Lúc vừa kết thúc, người cô như vừa từ dưới nước bước ra, hơi thở dồn dập gò má đỏ ửng, khóe môi vẫn còn vương ý cười:
“Được không?”
Trái tim anh vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực, chỉ khẽ “ừm” một tiếng, rồi cúi đầu hôn lên môi cô.
Liên Hạ thở phào một hơi thật dài. Khóe môi vẫn mỉm cười, nhưng trong ánh mắt đã mờ đi bởi một tầng hơi nước.
“Là hắn ta đã gọi điện cho em.” Cô hít một hơi sâu, giọng nhẹ như gió thoảng, “Ngay lúc anh đi gặp hắn, hắn bảo trong tay có ảnh và video của em. Hắn nói với anh là muốn đánh cược một ván, có đúng không?”
“Em biết anh không dám đánh cược, em cũng vậy. Trần Giản Tây, anh đừng tự trách mình. Không phải lỗi của anh. Hắn có bệnh… Còn chúng ta, chỉ là người bình thường thôi.”
“Liên Hạ...”
Anh định đưa tay nâng mặt cô, nhưng cô lại cố chấp không chịu ngẩng đầu lên, chỉ càng thu mình lại trong lòng anh.
“Anh đừng trách em.” Giọng cô nghèn nghẹn, “Em trước kia từng uống thuốc, kinh nguyệt cũng không đều, thật sự không biết có còn khả năng mang thai hay không. Nhưng em biết, nếu trở về hắn nhất định sẽ ép em. Em chỉ hy vọng… nếu như có con, thì đứa trẻ ấy là của anh. Nếu ông trời thương xót em một lần, em sẽ tìm cách nói cho anh biết. Chúng ta đều phải giữ gìn một chút, đừng để sau này lỡ xảy ra… loạn luân.”
Cuối cùng, anh cũng nâng mặt cô lên được. Dưới ánh đèn, từng giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má Liên Hạ.
“Anh… Anh đừng nhớ em quá lâu, được không? Sau này hãy tìm một cô gái thật tốt, yêu đương, kết hôn, sinh con. Đừng dính vào mớ rắc rối này nữa. Quý Thời Ngộ… hắn..”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


