Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Của Hai Ta Chương 28: Làm Mai

Cài Đặt

Chương 28: Làm Mai

“Nhưng mà lần này người ta giới thiệu cũng không tệ đâu” Mẹ Trần chẳng hề nản chí: “Là dì Vương ở khu nhà mình giới thiệu cho con đấy. Ai cũng biết điều kiện hiện tại của con rất tốt nên người ta giới thiệu đều là những cô gái giỏi giang. Ba mẹ đã xem qua rồi, cô này là người trong tỉnh, ngoại hình ưa nhìn, lại còn là công chức nhà nước. Trong nhà cũng chỉ có mỗi mình cô ấy là con, ba thì làm kinh doanh nghe đâu cũng khá giả lắm. Ngày mai nếu rảnh con đi gặp mặt thử xem?”

Trần Giản Tây nghe xong chỉ muốn quỳ xuống lạy mẹ mình luôn. Vừa mới về nhà đã phải nghe mấy chuyện mai mối này, anh sống sao nổi nữa?

Anh kéo mẹ Trần từ sofa đứng dậy, đẩy về phía bếp:

“Con đói sắp chết rồi đây, cho con ăn cơm trước cái đã! Con mà chết đói thì mẹ tính để ai đi xem mắt chứ?”

Mẹ Trần giống như một chiến sĩ kiên cường bị bắt mà quyết không khuất phục, vẫn trừng mắt không lay chuyển:

“Con hứa trước đi đã rồi mẹ sẽ dọn cơm cho ăn. Lần trước con không chịu đi, mẹ bị quê một trận ra trò. Lần này bất kể thế nào, ngày mai cũng phải đi gặp mặt cho mẹ.”

Trần Giản Tây với mẹ chơi một ván kéo co:

“Với điều kiện này của con chẳng lẽ phải đi xem mắt chắc? Yêu đương tự do không tốt hơn sao?”

“Thế thì con đi tìm đi.” Ba Trần từ bên cạnh chen vào một câu đầy ý tứ:

“Nếu con chịu tự đi tìm thì mẹ con đâu đến mức rối lên thế này. Giờ cứ như sắp đại hạ giá tới nơi sợ không ai mua ấy.”

Nghe tới đó, mẹ Trần tức thì quay sang trừng mắt với ba Trần:

“Trần Kiến Quân, ông ăn nói cái kiểu gì đấy hả?”

Ba Trần cười hề hề:

“Thì tôi nói hộ tấm lòng của bà thôi. Con trai bà lớn tướng rồi mà chẳng chịu yêu ai, lại không để bà bồng cháu thế chẳng phải bất hiếu à?”

Sắc mặt mẹ Trần lúc này mới dịu đi đôi chút, rồi lại quay sang con trai dồn ép:

“Coi như quyết định vậy nhé, tối mai gặp mặt một lần, được hay không thì cũng phải cho mẹ xem mặt người ta một cái. Yêu cầu này quá đáng lắm sao?”

Trần Giản Tây đã tranh thủ lẻn vào bếp, tự mình bưng đồ ăn ra bàn.

Ăn xong, không thèm để ý đến hai vị phụ huynh còn đang định tiếp tục lải nhải, anh vội vã chuồn ra khỏi nhà.

Trước kia là “quân mệnh cao hơn tất thảy”, giờ về nhà lại thành “gia mệnh” đè đầu cưỡi cổ. Nghĩ đến nửa tháng tới chắc phải sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, Trần Giản Tây chỉ biết thầm thắp nến cầu siêu cho mình.

Ra khỏi khu nhà, từ xa anh đã thấy Liên Hạ cùng trợ lý đi bộ về phía khu thể dục trong khu dân cư. Trần Giản Tây cong cong khóe môi, bước nhanh về phía đó.

Khu tập thể hình có một góc quen thuộc, nơi tụ họp thường ngày của nhóm đại gia mê cờ đánh đâu thắng đó. Hai ba con vừa tới, quả thực cũng thấy vài người đang tập thể dục, nhưng nhóm “kỳ hữu” của ba cô thì chẳng thấy ai.

Mấy người bạn chơi cờ với ông nổi tiếng ham ăn, lại không chịu thua. Mỗi lần thua, chẳng những không chịu buông tha, mà còn níu kéo đối phương như kẹo kéo, về nhà còn giận dỗi như con nít. Hạ Lan Tuyết sợ ông giận quá sinh bệnh, một tuần nhiều nhất chỉ cho ông xuống dưới chơi một lần. Mà ông đâu biết, mấy người bạn cờ kia thật ra cũng sợ ông chết khiếp. Như bây giờ, có hai người vừa định qua bên này, từ xa thấy ông Liên liền lập tức quay đầu bỏ chạy.

“Chúng ta có xuống hơi sớm không vậy ba?” Liên Hạ hỏi.

Liên Thủ Thường ngồi ở bàn đá quen thuộc, thần thái ung dung: “Không sao, chờ lát nữa kiểu gì họ cũng tới.”

Liên Hạ giúp ông dọn bàn cờ, rồi ngồi xuống đối diện: “Nếu không thì để con chơi với ba ván cờ giết thời gian nhé?”

“Thôi khỏi.” Ông khoát tay, mặt đầy ghét bỏ: “Kỹ thuật con tệ quá, ba không chơi với con đâu.”

Liên Hạ càng muốn cười hơn. Trùng hợp cái gì, rõ ràng là hẹn nhau xong mới xuống đây.

Liên Thủ Thường lập tức nhìn sang Trần Giản Tây, hỏi: “Tiểu Hạ, con quen cậu này à?”

Liên Hạ gật đầu: “Ba, đây là Trần Giản Tây.”

Thấy đối phương xuất hiện ở đây, đoán chừng cũng ở trong khu, Liên Thủ Thường thấy cậu trai này tướng mạo đoan chính, ấn tượng ban đầu cũng khá là tốt.

Trần Giản Tây nhìn bàn cờ đang bày ra, mỉm cười: “Em chơi cờ với chú à?”

“Không có” Liên Hạ nhún vai: “Ba chê em chơi dở.”

Vừa dứt lời, cô liền thấy Trần Giản Tây bật cười cái kiểu cười rõ ràng đang nói “Ba cô đã dở vậy rồi mà còn chê cô, thế thì cô phải tệ đến mức nào chứ!”

Hừ, ghét thật đấy!

Trần Giản Tây nhận cái lườm sắc lẻm của cô, ý cười trong mắt càng đậm. Anh quay sang ba Liên, lễ độ nói: “Nếu chú không chê, cháu xin được đánh vài ván cùng chú giết thời gian.”

Mấy người bạn cờ hẹn chưa thấy bóng dáng, Liên Thủ Thường đang sốt ruột. Nghe lời này thì chẳng khác nào vớ được vàng, lập tức gật đầu như bắp rang.

Liên Hạ ngoan ngoãn đứng bên cạnh làm “khán giả cổ vũ”, làm ra vẻ đang tiếp thêm tinh thần cho ba mình.

“Xem cờ không được nói, Tiểu Hạ con đừng có xen vào.”

Liên Hạ: …

Cũng may vừa bắt đầu đánh cờ, Liên Thủ Thường liền nhập tâm ngay, không còn thì giờ mà để ý cô nữa.

Liên Thủ Thường luôn chê bai kỹ thuật chơi cờ của Liên Hạ, mà thực ra cũng chẳng oan uổng cô. Vì cô thật sự chẳng có hứng thú với mấy trò thiên về đấu trí thế này. Thế nên, mỗi khi ba cô chơi cờ, cô chỉ lén lút nhìn sang Trần Giản Tây mà thôi.

Trông anh rất điềm đạm, thậm chí còn trầm ổn hơn cả ba cô, người thường xuyên phải cân nhắc đắn đo mỗi nước đi. Trần Giản Tây gần như là đánh cờ tốc chiến tốc thắng, không mấy khi do dự.

Hai người vừa chơi vừa trò chuyện rôm rả.

Trước kia anh từng nói mình rất dễ chiếm được cảm tình của các bậc phụ huynh. Bây giờ Liên Hạ bắt đầu tin thật. Mới đánh ba ván thôi, ba cô đã bắt đầu kể đủ thứ chuyện hồi nhỏ của cô, nào là lúc tiểu học học múa vì giãn cơ mà khóc lóc đòi bỏ ngang, rồi chuyện về quê từng bị ngỗng đuổi chạy khắp vườn kêu oai oái...

Trần Giản Tây ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt đầy ý cười.

Liên Hạ bèn đưa tay, gõ mấy cái lên đầu ba mình, coi như trả đũa giúp bản thân. Thế là anh lại càng cười to hơn.

Ba ván đầu, Liên Thủ Thường thua hai, thắng một, nhưng tinh thần vẫn rất phấn khởi. Vừa dọn cờ, ông vừa cùng Trần Giản Tây tổng kết:

“Tiểu Trần, ván cuối vừa rồi cháu có phần chủ quan nha, nếu không chú chắc gì thắng được dễ như vậy. Cờ nghệ của chú thì chẳng giỏi gì, nhưng chủ quan là điều tối kỵ đó.”

“Chú nói chí phải.” Trần Giản Tây nghiêm túc đáp: “Cháu xin tiếp thu.”

Liền thủ thường khoái chí khoát tay:

“Tham khảo lẫn nhau thôi, cháu đừng nói cái gì ‘tiếp thu’ nghe khách sáo quá. Nào nào, chơi thêm một ván nữa!”

Thế là lại thêm ba ván, kết quả vẫn như cũ Liên Thủ Thường thua hai, thắng một. Trong lúc đó, Trần Giản Tây cũng tranh thủ kể sơ lược về hoàn cảnh nhà mình: có một anh trai đang làm việc gần đây, đã lập gia đình và có con, còn anh thì hiện tại vẫn còn độc thân.

Lúc đó, Liên Thủ Thường liền tỏ vẻ kinh ngạc:

“Không thể nào! Tiểu Trần, điều kiện của cháu thế này sao lại không có cô gái nào theo đuổi chứ?”

Khóe môi Trần Giản Tây cong lên, đáp:

“Có lẽ là duyên phận chưa tới thôi ạ.”

Liên Thủ Thường vừa suy nghĩ nước cờ, vừa gật gù:

“Ừ, cũng đúng ha. Như nhà chú, Tiểu Hạ có duyên sớm, con rể chú trước kia còn chưa gấp, Tiểu Hạ mới vừa tròn hai mươi là nó đã sốt ruột muốn đăng ký kết hôn rồi. Không bao lâu sau còn làm đám cưới rình rang. Đúng rồi, Tiểu Trần, nếu lúc đó cháu rảnh thì nhớ tới uống ly rượu mừng nhé.”

Nụ cười trên môi Liên Hạ lập tức cứng đờ.

Trần Giản Tây thì vẫn giữ nguyên nét cười, còn ngẩng đầu liếc cô một cái.

“Nếu sớm gặp được người như Liên Hạ” anh vừa nhấc quân “xe” lên, nhẹ nhàng đẩy vài bước, vừa cười: “thì chắc cháu cũng đã muốn kết hôn từ lâu rồi. Hôn lễ của Liên Hạ, cháu nhất định sẽ tới dự. Chú ơi, cháu xin chiếu tướng.”

Liền thủ thường trợn tròn mắt, nhìn bàn cờ thật kỹ, xác định đúng là không còn đường thoát. Ông chán nản đập tay lên trán.

Tổng cộng chơi chín ván, Liên Thủ Thường thắng ba, thua sáu. Tuy rằng thua nhiều hơn thắng, nhưng hôm nay ông vẫn đặc biệt vui, dù sao đây cũng được xem là thành tích tốt nhất từ trước tới nay rồi.

Lúc này trời đã tối đen, Hạ Lan Tuyết cũng gọi điện thoại giục về.

Liên Thủ Thường hẹn với Trần Giản Tây hôm sau tái đấu, tâm trạng rất hài lòng, dắt theo Liên Hạ về nhà.

Liên Hạ lén quay đầu lại nhìn Trần Giản Tây một cái. Trong lúc chơi cờ có không ít người đến vây xem, dưới ánh đèn đường lờ mờ giữa đám đông anh vẫn là người nổi bật nhất.

Ánh đèn nhập nhoạng chiếu lên gương mặt anh, mờ mờ ảo ảo nhưng cô lại thấy rất rõ nụ cười trên môi anh.

Tim cô khẽ động một chút, không hiểu sao lại nhớ đến một câu thơ:

“Vừa quay đầu, đã thấy người ấy đứng lặng dưới ánh đèn mờ, vẫn không rời đi.”

Trên đường về nhà, Liên Thủ Thường vẫn đang khen Trần Giản Tây hết lời lại hỏi cô quen anh từ khi nào.

“Công ty anh ấy ở ngay tầng trên mình đó ba, thường xuyên cùng đi thang máy. Lần trước con về nhà cũng đúng lúc gặp mặt, mới phát hiện ra ảnh cũng ở khu này. Như vậy là quen rồi còn gì.”

Liên Thủ Thường gật gù không ngớt:

“Đó là duyên phận đấy. Tiểu Trần là người rất được, chững chạc, chỉ cần nhìn cách nói chuyện với chơi cờ thôi là ba biết, đúng kiểu người đáng tin cậy.”

Liên Hạ trong lòng bật cười, ngoài miệng lại nói:

“Ba là tại hôm nay thắng được người ta mấy ván nên mới vui thế chứ gì.”

Liên Thủ Thường lập tức thở dài sườn sượt:

“Con đúng là không nhìn xa. Trình độ của con kém quá, không nhìn ra được chứ ba nhìn ra rõ. Tiểu Trần chơi cờ hay lắm. Nó nể mặt ba là trưởng bối nên mới nhường mấy ván thôi.”

“Vậy là anh ấy cũng ‘tính toán sâu’ quá ha.”

Liên Thủ Thường lập tức giận tím mặt, trừng cô một cái rõ sắc:

“Trong lòng con chỉ có mỗi thằng Thời Ngộ, nhìn ai cũng soi mói kén chọn. Nó thì có gì cần lấy lòng ba? Chẳng qua là người ta tử tế, biết cư xử. Lần đầu gặp mặt đã thắng bằng được người lớn thì có khác nào mất dạy? Nhưng nó cũng đâu có làm ra vẻ quá, vẫn giữ chừng mực, khiến người ta dễ chịu. Đó mới là hiếm có!”

Liên Hạ vội nhăn mặt làm trò, tỏ ý: con biết sai rồi, con không dám nữa.

Về đến nhà, Hạ Lan Tuyết vừa thấy Liên Thủ Thường chơi cờ xong, mà còn cười hớn hở trở về liền cảm thấy hôm nay có gì đó… sai sai.

Liên Thủ Thường bưng ly trà bát bảo bà đưa, vừa uống vừa kể chuyện ban nãy một lượt.

Hạ Lan Tuyết nhíu mày suy nghĩ một lát, nói:

“Sao cái tên này nghe quen tai vậy ta? À đúng rồi!” bà chỉ tay về phía dãy nhà Trần Giản Tây ở “Tôi nhớ ra rồi, hồi trước Vương Mai có nói chắc là cậu ta đấy. Nhà đó có hai con trai đúng không?”

Liên Thủ Thường gật đầu:

“Thằng lớn cưới vợ có con rồi.”

“Vậy thì đúng rồi. Vương Mai để ý thằng út, đang tính giới thiệu cháu gái bên nhà chị gái cho nó. Nghe đâu vợ chồng nhà họ Trần cũng đồng ý, hẹn ngày mai gặp mặt thì phải.”

Liên Hạ lúc này đang ngồi bên cạnh Liên Thủ Thường, tay cầm con dao nhỏ gọt thanh long, nghe tới đó tay lệch hẳn sang một bên, suýt nữa cắt trúng tay mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc