May mắn tránh được một kiếp, Liên Hạ hơi thở phào nhẹ nhõm. Dựa theo cách nói của Quý Thời Ngộ, nửa tháng tới đây, hắn hẳn sẽ không động tới cô.
Mà theo hiểu biết của Liên Hạ về hắn, Quý Thời Ngộ rất có khả năng sẽ chọn một ngày nào đó, đúng lúc cô chuẩn bị về nhà bất ngờ xuất hiện bày ra chút trò, lại tìm cách tăng cảm giác tồn tại. Dù sao hắn cũng không muốn mệt mỏi vì diễn kịch suốt ngày.
Cho nên, cô sẽ có khoảng nửa tháng tự do.
Hy vọng Trần Giản Tây có thể tranh thủ thêm chút sức, để cô có nhiều tự tin hơn mà lật bàn một phen.
Buổi sáng đến công ty, mọi thứ vẫn bình thường. Quý Thời Ngộ vì còn đang mơ mộng chuyện sinh con, tạm thời đúng là chưa gây thêm khó dễ cho cô.
Khoảng mười giờ, cô nhận được tin nhắn thoại của Trần Giản Tây.
"Em có biết Triệu Tử Điềm không? Lựa vài bộ thiết kế sẵn đi, chọn những món hợp với cô ấy trước. Anh dẫn em đi gặp, tranh thủ để cô ấy mặc thử quảng bá giúp luôn."
Liên Hạ tuy không phải fan của Triệu Tử Điềm, nhưng lại rất thích phong cách ăn mặc của cô ấy. Nghĩ đến việc có thể gặp tận mắt, trong lòng cô không tránh được có chút hưng phấn. Cô ở trong đầu nhanh chóng phác họa lại hình ảnh Triệu Tử Điềm, sau đó lật tìm đống mẫu thiết kế mình có, cẩn thận chọn ra vài bộ cảm thấy phù hợp nhất.
Chọn xong rồi, cô mới sực nhớ ra một chuyện quan trọng, cô không biết số đo của Triệu Tử Điềm.
Chuyện này... hỏi Trần Giản Tây có kỳ không a?
Nhưng không hỏi anh, cô còn biết hỏi ai?
Liên Hạ thấp thỏm, lại xấu hổ mà nhắn cho Trần Giản Tây. Không ngờ bên kia, anh phản ứng cực kỳ bình thường: "Để anh hỏi lại một chút."
Liên Hạ: ...
Anh thật sự đi hỏi hả?
Kỳ thực, cô chỉ mong Trần Giản Tây đoán một chút là size XS, S hay M gì đó là được.
Ai ngờ sự thật chứng minh, Trần Giản Tây không chỉ dám hỏi mà còn lấy được số đo cực kỳ chi tiết tỉ mỉ.
Ờm, ít nhất, Triệu Tử Điềm không có khai gian chiều cao.
Phát hiện này khiến Liên Hạ bất giác nảy sinh một chút hảo cảm kỳ lạ đối với Triệu Tử Điềm. Qua vài giây mới kịp phản ứng, cô âm thầm rùng mình nghĩ tới một khả năng:
...Quan hệ giữa Trần Giản Tây và Triệu Tử Điềm, có phải hay không... không đơn giản?
Trần Giản Tây xuống trước, đứng đợi Liên Hạ ở thang máy bên kia. Chỉ một lát sau, cô đã ôm theo một chiếc túi lớn chạy như bay tới.
Anh đưa tay đỡ lấy túi, khẽ cười:
"Không cần chạy vội thế, anh chắc chắn sẽ đợi em."
Liên Hạ thở hổn hển, vỗ vỗ ngực. Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra, anh liền nhẹ nhàng đẩy cô vào trước.
Hôm nay thang máy cũng không đông người, hai người sóng vai đứng cạnh nhau, nhìn cánh cửa từ từ khép lại.
Nghĩ đến sắp được gặp Triệu Tử Điềm, lại có thể đẩy mạnh sản phẩm thiết kế của mình, trong lòng Liên Hạ vừa mừng vừa thấp thỏm, giống như cảm giác "con dâu xấu rốt cuộc phải ra mắt ba mẹ chồng" vậy. Dù sao đối phương cũng là đại minh tinh, các loại hàng hiệu, đồ cao cấp chắc chắn mặc qua không ít. Với mấy món thiết kế kiểu "võng hồng định vị" như cô, chắc hẳn sẽ chẳng lọt vào mắt xanh.
Nói thẳng ra, lần này chính là nể mặt Trần Giản Tây.
Cô nghiêng đầu nhìn sang Trần Giản Tây, anh chỉ tùy ý đứng đó, ánh mắt lơ đãng không rơi vào điểm nào cố định.
Anh thật sự cao thật...
Không biết mình đứng tới vai anh chưa nhỉ?
Hình như là tới rồi... nhưng cũng hình như chưa?
Muốn hay không... nhích lại gần so thử một chút?
Nghĩ là làm, Liên Hạ lặng lẽ dịch chân, từng chút từng chút một nghiêng về phía anh, người thì thẳng đơ, động tác lại cực kỳ tự nhiên, chỉ nhích sát lại để xem chiều cao mà thôi.
"Em nhìn cái gì?"
Giọng anh bất chợt vang lên, khiến cô giật nảy mình, lập tức có cảm giác như đang làm chuyện xấu bị bắt tại trận.
Bị phát hiện rồi, cô dứt khoát quang minh chính đại nghiêng người về phía anh thêm chút nữa.
Ân, quả nhiên đứng tới vai rồi, thậm chí còn thấp hơn một chút xíu.
Liên Hạ hài lòng nở nụ cười, ngẩng đầu, nhẹ giọng khen:
"Anh cao thật đấy."
Trần Giản Tây hơi nghiêng người xuống, chưa nghe rõ liền thuận miệng "Hửm?" một tiếng.
Liên Hạ mím môi cười, không lặp lại, chỉ giơ tay lên từ đỉnh đầu mình, quơ một đường tới vai anh, ra hiệu chiều cao.
Trần Giản Tây lập tức hiểu ý, bật cười, tiện tay bắt lấy bàn tay cô.
Không buông ra.
Liên Hạ: ...
Chột dạ, thật sự rất chột dạ.
Cả người cô như viết rõ rành rành hai chữ "hoảng loạn" trên mặt. Trần Giản Tây làm như không thấy, chỉ nhẹ nhàng kéo tay cô ra sau lưng mình, giấu vào giữa hai cơ thể đang đứng sát nhau, trên mặt vẫn ung dung bình thản, không nhìn ra nửa phần khác thường.
Thình Thịch... nhịp tim hỗn loạn trong lòng, Liên Hạ quyết định mặc kệ anh.
Bên cạnh Trần Giản Tây, cô luôn cảm thấy mình có thể thả lỏng, dù hiện tại có làm mấy chuyện hơi khác người một chút, cũng không giống như đang phạm phải tội gì không thể tha thứ.
Cô nhớ tới hai chữ "mật ngọt" mà Quý Thời Ngộ từng nói, bất giác tự hỏi:
‘ Đây coi như là mình đang "cho mật ngọt" để nhờ Trần Giản Tây giúp đỡ sao?’
Ngay sau đó, cô đã phủ định ngay trong lòng.
Cái gọi là "mật ngọt", vốn là một dạng điều kiện hoặc dụ dỗ, bản thân người đưa ra ít nhiều sẽ cảm thấy miễn cưỡng và khó chịu.
Mà cô bây giờ chẳng hề thấy miễn cưỡng, cũng không có chút khó chịu nào.
Bởi cô quá rõ, bị ép buộc là cảm giác thế nào.
Ra khỏi thang máy, Trần Giản Tây mới buông tay cô ra.
Anh tự mình lái xe, chở Liên Hạ tới một khu tiểu khu thoạt nhìn cực kỳ xa hoa.
Triệu Tử Điềm ngày thường sống ở Kinh Bình, bên này cũng có mua nhà. Lần này nhân tiện tới đây quay một quảng cáo, quay xong lại vừa vặn có chút thời gian rảnh.
Xe không xuống bãi đỗ ngầm, chỉ tìm một chỗ đỗ tạm bên trong rồi dừng lại.
Vừa mở cửa xe bước xuống, tim Liên Hạ lập tức bắt đầu tăng tốc.
"Em có chút khẩn trương." Cô vô thức đưa tay lên ngực, vuốt nhẹ.
"Không sao, đi theo anh là được."
Liên Hạ thầm nghĩ, đến nước này rồi, cũng chỉ có thể theo anh ấy thôi.
Lúc còn ngồi trên xe, cô đã khẩn trương một trận, sợ Triệu Tử Điềm chướng mắt thiết kế của mình, mất mặt thì cũng thôi, quan trọng là còn ngại với Trần Giản Tây, nghĩ tới liền cảm thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Trần Giản Tây thấy vậy liền an ủi cô, nói Triệu Tử Điềm rất dễ ở chung.
Liên Hạ trong lòng âm thầm phỉ nhổ: ‘Đó là ở trước mặt anh thôi’.
Nhưng bây giờ, đã đến tận cửa rồi, cũng chỉ còn nước căng da đầu mà đi thôi.
Trong bếp, dì giúp việc đang xào rau. Khẩu vị của Triệu Tử Điềm thiên về thanh đạm, bình thường để giữ dáng, cô luôn yêu cầu nấu nhạt, ít dầu ít muối. Thế nhưng hôm nay, cô lại đặc biệt dặn dò có thể nêm đậm vị hơn một chút, cay một chút cũng không sao.
Vì lượng cơm tính theo ba người, rõ ràng là muốn mời khách, dì giúp việc cũng đoán được. Có thể đưa người về tận nhà, ắt hẳn là Triệu tiểu thư coi trọng lắm.
Trong phòng khách, Triệu Tử Điềm nửa nằm trên sô pha lướt điện thoại, nhưng chỉ được vài phút đã thất thần.
Cô vừa mới qua sinh nhật 32 tuổi. Bề ngoài vẫn trẻ trung xinh đẹp, nhưng chỉ có chính cô mới rõ, trong lòng sợ hãi đến thế nào. Quen sống những ngày tháng có chỗ dựa, giờ chỗ dựa không còn, cả người liền trống rỗng vô cùng.
Cô cần tìm một chỗ dựa mới.
Lần đầu cô gặp Trần Giản Tây là vào bảy năm trước. Khi đó cô mới 25 tuổi, tốt nghiệp ba năm, vẫn còn long đong trong các đoàn phim, ngày ngày chỉ làm nền cho người ta, mãi không thấy chút hy vọng nào.
Đêm hôm đó, cô ngồi một mình trên cầu vượt, để gió lùa tê tái cả người, tự hỏi có nên từ bỏ ước mơ, cúi đầu trước hiện thực hay không.
Rồi có một người đàn ông trẻ tuổi bước tới.
Gọi là "đàn ông" thì hơi quá, lúc ấy hắn giống một thiếu niên hơn.
Cô tưởng hắn muốn bắt chuyện, dù sao cô cũng có nhan sắc. Nhưng trò chuyện một hồi, Triệu Tử Điềm kinh ngạc phát hiện, hắn tưởng cô định tự sát nên mới chạy tới ngăn cản.
Triệu Tử Điềm vừa buồn cười vừa cảm động. Dù không hỏi tên, nhưng đã khắc sâu bóng dáng ấy trong lòng.
Về sau, cô từ bỏ những nguyên tắc ban đầu, dần có chút danh tiếng trong giới, fan cũng nhiều lên, đi đâu cũng có người gọi "Triệu lão sư", nhưng mỗi khi đêm khuya yên tĩnh, cô vẫn nhớ tới đêm gió thổi trên cầu vượt năm ấy.
Đêm tối, gió lớn, không trăng, cũng không sao.
Sau này, người chống đỡ cho cô trong bóng tối ấy đã không còn bên cạnh. Triệu Tử Điềm rất hiểu chuyện, lựa chọn rời đi đúng lúc.
Bề ngoài cô vẫn ung dung điềm đạm, nhưng trong lòng lại biết rõ, tài nguyên đang dần ít đi, nhân khí cũng tuột dốc không phanh.
Sắp chạm ngưỡng 30 tuổi, sau mỗi lần rửa mặt soi gương đều thấy vài nếp nhăn nho nhỏ trên khóe mắt. Mà bên cạnh cô, khắp nơi toàn là những thiếu nữ thanh xuân mười tám đôi mươi.
Giới giải trí là vậy, gương mặt mới nhiều như rau hẹ ngoài đồng, cắt một lứa lại mọc tiếp một lứa, vĩnh viễn không thiếu thanh niên trai đẹp gái xinh.
Mà trong cái giới này, thanh xuân của con gái lại ngắn ngủi hơn con trai rất nhiều.
Vài năm nữa, bạn cùng lứa tuổi với cô vẫn có thể đóng cặp tình nhân với những tiểu hoa vừa ra mắt, còn cô, nếu lại đi diễn vai thiếu nữ, chỉ sợ sẽ bị thiên hạ chê cười: "Dưa chuột già quét sơn xanh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


