Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quý Thời Ngộ gọi bác sĩ gia đình tới, cùng họ lần lượt bước vào. Vết thương trên cánh tay cô lại nứt ra, cần phải khâu lại và băng bó lần nữa.
“ Thiếu phu nhân vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, nếu cứ bị rách lại thì sẽ phiền phức lắm.”
Quý Thời Ngộ gật đầu nhẹ:
“Ừ, tôi biết rồi.”
Liên Hạ ngồi ở bên cạnh, cụp mắt nhìn xuống, dáng vẻ như chẳng hề liên quan gì. Thật ra đầu óc cô đang quay cuồng, chỉ muốn được về ngủ một giấc. Cũng may hôm nay Quý Thời Ngộ tạm thời không có tâm trạng hành hạ cô thêm, để mặc cô trở về phòng ngủ.
Liên Hạ ngủ một giấc rất sâu, thậm chí đến bữa tối cũng chẳng buồn dậy ăn. Lúc mơ mơ màng màng, hình như có nghe thấy bà Phương nói cơm tối đã chuẩn bị xong, còn bảo tiên sinh đã ra ngoài, không có ở nhà. Thấy cô lắc đầu, bà cũng không nói gì thêm, lặng lẽ lui ra.
Liên Hạ cảm giác mình hình như phát sốt rồi. Cả người thấy lạnh, rúc trong chăn vẫn cảm thấy đầu nặng trĩu. Nửa đêm, sốt đến mức mơ màng không rõ chuyện gì, chỉ thấy ánh đèn lọt vào qua khe cửa khi ai đó mở ra. Cô nhắm chặt mắt lại, chỉ một chút ánh sáng thôi cũng khiến cô cảm thấy chói mắt. Sau đó, có người cạy miệng cô, đút thuốc, rồi một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trán cô.
Liên Hạ đang sốt mơ màng, không biết là bà Phương hay mẹ mình. Chỉ cảm thấy bàn tay kia rất lạnh, nhưng lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu kỳ lạ.
Khi bàn tay ấy chuẩn bị rời đi, Liên Hạ nắm chặt lại không buông.
Cô nghĩ đó là mẹ. Vì hồi nhỏ mỗi lần bị sốt, mẹ cũng sẽ sờ trán cô như thế, cũng đút thuốc cho cô như vậy. Cô ôm lấy bàn tay kia, òa khóc, nghẹn ngào kể hết những uất ức và sợ hãi trong lòng.
Cô chưa tới 22 tuổi, ở cái tuổi mà rất nhiều người khác còn đang học đại học, còn đang mơ mộng về tương lai.
Nhưng với cô, khi còn chưa đầy hai mươi tuổi, bầu trời đã sụp đổ.
Cô đã cố gắng hết sức để chống đỡ một khoảng trời cho ba mẹ, dù yếu ớt, dù luôn chênh vênh như sắp đổ sập. Nhưng cô vẫn luôn gắng gượng để giữ lấy.
Chỉ là… cô bắt đầu cảm thấy mình không thể gắng thêm được nữa.
Nhát dao đêm qua, nếu không né được… chỉ nghĩ thôi cũng khiến cô toát mồ hôi lạnh.
Trên đời này, có mấy ai không sợ chết?
Hôm sau tỉnh lại, cơn sốt cuối cùng cũng lui. Liên Hạ ướt đẫm mồ hôi, người vương mùi thuốc và hơi sốt. Bà Phương nấu cháo cho cô, cô cẩn thận tránh vết thương rồi đi tắm, sau đó uống hai bát cháo, tinh thần mới khôi phục được phần nào.
Cô nghĩ, chắc là tối qua mình nằm mơ. Vì áp lực quá lớn, khát khao có người để chia sẻ quá mãnh liệt, nên mới mơ thấy mẹ, mượn giấc mơ để trút hết những điều không dám nói.
Cũng may, sau một trận khóc như vậy, tinh thần cô cuối cùng cũng tạm được thả lỏng. Ít nhất, cô lại có thể gồng mình thêm một đoạn đường nữa.
Về phía Quý Thời Ngộ, có lẽ hắn đã tìm được chỗ phát tiết cơn giận nên cũng buông tay cô. Không còn giam lỏng, cũng không cho người canh giữ, thậm chí để mặc cô tự do ra vào.
Dù vậy, Liên Hạ thân thể vẫn suy yếu, nên dù có tự do thì cũng chỉ quanh quẩn trong nhà nghỉ ngơi. Lâu lâu chỉ đi thăm bà Phùng đang nằm viện. May mắn thay, tuy thương thế của bà nặng, nhưng nghỉ ngơi điều trị một thời gian vẫn có thể hồi phục.
Khoảng mười ngày sau, công việc ở công ty đã tồn đọng quá nhiều, cô không thể nghỉ thêm, đành quay lại xử lý. Vừa định ở lại làm thêm giờ, thì lại nhận được điện thoại của Quý Thời Ngộ.
Hắn bảo sẽ đi Kinh Bình, dặn nàng chuẩn bị hành lý đi cùng. ( *Các địa điểm chỉ tượng trưng thôi không giống ngoài đời nhé các bạn )
Kinh Bình ở trong nước, chỉ đi một đêm nên hành lý không cần nhiều. Liên Hạ nhanh chóng thu dọn xong, đóng vali lại.
Quý Thời Ngộ vẫn như mọi khi, ngồi lặng lẽ trên sofa cạnh cửa sổ, chỉ buột miệng hỏi một câu:
“Trước đây em học đại học ở Kinh Bình đúng không?”
Liên Hạ gật đầu nhưng không tiếp lời. Cô không muốn kéo dài chủ đề đó, vì quá rõ hắn hỏi như vậy để làm gì.
Cô đã chuẩn bị tinh thần bị hắn “dằn mặt”, nhưng không ngờ hắn lại chẳng nói gì thêm.
Mấy ngày nay hắn gần như không ở nhà, nhưng nhìn vẻ ngoài ôn hòa hiếm có của hắn, có lẽ là đang ở bên Hứa Thấm.
Nếu thật là vậy, cô lại cảm thấy mừng. Tốt nhất là hắn càng ngày càng dính lấy Hứa Thấm, biết đâu sẽ sớm buông tha cho cô thì sao.
Khi kéo vali chuẩn bị rời đi, Quý Thời Ngộ gọi cô lại.
Liên Hạ cúi đầu, không nhìn hắn.
Hắn ôm lấy cô bằng một tay, vỗ vỗ lưng cô:
Đó là nơi cô cảm thấy an toàn nhất. Mỗi khi Quý Thời Ngộ không có ở Giang Phổ, cô sẽ về đây. Chỉ ở nơi này, cô mới có thể thực sự buông lỏng được đôi chút.
Chung cư không quá sang trọng, nhưng vì nằm trong nội thành, đất đai quý như vàng, thiết kế mỗi tầng chỉ hai căn hộ đối diện, giá nhà vẫn cao ngất ngưởng.
Căn bên cạnh hiện chưa có người ở, nhưng có vẻ mới được sửa sang gần đây, có thể sắp có người dọn vào.
Liên Hạ thích yên tĩnh, cũng may là dù có người ở sát vách thì chỉ cần đóng cửa lại, cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Nhưng hôm nay, vừa ra khỏi thang máy, cô đã nghe thấy tiếng cãi nhau ồn ào.
Không phải ảo giác cửa căn hộ bên cạnh đang mở, mấy người đứng ở đó nói chuyện rôm rả, còn có cả nhạc cưới vui nhộn vang lên, là bài “Ngày Lành”.
Một người xuất hiện ở cửa, tay cầm cái xẻng nấu ăn, eo quấn tạp dề hồng nhạt có hoa trắng trông rất nữ tính.
“Mọi người đứng ở đây làm gì? Tớ không cần các cậu làm thần giữ cửa đâu, mau –”
Chưa nói hết câu, Trần Giản Tây sững người.
Liên Hạ cũng sững người, ngơ ngác nhìn anh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau. Trần Giản Tây là người đầu tiên bật cười:
“Trùng hợp ghê.”
Vừa nói, anh vừa lặng lẽ tháo tạp dề xuống, giấu luôn cả cái xẻng nấu ăn ra phía sau.
Liên Hạ vẫn còn chưa hoàn hồn:
“Anh cũng ở đây à?”
Trần Giản Tây gật đầu. Mấy giây sau mới hỏi lại, chỉ tay về phía cửa căn hộ bên kia:
“Nhà đó là của cô hả?”
Liên Hạ bước lên vài bước, đứng giữa hai căn hộ:
“Hồi trước tôi thấy có người sửa sang, không ngờ…” cô khẽ bật cười, thật sự cảm thấy quá trùng hợp.
Xung quanh Trần Giản Tây toàn là người, dưới nền nhạc cưới vui vẻ ấy, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía Liên Hạ.
Liên Hạ bị nhìn đến phát ngượng, định lui về sau.
“Vậy tôi… vào nhà trước đây.”
Cô chỉ tay vào cửa căn hộ của mình.
Trần Giản Tây gật đầu, nhưng khi cô vừa xoay người, anh lại gọi lớn:
“Hay là, cô cùng ăn cơm luôn đi?”
Liên Hạ định từ chối. Tuy gặp nhau nhiều lần, nhưng hai người đâu có thân thiết gì.
“Không cần đâu, cảm ơn anh.”
Trần Giản Tây liền đưa nồi và tạp dề cho người bên cạnh, bước ra.
“Cánh tay cô không sao rồi chứ?”
Liên Hạ gật đầu:
“Tôi đỡ hơn nhiều rồi.”
“Vậy thì cùng ăn đi. Càng đông càng vui.” Nói rồi anh lại thêm một câu, “Tôi xào rau cũng ra gì lắm, cô có muốn thử không?”
Nói đến đoạn đó, nét mặt anh khiêm tốn mà lại phảng phất một chút đắc ý nho nhỏ.
Liên Hạ bị biểu cảm đó chọc cười.
“Vậy… cảm ơn anh nhé. Có cần tôi phụ gì không?”
Câu ấy vốn chỉ là khách sáo, không ngờ Trần Giản Tây chẳng khách sáo chút nào, trực tiếp kéo cô vào bếp, chỉ mấy món rau:
“Rửa giúp tôi nhé.”
Liên Hạ: …
Khi cô thật sự xắn tay áo lên định rửa, Trần Giản Tây lại bật cười gọi với:
“Giỡn thôi, để tôi làm cho. Cô với mọi người chưa thân, nếu thấy ngại thì cứ ở trong bếp trốn tạm cũng được.”
Liên Hạ: … Kỳ thật chúng ta, hình như cũng đâu có thân lắm đâu nhỉ.
Dù có quen biết hay không thì cũng tạm gác sang một bên, quan trọng là bên ngoài còn bao nhiêu người, chỉ hai người họ ở trong bếp với nhau thế này, thật ra cũng không tiện cho lắm.
Liên Hạ đang nghĩ xem nên lấy cớ gì để rút lui thì chợt nghe Trần Giản Tây gọi lớn ra ngoài:
“Có ai tới phụ giúp không nè!”
Vừa dứt lời, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đã vọt vào nhanh như chớp, khiến người ta có cảm giác như cô ấy đứng chờ sẵn ngoài cửa từ lâu rồi.
Thấy vậy, Liên Hạ vội nghiêng người sang nhường chỗ cho cô ấy vào.
“Anh Tây, cần em làm gì à?” cô gái tóc đuôi ngựa cười rạng rỡ hỏi.
Lúc này, lại có một cô gái tóc ngắn rụt rè bước vào, nhỏ nhẹ gọi một tiếng: “Chào Trần tổng.”
Liên Hạ vừa nãy cũng để ý thấy ngoài cô ra, trong đám người kia chỉ có hai cô gái, bây giờ cả hai đều đã lộ diện.
Qua cách xưng hô, rõ ràng cô tóc đuôi ngựa thân quen với Trần Giản Tây hơn, lập tức chủ động cầm ớt xanh đi rửa. Trong khi đó, cô gái tóc ngắn chỉ đứng một bên, tay chân luống cuống, trông khá lóng ngóng.
Trần Giản Tây liếc qua cả ba người một lượt, sau đó cười đùa:
“Sao kỳ vậy, mấy anh con trai không ai dám vào giúp hả?”
Bên ngoài vang lên một tràng cười ha hả, rồi chốc lát sau, ba bốn người đàn ông ùa vào, người thì gọi “Anh Tây”, người thì gọi “Trần tổng”.
Dựa vào hai cách gọi này, Liên Hạ đoán đám khách hôm nay chắc chia làm hai nhóm: bạn bè và đồng nghiệp.
Trần Giản Tây chỉ định hai anh ở lại giúp, sau đó đuổi khéo những người còn lại ra ngoài, rồi quay sang dặn dò cô gái tóc ngắn:
“Tiểu Linh, mấy chị em phụ nữ nhờ em tiếp nhé.”
Tiểu Linh lập tức nở nụ cười ngọt ngào, không còn vẻ e dè như lúc mới vào, mà đáp nhanh nhẹn:
“Vâng, Trần tổng.”
Ba người rời bếp, đám con trai bên ngoài rất biết điều, lập tức tản ra bốn phía, chừa lại một góc sofa nhỏ cho mấy cô gái.
Ba người cùng ngồi xuống sofa. Vì vẫn còn khoảng cách xa và ai nấy đều giữ vẻ nghiêm túc, nên không khí không giống tụ tập, mà lại giống buổi gặp mặt ba bên thương thảo gì đó.
Tiểu Linh chịu trách nhiệm tiếp chuyện, nên mở lời giới thiệu trước. Hóa ra cô là trợ lý của Trần Giản Tây, còn cô tóc đuôi ngựa tên Tiểu Từ, là bạn học cấp ba của anh ta.
Trò chuyện chưa bao lâu, Liên Hạ liền cảm nhận được ánh mắt dò xét của hai người kia. Đặc biệt là Tiểu Từ, ánh nhìn của cô ta luôn có chút địch ý ẩn ẩn. Còn Tiểu Linh thì bình thường hơn, chỉ như đang quan sát một cách tò mò.
Dựa vào trực giác phụ nữ, Liên Hạ đoán họ đang hiểu nhầm mối quan hệ giữa cô và Trần Giản Tây.
Một lúc sau, Tiểu Từ cất điện thoại:
“Tôi vào giúp anh Tây, tụi tôi trước đây hay cùng nhau nấu ăn lắm.”
Tiểu Linh hơi sững người, nhưng nhanh chóng cười theo:
“Vậy à. Liên Hạ, chị có muốn vào giúp luôn không?”
Liên Hạ lắc đầu: “Người đông quá rồi, tôi vào cũng chỉ vướng thêm.”
Tiểu Linh thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tôi cũng không vào.”
Chờ Tiểu Từ rời khỏi, Tiểu Linh vỗ vỗ ngực, rồi lén liếc sang phía bếp, hạ giọng, cười đầy bí mật:
“Hồi nãy làm tôi sợ muốn xỉu. Tôi hoàn toàn không biết nấu ăn, chẳng biết phải giúp gì, ông sếp vừa gọi tên là tôi đứng hình luôn.”
Chỉ qua ấn tượng đầu tiên, Liên Hạ đã thấy thích Tiểu Linh hơn một chút. Nghe cô ấy nói vậy, cô liền bật cười:
“Vậy ngày thường chị ăn sao? Toàn ra ngoài ăn hay gọi đồ về à?”
Liên Hạ vốn cũng không giỏi nấu nướng, nhưng vài món đơn giản thì vẫn làm được. Tiểu Linh đã đi làm rồi, nếu không ở chung với người nhà thì đôi khi chắc cũng phải tự nấu lấy chứ.
Tiểu Linh nghe vậy liền xị mặt:
“Thì đi làm thì ăn cơm căng-tin, còn không thì gọi cơm hộp. Nhưng mà…” giọng cô đột nhiên hứng khởi, “Tôi nấu mì gói giỏi lắm đó nha!”
Liên Hạ cảm thấy, Tiểu Linh có lẽ mới tốt nghiệp chưa lâu.
Nhưng nói chuyện với người như Tiểu Linh thật sự rất dễ chịu, trẻ trung đáng yêu, tràn đầy sức sống. Dù đôi lúc có than vãn chút chuyện vặt vãnh, cũng khiến người ta thấy thú vị chứ chẳng hề phiền.
Tiểu Linh nhìn Liên Hạ một lúc, rồi lại hạ giọng, thì thầm như chia sẻ bí mật.
“Chị với sếp Trần nhà tụi em…” Cô nàng nháy mắt tinh nghịch, cười khúc khích, “Hình như sếp còn chưa từng yêu đương bao giờ đó nha~”
Quả nhiên, bị hiểu lầm rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







