Hạ Lan Tuyết không để ý việc Liên Hạ suýt chút nữa cắt trúng tay, vẫn mải trò chuyện rôm rả với Liên Thủ Thường.
“Nghe Vương Mai kể thì hai cậu con trai nhà đó đều không tồi. Cậu cả làm cảnh sát, còn trẻ mà đã lên chức phó cục trưởng. Còn cậu út thì càng không tầm thường, tự gây dựng sự nghiệp, giờ là ông chủ một công ty lớn. Vợ chồng ông Trần cũng không giúp được gì nhiều, tất cả đều do một tay cậu ấy vất vả mà làm nên. Cũng vì bận rộn như thế nên đến giờ vẫn chưa có bạn gái. Vương Mai còn nói, bà chị họ của cô ấy rất thích cậu Trần này, nghe giọng là sốt ruột lắm rồi. Nhưng mà tôi thấy hơi khó thành. Tôi cũng chưa dám nói với Vương Mai, chứ trước đó chị Ngô cũng từng định giới thiệu ai đó cho cậu ấy, cuối cùng cậu Trần còn chẳng buồn gặp mặt.”
Không hiểu sao, nghe đến đoạn đó, tâm trạng Liên Hạ bỗng dưng tốt hẳn lên. Động tác trên tay cũng trở nên thuần thục, rất nhanh đã cắt xong trái thanh long thành từng miếng nhỏ, cắm thêm cái nĩa rồi đẩy vào giữa bàn trà.
Hạ Lan Tuyết tiện tay lấy một miếng, vừa ăn vừa thở dài:
“Người như vậy mà bảo không tìm được bạn gái thì ai tin? Chắc chắn là yêu cầu cao, không để mắt đến người bình thường. Còn nữa, nghe nói đứa nhỏ này rất hiếu thảo. Căn nhà ông Trần đang ở cũng là do Tiểu Trần mua cho. Hai ông bà ấy thích nhặt ve chai trong nhà, thằng cả khó chịu còn nổi giận om sòm. Thế mà cậu út lại chẳng nói gì, còn giúp bố mẹ đem bán ve chai. Làm ông chủ công ty mà còn chịu được chuyện đó, người bình thường làm sao chịu nổi? Ngay cả Thời Ngộ cũng chưa chắc làm được.”
Liên Hạ vừa nhai miếng thanh long trong miệng, vừa cười thầm không thôi.
Cô còn nhớ rất rõ chuyện đó, lần thứ hai họ gặp nhau chính là khi cô đang thắc mắc sao trong khu lại có người đi thu phế liệu. Thì ra là vì chuyện này.
Liên Thủ Thường không ngờ lại có nhiều chuyện phía sau như vậy, cười nói:
“Thời Ngộ thì khác, từ nhỏ đã sống sung sướng. Nhưng mà tôi nói thật, tôi nhìn người chuẩn lắm, mới gặp lần đầu đã thấy Tiểu Trần là người đáng tin cậy.”
Ông hớp một ngụm trà, rồi thở dài:
“Nếu tôi mà còn có thêm một cô con gái, chắc chắn cũng muốn gả cho cậu Trần. Đến lúc đó, một bên là Thời Ngộ, một bên là Tiểu Trần, người ngoài nhìn vào có mà ghen tỵ đến phát điên.”
Tim Liên Hạ bỗng nhói lên một cái, ngơ ngác quay sang nhìn ba mình, thì bị Hạ Lan Tuyết thẳng tay điểm trán.
“Còn không mau đi tắm rửa đi, ngồi đó hóng hớt làm gì!”
Liên Hạ cười khanh khách:
“Con thấy ba hôm nay cười vui quá trời, mới gặp người ta một lần mà đã tính chuyện làm con rể rồi. Hay là con ly hôn, rồi với anh ấy…”
Còn chưa nói hết câu, đã bị cả hai vợ chồng trừng mắt nhìn.
Hạ Lan Tuyết lại không khách khí mà điểm thêm cái nữa lên trán cô:
“Lớn đầu rồi mà ăn nói vẫn linh tinh! Ly hôn mà nói đùa được sao? Thời Ngộ là người con thắp đèn đi tìm cũng chưa chắc ra. Mẹ nói cho con biết, Tiểu Trần có tốt đến đâu, hay người khác có giỏi đến mấy, cũng không liên quan gì đến con. Nếu con có suy nghĩ bậy bạ gì mẹ với ba con sẽ không tha đâu đấy!”
Liên Hạ vội vàng xin lỗi, lỉnh vào phòng lấy đồ đi tắm, sau đó lén gửi một tin nhắn WeChat cho Trần Giản Tây.
Tối nay Trần Giản Tây vốn có một buổi tiệc mừng công muốn tham gia. Nhưng vì bận chơi cờ với chú Liên Thủ Thường nên đã phải từ chối. Bên kia đang rất náo nhiệt, anh chỉ đành gửi mấy cái bao lì xì to trong nhóm, đổi lại là cả đống tin nhắn kiểu: “Cảm ơn sếp!” “Thêm cái nữa đi!” kèm theo một loạt sticker linh tinh.
Ngay bên cạnh, mẹ anh vẫn đang không ngừng “giáo dục tư tưởng”, chủ đề chính là:
Ngày mai đi xem mắt, dù thế nào cũng không được cho đối phương leo cây.
“Nếu không, mẹ con ở cái khu này thật sự không còn mặt mũi gặp ai!”
Trần Giản Tây bất lực thở dài:
“Cũng phải báo trước với con một tiếng chứ.”
“Báo trước thì con chịu đi sao?” Mẹ anh trừng mắt hỏi lại.
Anh nghĩ nghĩ, cảm thấy mình không phản bác được, liền cúi đầu cắm mặt vào điện thoại giả chết cho yên chuyện.
Vừa mở điện thoại ra, bất giác bật cười.
Liên Hạ nhắn:
【Có tin tốt này, ba em rất có ấn tượng với anh đó】
Khóe môi Trần Giản Tây khẽ cong lên, ngón tay thoăn thoắt gõ phím:
【Dĩ nhiên rồi, bác trai bác gái lúc nào mà chẳng quý anh】
Liên Hạ gửi thẳng ba cái sticker đào mũi đầy khinh bỉ tới.
Trần Giản Tây còn đang nghĩ nên đáp lại sticker nào thì bị ba anh huých một cái.
“Mẹ mày đang nói chuyện, chuyên tâm một chút. Mà này, vừa nãy mày ở dưới lầu là chơi cờ với ông Liên suốt à?”
Trần Giản Tây đành phải buông điện thoại, ngẩng đầu:
“Vâng ạ.”
“Nhàn rỗi quá nhỉ, về đây còn chưa nói được với ba mẹ câu nào.”
Mẹ anh gật đầu phụ họa: “Đúng thế. À mà nghe nói con gái ông Liên lấy được chồng giàu lắm, hình như sắp cưới rồi thì phải. Mà nghe nói con bé đó cũng xinh gái lắm. Nếu Giản Tây nhà mình mà tìm được người như vậy, mẹ đây chẳng có gì phản đối đâu.”
Trần Giản Tây cười nhạt: “Vậy con theo đuổi cô ấy luôn, để về làm con dâu cho hai người.”
Anh vừa dứt lời, đã bị cả hai vợ chồng trừng mắt như bắn đạn.
“Linh tinh! Mấy chuyện như thế mà nói đùa được à? Hơn nữa…” Mẹ anh nghiêm giọng, nói bằng giọng đầy ẩn ý:
“Con còn chưa từng kết hôn, đến yêu đương còn chưa xong, chắc chắn phải tìm một cô gái trong sáng, rõ ràng, tính tình tốt. Con bé kia có đẹp thật đấy, nhưng cũng là người từng ly hôn rồi. Mẹ không nỡ để con chịu thiệt như vậy. Con bé cháu gái dì Vương ấy, học hành tử tế từ nhỏ, sau này còn quyết tâm thi công chức, đến giờ vẫn chưa yêu ai. Mẹ nghe liền thấy hợp với con. Ngày mai đi gặp thử đi, biết đâu gặp rồi lại ưng luôn đấy.”
“Đúng thế,” ba Trần tiếp lời, “Mẹ con nói cũng có lý. Con điều kiện không tệ, có thiếu gì con gái ngoan ngoãn trong sạch để chọn. Mấy chuyện như tái hôn ấy à, bố mẹ nhất định không cân nhắc đâu. Bằng không, không chừng còn bị họ hàng bạn bè cười cho thúi mặt.”
Khoé miệng Trần Giản Tây nhếch lên, nụ cười nhạt dần, mắt cụp xuống. Trên màn hình điện thoại, Liên Hạ vừa nhắn cho anh một tin WeChat cách đó hai phút.
Liên Hạ: 【 Tối mai anh đi xem mắt thật à? 】
Trong lòng như bị đốt lên một ngọn lửa, anh gõ nhanh một câu trả lời:
【 Em muốn anh đi thật sao? 】
Gửi xong, anh liền thấy bên kia hiện dòng chữ “đang nhập…”, nhưng mãi vẫn chưa thấy tin nhắn hồi lại.
Lửa giận trong lòng anh càng lúc càng bốc cao. Không đợi cô phản hồi, anh dứt khoát nhắn tiếp một câu:
【 Xuống gặp anh, ngay bây giờ 】
Sau đó anh lập tức đứng bật dậy, chỉ vứt lại một câu: “Con ra ngoài một lát.” Rồi vội vàng rời đi.
Phía sau, ba mẹ anh đưa mắt nhìn nhau.
“Nó… nổi giận à?” Mẹ Trần nhíu mày hỏi. Ba Trần gật đầu.
Mẹ Trần càng ngơ ngác: “Chuyện có đến mức đó đâu. Trước giờ Giản Tây có bao giờ như thế…”
Liên Hạ nhìn bốn chữ “Hiện tại xuống dưới” không dấu chấm câu, vậy mà không hiểu sao lại thấy trong đó chất chứa một tầng giận dữ.
Cô viện cớ rằng Phùng Già Du có chuyện tìm mình, vội vàng thay một chiếc váy rồi chạy ra khỏi nhà. Tới dưới lầu, cô mới sực nhớ Trần Giản Tây đâu có nói rõ sẽ gặp nhau ở đâu.
May thay, ngay sau đó cô nhận được cuộc gọi từ anh.
Lúc này Liên Hạ mới phát hiện ra: hình như đến giờ bọn họ còn chưa từng trao đổi số điện thoại.
Xe của Trần Giản Tây đỗ ở gần lối ra bãi đỗ xe ngầm. Liên Hạ chạy chậm tới, vừa đi vừa dáo dác nhìn quanh, kéo cửa xe ra rồi bước lên.
Vừa thắt dây an toàn xong, Trần Giản Tây đã khởi động xe.
Xe tăng tốc đột ngột, cô bị hất mạnh vào lưng ghế, trong lòng hơi hoảng, khẽ hỏi:
“Anh sao vậy?”
Trần Giản Tây không trả lời, xe cứ thế lao đi trên đường, không rõ điểm đến là nơi nào.
Anh cũng nhận ra mình đang giận quá mức. Dù đã sớm biết tính cách của ba mẹ mình, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng nghe Liên Hạ bị họ xem nhẹ, trong lòng anh vẫn cảm thấy khó chịu, bực bội một cách không kiểm soát được.
Xe chạy mãi về phía trước. Thành phố này vào giờ này vẫn rực rỡ ánh đèn, người người qua lại nhộn nhịp, dường như không tìm được một nơi yên tĩnh để có thể ngồi lại nói chuyện.
Chạy lòng vòng thật lâu, cuối cùng anh phát hiện xe đã đến gần căn hộ cạnh công ty mình, không nhịn được bật cười khẽ.
Anh dừng xe dưới lầu, ánh sáng từ đèn đường lờ mờ chiếu tới. Trong khoảnh khắc, anh thấy cô dựa sát lưng vào ghế, không động đậy, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.
Ngọn lửa trong lòng anh lập tức bị dập tắt hoàn toàn, chỉ còn lại là cảm giác hối hận sâu sắc.
“Xin lỗi, anh dọa em rồi.”
Khoảnh khắc ấy, anh mới thật sự nhận ra mình đã phạm một sai lầm lớn. Nếu không xử lý tốt, có thể anh sẽ đánh mất hoàn toàn niềm tin mong manh mà cô vừa mới bắt đầu trao cho.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







