chẳng phải tới đây để nói chuyện phiếm, nên cũng chẳng cần phải khách sáo làm gì.
“Những lời này, thật ra tôi cũng định nói với Quý tiên sinh đây.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


