Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lần này, Liên Hạ mang theo tám bộ váy tới. Triệu Tử Điềm cũng không ngại vất vả, lập tức thử hết một lượt. Trong đó có ba bộ hiệu quả không mấy nổi bật, Trần Giản Tây liền thẳng thắn đề nghị: "Ba bộ này không cần đăng lên Weibo."
Triệu Tử Điềm gật đầu: "Được rồi, vậy năm bộ còn lại đợi chụp hình chỉnh sửa xong, em sẽ đăng nhé."
Trần Giản Tây dặn thêm: "Cô không cần đăng hết một lần, có thể chia thành hai đợt sẽ tạo ấn tượng tốt hơn."
Phải phối hợp mở rộng độ nhận diện như thế, Triệu Tử Điềm cũng không thấy phiền chút nào, còn rất sảng khoái giơ tay làm dấu OK: "Em nghe theo Trần tổng."
Nói xong còn kéo lấy cánh tay anh, cười hớn hở: "Thử đồ xong đói muốn xỉu rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi! Để em nói cho nghe, dì giúp việc nhà em nấu ăn cực kỳ ngon!"
Trần Giản Tây không né tránh, chỉ thuận tay kéo luôn cánh tay của Liên Hạ: "Còn ngơ ngẩn làm gì, chúng ta đi ăn cơm thôi."
Liên Hạ bị anh kéo đi cả ba người nối đuôi nhau thành một hàng, cảm giác tư thế lúc này vừa kỳ quặc vừa buồn cười, giống như xâu hồ lô vậy.
May mà Triệu Tử Điềm nhanh nhẹn phát hiện không ổn liền buông tay Trần Giản Tây ra, chỉ còn lại Trần Giản Tây và Liên Hạ tay trong tay bước đi, nhích tới nhích lui một cách hết sức gượng gạo.
Liên Hạ cảm thấy... Trần Giản Tây này rõ ràng là đang "lưu manh" trắng trợn.
Phi, cô mới không phải cẩu! Nghĩ gì vậy, cô tuyệt đối không phải cái kiểu mê trai mù quáng đó!
Mọi chuyện hôm nay thuận lợi vượt ngoài dự đoán, Liên Hạ vui đến nổi không nói nên lời, đến trưa không kìm được mà ăn thêm một bát cơm. Đến lúc rời đi mới phát hiện bụng trướng căng nặng nề.
Ăn nhiều quá rồi... Xấu hổ chết mất!
Trong thang máy chẳng có ai khác, cô vừa lén lút xoa bụng vừa cảm thán:
"Triệu tiểu thư thật sự rất xinh đẹp."
Trần Giản Tây nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu gần như không chút cảm xúc:
"Vậy à? Anh thì không thấy vậy."
Liên Hạ bĩu môi:
"Ánh mắt anh có vấn đề rồi! Em bắt đầu nghi ngờ gu thẩm mỹ của anh đó nha."
Trần Giản Tây nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt rất nghiêm túc: "Trước đây có ai từng khen em xinh đẹp chưa?"
Liên Hạ xấu hổ đến mức muốn độn thổ, nhưng vẫn thật thà gật đầu: "Cũng... nhiều đó."
Anh gật đầu rất dứt khoát: "Vậy thì gu thẩm mỹ của anh không có vấn đề rồi."
Liên Hạ: …
Cô cúi đầu vừa cố nín cười vừa xoa xoa cái bụng căng tròn của mình.
Một bàn tay lớn hơn tay cô bất ngờ áp lên.
"Em sao vậy? Khó chịu à? Thấy em cứ xoa mãi."
Liên Hạ trong lòng gào thét, chẳng lẽ giờ muốn em tự nhận là tại em ăn nhiều quá à?
Nàng cắn răng nhịn, không nói gì. Thế nhưng vài giây sau, Trần Giản Tây đã trực tiếp gạt tay cô ra, tự mình áp tay lên bụng cô. Vừa chạm vào, mặt anh đã hiện rõ vẻ nghi hoặc: "Không phải là ăn nhiều quá đó chứ? Anh nhớ em ăn hết hai bát cơm, nửa con cá, còn có nửa phần thịt hâm nóng."
Liên Hạ chỉ muốn chết ngay tại chỗ: …(Làm ơn đừng nhắc lại a a a a!)
Làm gì có ai thẳng thắn kiểu này chứ?!
Dù có nghĩ cũng đừng nói ra chứ, lần đầu tới nhà người ta mà ăn nhiều thế, mất mặt chết đi được!
Càng chết hơn là Trần Giản Tây còn đang cười vô cùng khoái chí, tay vẫn chưa chịu buông ra, cứ nhẹ nhàng xoa bụng cô như đang trêu ghẹo.
Liên Hạ khóc không ra nước mắt.
Mãi đến khi cười đủ rồi, Trần Giản Tây mới nghiêm mặt nói: "Ăn nhiều một chút cũng tốt. Em gầy quá, anh chỉ cần một tay cũng có thể bế lên."
Bế lên?!
Một tay?!
Liên Hạ lập tức nhớ lại cảnh lần đầu tiên gặp Trần Giản Tây, thấy anh dễ dàng nhấc bổng một bé gái nhỏ lên rồi tự động thế mình vào vị trí đó…(Hình ảnh thảm họa, tuyệt đối không thể nghĩ thêm.)
Trên đường trở về nhà, Trần Giản Tây còn tiện tay mua cho Liên Hạ một hộp thuốc tiêu hoá, làm cô lại lần nữa nhớ tới "thảm trạng" vừa nãy.
Anh vừa lái xe vừa cười khẽ, cười đến mức Liên Hạ tức đến ngứa răng, chỉ hận không thể nhào tới cắn cho anh một phát.
Đáng ghét, còn dám cười nữa!
Thấy cô trừng mắt nhe răng, Trần Giản Tây cười càng vui vẻ hơn. Đúng lúc gặp đèn đỏ, xe tạm dừng anh đưa tay lên xoa xoa đầu cô như xoa mèo con.
Liên Hạ giận đến nỗi không nhịn nổi nữa, chụp lấy tay anh, cúi đầu cắn mạnh một cái lên cổ tay anh.
"Ai da!"
Tiếng cười lập tức tắt ngấm.
Trên làn da màu lúa mạch của anh, rõ ràng hằn lên dấu hai hàng răng nho nhỏ.
Liên Hạ lúc này mới nhận ra mình vừa làm gì, vội vàng buông tay anh ra, mắt cụp xuống, giả bộ chết.
Trần Giản Tây rút tay về chống lên vô-lăng, nhướng mày nhìn cô một cái không nói gì.
"Anh đưa em về nhà nghỉ ngơi trước nhé?" Anh hỏi.
Liên Hạ gật đầu, nhỏ giọng "ừ" một tiếng, vẫn không dám nhìn anh.
Cả xe lặng im một hồi.
Bỗng nhiên Trần Giản Tây mở miệng:
"Tối hôm qua, anh tình cờ gặp Quý Thời Ngộ." Không đợi cô phản ứng, anh đã nhanh chóng bổ sung thêm: "Yên tâm, anh không gây xung đột với hắn. Nhưng mà… hắn thật sự có vấn đề về thần kinh. Em nhất định phải tránh xa hắn ra."
Chỉ ba chữ " Quý Thời Ngộ " thôi, như một đám mây đen to lớn che phủ trên đỉnh đầu, cho dù trời có nắng rực rỡ thế nào, chỉ cần nhắc đến hắn, mọi ánh sáng đều biến mất, chỉ còn lại một mảnh tối tăm.
Cho đến đêm hôm đó, khi hắn giận dữ đẩy ngã cô, Liên Hạ mới tỉnh ra tất cả đều là hắn bỏ tiền ra mua, chỉ vì sĩ diện nên hắn không cho cô đứng tên vay tiền.
Cho nên thực ra, nơi đó vốn không phải là nhà cô. Quý Thời Ngộ muốn ra vào thế nào cũng được và ở nơi ấy hắn muốn làm gì cô thì cũng chẳng có ai cản nổi.
Vẫn là căn phòng khách lần trước cô từng ngủ.
Liên Hạ bởi vì chuyện xảy ra tối qua với Quý Thời Ngộ, nửa đêm bị đánh thức sau đó gần như không ngủ lại được. Ban đầu chỉ định nằm nghỉ một chút cho đỡ mệt, ai ngờ vừa đặt lưng xuống giường đã vô thức thiếp đi lúc nào không hay.
Tỉnh dậy, liếc nhìn đồng hồ, cô lập tức kinh hoảng.
Đã hơn bốn giờ chiều rồi.
Điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, phần lớn là của trợ lý Ấu San gọi đến.
Liên Hạ vừa bắt máy vừa mơ màng tự hỏi: ‘mình có tắt chuông điện thoại đâu nhỉ?’
May mà không có chuyện gì lớn. Ấu San cũng đã nhắn WeChat báo lại tình hình, Liên Hạ cầm điện thoại xử lý sơ qua, đến lúc xong việc cũng đã gần bốn rưỡi.
Thật sự không ngờ mình lại ngủ lâu đến vậy.
Cô vừa vỗ vỗ trán vừa rời khỏi phòng, mới mở cửa ra đã nghe thấy tiếng Trần Giản Tây.
Anh ngồi trên sofa trong phòng khách, trước mặt bày một chiếc laptop, cả người tựa lười trên sofa, đang nghe điện thoại.
Liên Hạ không dám quấy rầy, vội vàng lùi lại chỉ khép hờ cửa, len lén đứng sau cánh cửa nghe lén.
Qua đoạn đối thoại, hình như có ai đó muốn chấm dứt hợp đồng.
Giọng Trần Giản Tây trầm ổn vang lên: "Điều kiện của hắn không đạt yêu cầu, cứ thả người đi chúng ta làm việc theo quy định là được."
Nói xong liền cúp máy, vừa định ngửa cổ giãn gân cốt, ánh mắt đã vô tình quét thấy cánh cửa phòng khách đang khép hờ.
Anh lập tức bật cười, vẫy tay gọi cô đến: "Ra đây nào."
Liên Hạ ngoan ngoãn đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh.
Trần Giản Tây chăm chú ngắm cô hồi lâu, có lẽ vì ngủ một giấc khá ngon nên sắc mặt cô hồng hào hơn hẳn, đôi mắt long lanh ướt át xinh đẹp vô cùng.
Anh bật cười, nghiêng người lại gần, rất tự nhiên hôn nhẹ một cái lên trán cô.
Động tác quá mức tự nhiên, cứ như thể anh đã làm như thế hàng trăm lần rồi.
Liên Hạ lập tức nín thở.
Nếu anh định hôn thật mình có nên né đi không? Nhưng rõ ràng cô đã nghĩ nhiều.
Hôn xong, Trần Giản Tây lập tức ngồi thẳng dậy, bộ dạng thản nhiên như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Liên Hạ: ……
"Xem ra ngủ rất ngon." Anh mỉm cười nói.
Liên Hạ vẫn còn choáng váng vì nụ hôn bất ngờ kia, tim đập loạn xạ. Thầm nghĩ, nếu bảo anh không phải thiên tài trong việc thả thính, vậy chắc chắn là một tên thẳng nam đầu đất!
Làm sao có thể tự nhiên như không có chuyện gì thế kia chứ?
"Em sao vậy?" Trần Giản Tây hỏi.
Liên Hạ đỏ mặt, vội vàng giấu đi cảm xúc, khẽ kéo vành tai nóng lên: "Ngại quá, không ngờ em ngủ lâu vậy, có làm lỡ việc của anh không?"
"Không sao." Anh khép laptop lại, cười cười: "Nửa tháng này anh cũng không sắp lịch quá kín. Nếu em không có việc gấp phải xử lý, hay là bây giờ chúng ta về nhà luôn đi? Anh còn chưa chính thức gặp ba mẹ của em đâu."
Phải rồi, bọn họ còn một kế hoạch quan trọng cần thực hiện.
Hai người dự định mỗi người tự lái xe về nhà.
Anh lên xe trước. Trần Giản Tây thuận miệng nói với Liên Hạ rằng sáng mai anh có chút việc, phải đến bệnh viện một chuyến.
Liên Hạ ngạc nhiên: “Trùng hợp quá, ngày mai em cũng phải đi. Chính là lần trước em va phải nhà anh ấy, nên giờ muốn qua thăm ba của bạn em.”
Trần Giản Tây thì đi cùng Trương Gia Học. Trước đây trong vụ tai nạn, Trương Gia Học cũng bị thương nhưng không nặng đã xuất viện về nhà tĩnh dưỡng. Chỉ là nghe nói người vô tội bị cậu ta liên lụy thì thương tích rất nặng, hiện còn đang nằm viện. Trương Gia Học áy náy trong lòng, định đến thăm nếu thích hợp sẽ bồi thường thêm. Có điều cậu ta cũng sợ gia đình bên kia không dễ nói chuyện, nhỡ đâu lại gây thêm phiền phức thì khổ, nên mới kéo Trần Giản Tây đi cùng, có người đi theo ít nhiều cũng thêm phần yên tâm.
Đã vậy, hai người liền hẹn sáng mai cùng đi bệnh viện.
Trên đường về nhà, Trần Giản Tây tiện thể gọi điện cho gia đình, nhắn họ chuẩn bị cơm tối. Về đến nhà, vừa mới nói mình định ở lại nửa tháng, hai ông bà già đã vui mừng ra mặt.
“Thật tốt quá, con ở nhà vừa hay gặp mặt cô bé kia luôn!” Mẹ Trần cười đến mức không thấy cả mắt, “Lần trước con nhất quyết không chịu gặp người ta, tiếc thật đấy! Mẹ từng xem ảnh rồi, cô bé đó vừa xinh xắn học vấn tốt, công việc cũng danh giá, gia đình lại gia giáo là con một trong nhà.”
Đương nhiên, chuyện lần trước giờ cũng đã thành quá khứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


