Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Năm ngoái, cô nhận quay một bộ web drama tên là 《Độ Tinh Khiết Không Gian》.
Lúc xem kịch bản, thật lòng cô cũng không muốn nhận, nhưng người đại diện khuyên nhủ: ‘Nếu không muốn bị công chúng lãng quên, thì dù có thế nào cô cũng phải tìm cách giữ độ hot.’
Nghĩ tới tương lai, cô đành phải gật đầu. Không ngờ rằng, chính nhờ bộ phim ấy, cô lại một lần nữa gặp lại chàng trai năm xưa.
Hắn tên là Trần Giản Tây, và giờ đây đã lột xác hoàn toàn, không còn là cậu thiếu niên ngây ngô năm nào, mà đã trở thành một nhân vật có tiếng trong giới.
Ở đoàn phim, mọi người lúc nhàn rỗi thường rỉ tai nhau các loại tin đồn. Có người bảo, Trần Giản Tây đến giờ vẫn còn độc thân, thậm chí ngay cả chuyện yêu đương cũng chưa từng dính líu.
Triệu Tử Điềm chỉ cười nhạt trong lòng, hừ nhẹ một tiếng đầy khinh thường.
Đàn ông mà, mặt ngoài ra vẻ chung thủy, vợ chồng ân ái, giữ mình trong sạch, cuối cùng chẳng phải cũng chỉ cần một cơ hội nhỏ là bản tính lộ ra hết sao?
Trước đây, người từng ở bên cô cũng như thế cả thôi, ngoài mặt thì đàng hoàng tử tế, sau lưng lại ong bướm đầy mình.
Chỉ cần cho đàn ông một cái cớ, dù là một nửa cơ hội thôi, cũng đủ để họ làm ra đủ thứ chuyện dơ bẩn, rồi lại ung dung tắm rửa sạch sẽ, quay về làm người tốt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Triệu Tử Điềm nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp lại sau nhiều năm.
Cô cố ý tỏ ra thân thiết tự nhiên, thỉnh thoảng vô tình buông lời trêu chọc, dò xét phản ứng của hắn.
Một người phát triển đến mức này trong vòng vài năm, tiềm lực tuyệt đối không thể xem thường được.
Tuổi tác đúng là điểm bất lợi với cô.
Cô trong giới giải trí không thuộc hàng đệ nhất mỹ nhân, nhưng cũng tuyệt đối không tầm thường.
Không phải vẻ ngoài, mà là khí chất đàn bà khiến cô trở nên khác biệt.
Người ta thường nói, giơ tay nhấc chân đều mang theo phong tình.
Triệu Tử Điềm rất tự tin vào bản thân.
Cô biết rõ mình muốn gì: không phải danh phận, cũng không cần kết hôn. Mà chỉ cần một cuộc giao dịch sòng phẳng.
Chỉ tiếc, cô vạn lần không ngờ, Trần Giản Tây lại là một khối thép thẳng đơ, đối với mọi ám chỉ của cô đều không có chút cảm xúc nào.
Triệu Tử Điềm dần dần tin rằng, có lẽ những lời đồn về hắn đều có lẽ là thật.
Nếu cô muốn tấn công thì e rằng không dễ.
Cô bắt đầu có ý định rút lui không để lại chút dấu vết nào.
Thế nhưng trong lòng, lại trào lên một cảm giác phức tạp: vừa áp lực, vừa hưng phấn. Cô muốn chinh phục, muốn phá hủy. Muốn kéo người ngây thơ kia xuống dưới vực sâu, muốn nhìn thấy hắn từ thuần khiết trở nên trụy lạc.
Đặc biệt là sau khi 《Độ Tinh Khiết Không Gian》 bất ngờ bùng nổ, tài nguyên đổ về ngày càng nhiều, ham muốn trong lòng cô càng mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.
Triệu Tử Điềm đặt điện thoại xuống, đứng dậy chỉnh lại quần áo, khóe môi khẽ cong lên, nét cười ung dung mang theo vài phần mê hoặc.
Cô thong thả bước tới mở cửa.
Trước đây, Liên Hạ từng nghĩ là Triệu Tử Điềm cũng chỉ thuộc dạng xinh xắn, không đến mức nổi bật. Nhưng giờ được gặp mặt ngoài đời, cô mới nhận ra Triệu Tử Điềm thực sự rất xinh đẹp. Là kiểu đẹp khiến người ta chỉ nhìn một lần đã không thể rời mắt. Làn da trắng nõn như phát sáng, mỗi cử động, mỗi nụ cười đều toát ra vẻ dễ chịu vô cùng.
Bảo sao lại có thể trở thành minh tinh.
Mắt Liên Hạ bất giác sáng rực, lập tức hóa thành trạng thái "fan nhỏ", cảm giác thấp thỏm ban nãy cũng vơi đi không ít.
Triệu Tử Điềm nhận lấy túi đồ từ tay Trần Giản Tây, quay sang cười hỏi Liên Hạ:
"Nghe Trần tổng nói, mấy bộ này là em thiết kế hả?"
Liên Hạ hơi ngượng ngùng gật đầu, tim lại bất giác khẩn trương trở lại:
"Không biết có hợp với chị không nữa..."
Triệu Tử Điềm bật cười, nắm tay cô kéo đi:
"Vậy thì thử luôn đi! Dù sao cơm cũng còn chưa nấu xong."
Liên Hạ: ... Cô ấy cũng sốt ruột giống hệt tính Trần Giản Tây.
Bảo sao hai người lại làm bạn thân được.
Liên Hạ theo Triệu Tử Điềm vào phòng ngủ của cô ấy. Cô không ngờ Triệu Tử Điềm lại dễ gần đến vậy. Dù biết phần lớn là nể mặt Trần Giản Tây, nhưng cái kiểu thân thiện nhẹ nhàng không lời này vẫn khiến Liên Hạ thấy cảm động.
Có điều...
Liên Hạ vội quay đi, không dám nhìn thẳng Triệu Tử Điềm, mặt nóng bừng.
Sao tự nhiên vừa gặp đã cởi đồ trước mặt người ta thế này chứ?
Đều là con gái cả, thật ra nhìn một chút cũng không phải chuyện gì to tát. Hồi còn học ở Kinh Bình, cô cũng từng vào nhà tắm công cộng, nhưng bây giờ chỉ có hai người, lại là lần đầu gặp mặt, dù nói sao cũng thấy ngượng ngùng.
Liếc trộm Triệu Tử Điềm thêm một cái, thấy cô ấy tự nhiên như không, Liên Hạ mới sâu sắc hiểu ra thế nào gọi là: "Chỉ cần mình không thấy xấu hổ, thì người xấu hổ là người khác."
"Thế nào?" Triệu Tử Điềm xoay một vòng trước mặt cô, cười hỏi: "Cô thấy được không?"
Liên Hạ vội vàng gật đầu nhưng ngay sau đó lại thấy buồn cười, cảm giác như mình đang quá mức khoa trương.
Triệu Tử Điềm cười kéo tay cô: "Đi, ra ngoài cho Trần tổng xem thử."
Lần này, cô kéo luôn tay đeo nhẫn của Liên Hạ. Đi được nửa đường, Triệu Tử Điềm vừa đi vừa hỏi: "Thật không thể tin, mấy thứ này đều do em thiết kế à? Em còn đang học đại học đúng không?"
Liên Hạ lập tức lắc đầu.
Triệu Tử Điềm vẫn tỏ vẻ khó tin, cười tủm tỉm: "Vậy em đã có bạn trai chưa? Tuổi này là thời điểm yêu đương đẹp nhất đó."
Câu hỏi ấy làm nỗi vui trong lòng Liên Hạ bỗng chốc hóa thành chua xót.
Cô chỉ vào bàn tay đang bị nắm chặt của mình, nhẹ nhàng nói: "Em kết hôn rồi."
Triệu Tử Điềm trừng to mắt kinh ngạc, rồi như chợt hiểu ra điều gì đó, hạ thấp giọng hỏi: "Không lẽ... em và Trần tổng bí mật kết hôn hả?"
Liên Hạ vội vàng lắc đầu.
Cô nhận sự giúp đỡ từ Trần Giản Tây, nhưng tuyệt đối không muốn làm hỏng danh tiếng của anh ấy, càng không thể để người khác tùy tiện hiểu lầm.
Triệu Tử Điềm vẫn tỏ vẻ bán tín bán nghi: "Đừng hòng gạt chị nhé. Trước đây Trần tổng từng nói, trong lòng anh ấy có một người đã thích rất nhiều năm rồi. Chẳng lẽ..." Cô ấy bỗng nhiên che miệng, hạ giọng kinh ngạc "Người đó... chính là em á?"
Liên Hạ lập tức chết lặng.
Quý Thời Ngộ trước đây đã để lại trong lòng Liên Hạ một bóng ma quá lớn, khiến cô giờ đây hễ gặp chuyện bất trắc liền trở nên nhạy cảm, giống như chim sợ cành cong. Trái tim đập thình thịch, khuôn mặt cô cũng theo đó mà cứng đờ lại.
"Liên Hạ?"
Tiếng gọi của Triệu Tử Điềm kéo Liên Hạ tỉnh lại. Cô nghe thấy giọng mình cứng đờ, gần như không có cảm xúc:
"Không phải đâu, bọn em mới quen chưa được một tháng."
Triệu Tử Điềm tròn mắt kinh ngạc:
"Hả? Không thể nào? Trần tổng đối với em tốt như vậy cơ mà... Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, Trần tổng trước giờ vốn đã có lòng tốt. Chị còn nhớ lần đầu tiên gặp anh ấy..."
Cô ấy bắt đầu kể lại chuyện lần đầu họ quen biết.
Liên Hạ nghe xong, trong lòng mới dần ổn định lại. Qua lời kể ấy, cô dường như có thể nhìn thấy cảnh hai người xa lạ cùng ngồi trên cây cầu vượt, trao nhau chút ấm áp.
Một người có thể dành thiện ý cho cả người xa lạ như vậy, Trần Giản Tây chắc chắn không phải kẻ bụng dạ khó lường. Cô cũng không thể vì nỗi sợ cũ mà tùy tiện nghi ngờ người khác, nếu không sẽ phụ lòng chân thành của anh.
Biểu cảm căng cứng trên gương mặt Liên Hạ cũng dần giãn ra, như băng tuyết tan chảy, xuân về hoa nở trong khoảnh khắc.
"Ừm, anh ấy thật sự là người rất tốt."
Cô thầm nhủ, nếu có nghi ngờ, cùng lắm thì chỉ nên âm thầm quan sát thêm thôi.
Triệu Tử Điềm mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Liên Hạ theo cô ấy ra khỏi phòng ngủ, đứng nhìn Triệu Tử Điềm tựa như người mẫu trình diễn bộ đồ cho Trần Giản Tây xem.
Trần Giản Tây quay sang Liên Hạ, trên mặt không che giấu chút nào sự kinh diễm:
"Rất đẹp."
Liên Hạ cũng vui lây, tuy trong lòng biết phần lớn là nhờ công lao của Triệu Tử Điềm.
Vừa nãy ngại ngùng không dám nhìn thẳng, giờ chỉ liếc sơ qua cũng đủ thấy vóc dáng Triệu Tử Điềm thật đẹp: vòng một đầy đặn, eo thon, hông nảy nở, dáng cao thẳng, chân dài miên man, làn da thì trắng nõn.
Liên Hạ nhìn lại mình phải cố gắng lắm mới cao tới 1m60, trong khi Triệu Tử Điềm thì gần 1m70, không khỏi thầm ngưỡng mộ. Vòng một của cô vốn nhỏ, may mà vòng ba cũng nở nang, da dẻ lại mịn màng, tạm kéo lại chút ưu thế.
Dạng vóc dáng chuẩn như Triệu Tử Điềm, cho dù có khoác lên người một cái bao tải đi nữa, chắc chắn cũng vẫn xinh đẹp nổi bật.
May mà cô ấy không chê thiết kế của mình, mà mặc lên lại đẹp hơn mong đợi, trong lòng Liên Hạ thực sự thấy rất vui.
Chỉ là chất lượng vải có hơi kém, giá cả quyết định chất lượng mà. Có lẽ sau này, cô sẽ thiết kế thêm vài dòng sản phẩm cao cấp hơn.
Có điều, Triệu Tử Điềm dường như lại không tự tin lắm, cứ đứng đó vừa kéo vạt áo ở eo, vừa chỉnh phần ngực, lúc vô tình còn làm cổ áo vốn đã hơi trễ lại càng trễ hơn, để lộ một mảnh da thịt trắng ngần.
"Eo chị to quá sao? Phần ngực này hơi căng nè. Còn cổ áo nữa, có cần may cao hơn không? Cảm giác hơi hở quá thì phải?" Cô ấy vừa nói vừa loay hoay, vẻ mặt hết sức đau khổ.
Liên Hạ nghe xong mà sững người.
Trong mắt cô, bộ đồ này mặc lên đúng là đẹp tuyệt: đường eo ôm gọn, phần ngực căng đầy cũng là do dáng người cô ấy quá chuẩn, còn cổ áo hở vừa đủ, kín đáo mà vẫn gợi cảm.
Chẳng lẽ như vậy còn chưa được sao?
Nhìn Triệu Tử Điềm cứ chau mày khổ sở, Trần Giản Tây bật cười vỗ nhẹ lên vai cô, trầm giọng động viên:
"Rất đẹp rồi, tự tin lên."
Giọng nói của anh trầm thấp, từ tốn, vô cùng dễ nghe, khiến Liên Hạ cũng như được tiếp thêm một nửa tự tin ngay lập tức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







