Liên Hạ ôm chặt chiếc cà mèn trong ngực, hoàn toàn không hiểu đám người này từ đâu chui ra, càng không biết vì sao bọn họ lại có thể nắm rõ nhiều chuyện như vậy.
Cô không muốn trả lời bất kỳ câu hỏi nào. Nhất là khi mẹ đang đứng ngay bên cạnh, vẻ mặt kinh hoảng nhìn cô không chớp mắt.
Liên Hạ cúi đầu thật thấp, một tay siết chặt lấy hộp cơm, tay kia nắm chặt cánh tay mẹ, chỉ mong mau chóng thoát khỏi nơi này. Nhưng đám phóng viên kia cứ như ruồi bọ bu lấy không buông, có người thậm chí còn giơ tay chắn ngang trước mặt cô, định kéo quần áo cô xuống.
Đúng lúc ấy, người chặn đường cô bỗng bị đẩy mạnh sang một bên.
Trần Giản Tây không biết đã đến từ khi nào, anh một tay ôm lấy vai cô, kéo cô vào sát lồng ngực mình, gọn gàng mà dứt khoát.
Liên Hạ rúc vào lòng anh, bàn tay vẫn còn nắm chặt tay mẹ, run run không dám buông.
Gương mặt cô vùi vào ngực anh, ngăn cách ánh mắt soi mói cùng ống kính hỗn loạn kia. Cô không thấy vẻ mặt anh lúc này, nhưng cảm nhận rõ ràng nó nhất định rất đáng sợ, bởi vì đám người phía trước đã tự động dạt sang hai bên, nhường ra một con đường.
Thế nhưng vẫn có kẻ không cam lòng, cố chen lên trước, hỏi lớn:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


