Vẫn còn mấy miếng táo bỏ đó, chẳng ai muốn ăn.
Liên Hạ chọn một bộ áo ngủ dài tay rồi đi tắm. Tắm xong, vừa soi gương cô mới phát hiện đôi mắt mình đỏ hoe, mí mắt cũng hơi sưng lên.
Cô vội vàng lấy tay dụi mắt.
Liền Thủ Thường đang ngồi uống nước, thấy cô đi ra thì hỏi:
"Sao con cứ dụi mắt mãi làm gì thế?"
"Mắt hơi ngứa, chắc con bị dị ứng rồi." Liên Hạ trả lời.
"Hay do con nhìn điện thoại với máy tính nhiều quá, hoặc lại thức khuya nữa chứ gì."
Hạ Lan Tuyết đi tới, kéo tay cô xuống, cúi người nhìn kỹ đôi mắt: "Con đừng dụi mạnh, càng dụi càng sưng đó, còn dễ có nếp nhăn nữa."
Nghe vậy, Liền Thủ Thường cũng sốt sắng nói: "Để mẹ pha cho con ít trà hoa cúc, thêm vài hạt kỷ tử vào."
Hạ Lan Tuyết liền đi pha một ly trà, bưng đến đưa cho Liên Hạ.
Trà còn chưa kịp uống mà ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ.
Hạ Lan Tuyết ra mở cửa, thấy Quý Thời Ngộ đang cười tươi rói, tay xách theo mấy túi đồ. Một túi là thực phẩm chức năng mua cho Liền Thủ Thường, một túi khác là mỹ phẩm dưỡng da cho Hạ Lan Tuyết.
Hạ Lan Tuyết vừa nhận túi vừa trách yêu: "Đã bảo con đừng mua gì rồi mà..." Tuy miệng nói vậy nhưng tay lại nhanh chóng nhận lấy.
Bà lại quay vào bếp, định lấy thêm sữa cho hắn.
"Không cần đâu mẹ, con với Tiểu Đông uống chung là được rồi." Quý Thời Ngộ thân thiết ngồi xuống cạnh Liên Hạ, cười hỏi: "Mọi người uống trà gì vậy, cho con nếm thử một ngụm với."
Liên Hạ vừa thấy hắn ngồi sát lại, cả người như nổi da gà nhưng giọng nói vẫn ngọt ngào:
"Là trà hoa cúc pha với kỷ tử, thanh nhiệt sáng mắt. Mẹ pha riêng cho em đấy, không cho anh uống đâu."
Quý Thời Ngộ cười hì hì, cầm ly trà lên dè dặt nhấp một ngụm.
Liên Hạ trợn trắng mắt nhìn hắn, giả vờ giành lại ly trà nhưng bị Quý Thời Ngộ một tay ngăn lại.
"Cẩn thận, còn nóng đó."
Thấy hai người như vậy, Hạ Lan Tuyết cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm, tốt rồi đúng là không cãi nhau thật.
Hạ Lan Tuyết sắp xếp lại đống đồ Quý Thời Ngộ mang tới, rồi cũng ngồi xuống vừa cười vừa dặn: "Lần sau con đừng mang quà tới nữa nhé."
"Đã về nhà mình rồi, cần gì khách sáo vậy mẹ" Quý Thời Ngộ cười, nắm lấy tay Liên Hạ dịu dàng nói, "Chủ yếu là con muốn cho ba ăn uống tốt hơn chút, còn mỹ phẩm thì con cũng không rành chỉ thấy mẹ là ngày càng trẻ ra, chắc cũng nhờ vào đó ít nhiều."
Hạ Lan Tuyết nghe con khen, trong lòng ngọt như mật, không nhịn được bật cười.
Những món quà tuy không quá đắt đỏ, nhưng đều là tấm lòng, khiến ai nhận cũng ấm áp.
Quý Thời Ngộ vừa mát xa tay Liên Hạ vừa cười: "Ba, mẹ, con có chuyện muốn bàn với hai người. Con với Tiểu Đông đã thương lượng rồi, dự định sắp tới sẽ tổ chức hôn lễ."
Hai vợ chồng già nghe xong, mặt mày đều rạng rỡ, quay đầu nhìn Liên Hạ như muốn hỏi: "Sao vừa rồi không nghe con bé nhắc gì hết?"
Liên Hạ hơi hoảng, suýt chút nữa không giấu được biểu cảm. Phải mất mấy giây, cô mới cười ngượng: "Vẫn còn đang bàn bạc thôi ạ, tụi con chưa thống nhất kế hoạch đâu."
Hạ Lan Tuyết liếc cô một cái: "Vậy thì sớm quyết định đi, thời tiết tháng 11 đẹp lắm tuy có hơi đông người cưới. Nếu không thì các con chọn ngày lấy giấy kết hôn trước cũng được, dù hơi vội nhưng vẫn còn kịp."
Chỉ đăng ký kết hôn mà không tổ chức tiệc, luôn có cảm giác không danh chính ngôn thuận, lại có nhiều người còn chưa biết Liên Hạ đã kết hôn. Bây giờ tổ chức đàng hoàng, cũng coi như làm cho danh phận rõ ràng hơn.
Quý Thời Ngộ gật đầu: "Ngày cụ thể bọn con sẽ chọn thêm. Bên nhà con còn có mấy người thân, con cũng muốn mời, phiền ba mẹ giúp con soạn danh sách khách mời luôn ạ."
Hạ Lan Tuyết liên tục gật đầu, miệng toàn nói "Được, được".
Quý Thời Ngộ mặt mày tươi cười, lại nói tiếp: "Với lại, thời gian tới con với Tiểu Đông cũng tính chuyện sinh em bé luôn. Hy vọng đến lúc làm đám cưới, tụi con có thể song hỷ lâm môn."
Nghe vậy, lòng Liên Hạ như chìm xuống đáy vực, cả người cứng đờ.
Quý Thời Ngộ khoác vai cô, vừa bóp nhẹ vừa cười khẽ: "Biết đâu, Tiểu Đông bây giờ đã có rồi cũng nên."
Liền Thủ Thường bên cạnh cười đến mức không khép nổi miệng.
Sức khỏe ông không tốt đã lâu, chỉ mong có cháu bế, như vậy lúc ra đi cũng an lòng.
"Tốt, tốt lắm!" Liền Thủ Thường vỗ đùi đôm đốp, "Sinh sớm thì càng tốt, Tiểu Hạ sinh sớm một chút, ba cũng sớm được thấy cháu ngoại."
Quý Thời Ngộ liên tiếp mang tới hai tin vui lớn, vì thế khi hắn nói tối nay muốn ở lại, Hạ Lan Tuyết lập tức sai Liên Hạ lấy áo ngủ cho hắn đi tắm rửa. Sau đó bà vui vẻ quay về phòng mình.
Liên Hạ không phải lần đầu chứng kiến tài diễn xuất của Quý Thời Ngộ. Thậm chí cô không cần phối hợp quá nhiều, chỉ riêng hắn cũng đủ làm ba mẹ cô vui đến mức xoay vòng vòng.
Quý Thời Ngộ vào phòng tắm.
Liên Hạ ngồi trên giường, cảm giác như cả người bị bỏ vào chảo dầu chiên.
Cạch —
Cửa phòng mở ra.
Quý Thời Ngộ đứng ở đó, bầu không khí vốn đang ấm áp lập tức đóng băng.
Liên Hạ không tự chủ được mà run lên. Chỉ hận không thể biến mình thành không khí, hoặc co nhỏ lại thành hạt bụi.
Quý Thời Ngộ sải từng bước tiến lại gần.
Cơ thể cô cứng đờ, rùng mình theo từng bước chân hắn, cho đến khi bị hắn đè xuống giường.
Liên Hạ gần như ngừng thở, vô thức đưa tay đẩy hắn ra, nhưng lại không dám phát ra bất cứ âm thanh nào.
Quý Thời Ngộ dễ dàng tóm lấy tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu, cúi thấp cười khẽ:
"Em tưởng trốn về đây là anh sẽ hết cách với em à? Tin không, cho dù bây giờ anh có làm gì em, ba mẹ cũng chỉ tưởng tụi mình thân mật quá thôi?"
Trong mắt Liên Hạ chỉ còn lại nỗi sợ hãi.
Hắn nói đúng. Trừ khi cô xé rách mặt la to cầu cứu, bằng không dù có động tĩnh lớn đến đâu, mẹ cô cũng chỉ âm thầm nhắc nhở cô chú ý chút đàng hoàng, tuyệt đối không ngờ cô đang bị cưỡng ép.
Nước mắt nóng hổi dâng lên trong mắt Liên Hạ. Dù biết khóc cũng vô ích, nước mắt vẫn trào ra.
Bàn tay Quý Thời Ngộ vuốt nhẹ bụng cô, thấp giọng hỏi: "Em chưa uống thuốc đúng không?"
Liên Hạ mím chặt môi, không dám trả lời.
Cô đoán hắn vẫn chưa biết chuyện hồi trưa. Trong mắt hắn, cô vẫn thuộc loại "biết nghe lời", chỉ có điều thời gian gần đây, thái độ của cô khiến hắn bắt đầu nghi ngờ.
Có lẽ giờ đây, cô đang bị đặt vào "giai đoạn theo dõi".
Hắn cần thời gian để xác nhận cô có mang thai hay không, đó mới là tiêu chuẩn xét lại thái độ.
Việc này cần thời gian. Ít nhất trong vài ngày tới, hắn chưa chắc đã giám sát quá chặt.
Nhưng sau đó thì chưa chắc...
Nếu mãi không có kết quả, rất có thể hắn sẽ giam lỏng cô.
Trong lòng Liên Hạ hỗn loạn, không biết có nên khai thật ra không.
Ngay lúc cô đang hoang mang, Quý Thời Ngộ bỗng từ trên người cô lật người xuống, tiện tay tắt đèn đầu giường, rồi ôm chặt cô vào lòng.
Trong bóng tối, giọng hắn vang lên ngay bên tai cô:
"Không sao, em có uống hay không cũng được. Dù sao nhiều nhất mười ngày nửa tháng nữa, cũng sẽ phải về nhà rồi. Lúc đó cứ ở yên trong nhà cho anh, đợi đến khi em có thai thì thôi."
Hắn cúi đầu hôn nhẹ trán cô: "Ngủ đi, hôm nay anh không làm gì em."
Liên Hạ ngẩn người, không dám thả lỏng.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng cô cũng mơ mơ màng màng rồi ngủ thiếp đi.
Bỗng nhiên cảm giác ngột ngạt ập đến.
Ý thức còn mơ hồ, cô theo bản năng chống đẩy, càng đẩy hô hấp lại càng khó khăn, như thể bị chết đuối.
Cô giật mình tỉnh dậy, thì ra là Quý Thời Ngộ đang ôm siết lấy cô.
Hắn ôm rất chặt, như muốn hòa cô vào xương cốt mình. Liên Hạ không dám động đậy, mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Cuối cùng, Quý Thời Ngộ ôm chặt cô vào lòng, thì thào:
"Vừa rồi anh mơ thấy em chết rồi."
Giọng nói hắn khàn khàn, mang theo chút sợ hãi: "Một nhát dao đó..."
Liên Hạ: ... Cũng đâu cần phải mơ thành như vậy.
"May mà chỉ là mơ thôi" hắn nói, rồi cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô.
Động tác đó với Quý Thời Ngộ mà nói, hiếm khi nào dịu dàng như thế.
Sau đó hắn cũng không có động tĩnh gì thêm. Có lẽ là ngủ luôn rồi, hoặc có thể lúc nãy hắn cũng chưa tỉnh hẳn.
Đêm yên tĩnh. Còn Liên Hạ thì thật sự tỉnh hẳn.
Nằm trong bóng tối suy nghĩ hồi lâu, cô bỗng có một suy đoán. Có lẽ, khi nãy hắn đã coi cô thành Hứa Thấm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







