Ở một viện dưỡng lão nơi vùng ngoại thành, Quý phu nhân dừng ánh mắt nhìn trên màn hình điện thoại, bức hình đang hiển thị rõ người đàn ông đang chậm rãi luyện Thái Cực quyền giữa sân vườn.
“Thật không ngờ.” Bà khẽ cười, nghiêng đầu nói với người đàn ông kia: “Đến tận lúc này tôi mới nhìn ra, thằng bé có chút thật lòng đấy.”
Người đàn ông chỉ khẽ cong môi, không nói gì.
Quý phu nhân thu lại điện thoại, tiện tay vuốt lại vạt áo, ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh.
“Hứa Thấm... anh biết chuyện rồi chứ?”
“Mẹ con bé đã gọi cho tôi.”
Quý phu nhân nở một nụ cười nhàn nhạt: “Con bé ấy, xuống tay thật tàn nhẫn.”
Người đàn ông trầm giọng đáp, giọng nói khẽ nhưng nặng: “Càng được nâng lên cao, ngã xuống lại càng đau. Đứa nhỏ ấy... còn tàn nhẫn hơn cả chúng ta. Tôi từng nghĩ rằng, với Hứa Thấm ít ra cậu ta cũng có chút chân tình.”
“Nhìn Thấm Thấm thành ra thế này, tôi nghĩ mãi... Việc sinh non dẫn tới không thể mang thai sau này, tám phần cũng là do một tay cậu ta sắp đặt. Đứa nhỏ này, thật sự biết nhẫn nhịn cũng thật sự tàn nhẫn.”
“Anh không định cho Hứa Thấm một lời công đạo sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


