Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Của Hai Ta Chương 13: Chỉ Là Bạn Bè Thôi

Cài Đặt

Chương 13: Chỉ Là Bạn Bè Thôi

Liên Hạ vội vàng giải thích:

“Không phải đâu, tôi đã kết hôn rồi. Tôi với Trần tổng chỉ là… bạn bè.”

Cũng không chắc có thể xem là bạn bè hẳn hoi, cùng lắm chỉ là gặp mặt vài lần mà thôi.

Lần này đến lượt Tiểu Linh ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ mặt có chút thất vọng:

“Vậy à… tôi còn tưởng là… Nhưng chị kết hôn sớm thật đấy, trông trẻ thế mà!”

Liên Hạ chỉ mỉm cười.

Thức ăn lần lượt được mang lên, bên trong truyền ra tiếng Tiểu Từ gọi:

“Chuẩn bị ăn cơm thôi!”

Liên Hạ và Tiểu Linh cùng vào bếp phụ lấy bát đũa, dọn mâm.

Ngoài Trần Giản Tây là chủ nhà và Liên Hạ là khách không mời mà đến, những người còn lại đều là hai nhóm bạn bè thân thiết, tự nhiên ngồi vào như ở nhà. Người hơi đông, Trần Giản Tây xoay xở một hồi vẫn thiếu hai cái ghế.

“Hay là tôi qua bên nhà mình lấy hai cái ghế nhé?” Liên Hạ đề nghị.

Trần Giản Tây cũng không khách sáo, tháo tạp dề ra rồi đi cùng cô.

Hai căn hộ có thiết kế y chang nhau, chỉ khác phong cách bài trí. Cùng là kiểu tối giản, nhưng bên Trần Giản Tây thì có phần lạnh lẽo, còn bên Liên Hạ lại ấm áp hơn nhiều. Vừa mở cửa vào, đã ngửi thấy mùi hương dìu dịu. Trên bàn trà có đặt một bó hoa bách hợp nở rộ.

“Cô ở chỗ này lâu chưa?” Trần Giản Tây hỏi.

“Cũng không lâu lắm, tôi dọn sang từ năm ngoái. Công ty gần đây, đi làm tiện hơn.” Liên Hạ đáp.

Chưa để cô động tay, Trần Giản Tây đã nhấc ghế lên, vừa làm vừa cười:

“Trùng hợp ghê, công ty tôi cũng ở ngay gần đây, tòa Hối Phong.”

Liên Hạ bất ngờ:

Công ty Liên Hạ nhỏ, nằm cùng tầng với mấy công ty tí hon khác. Còn tầng 16, cô nhớ chỉ có một công ty game. Về game thì cô hoàn toàn mù tịt. Hồi đại học từng chơi thử một thời gian vì bạn bè rủ rê, nhưng toàn “quăng mạng”, phá đội hình, sau cùng tự giác rút lui.

Hồi đầu năm, khi công ty game kia mới chuyển đến, trong văn phòng ai cũng hào hứng. Lúc đó cô mới biết trò chơi mình từng chơi ngày trước chính là do họ phát hành, và hiện nay rất hot, đang có cả đội tuyển e-sports.

“Công ty anh làm ở tầng 16… là cái công ty game đó hả?”

Trần Giản Tây vừa xách ghế ra cửa, Liên Hạ theo sau, tiện tay khép cửa lại.

“Hại người nghiện nặng đúng không?” Anh đùa.

Liên Hạ vội lắc đầu:

“Không, tôi không có ý đó. Tôi có chơi trò của công ty anh, chỉ là… chơi dở quá nên không thấy vui.”

“Không sao, lúc nào rảnh tôi hướng dẫn cho.”

Anh nói nhẹ nhàng, Liên Hạ cũng không để bụng, chỉ xem là khách sáo cho vui.

Hai người đem ghế quay lại, bàn ăn lúc này đã chật ních. Trần Giản Tây đặt ghế xuống, kéo một chỗ ra cho Liên Hạ ngồi.

Tiểu Từ ngồi bên liếc nhìn anh một cái, môi cắn chặt.

Mọi người đã ngồi vào bàn, bữa ăn chính thức bắt đầu. Toàn là người trẻ, nhanh chóng chia làm hai nhóm, chẳng mấy chốc đã thành hai “phe” thi uống rượu. Liên Hạ tửu lượng kém, lại sợ mấy kiểu ganh đua này, may mà chẳng ai kéo cô vào, có thể bình an vô sự giữ vai trò “trung lập”.

Khổ nhất là Trần Giản Tây, chủ nhà mà lại quen cả hai bên, một chút sơ suất là bị kéo uống tới bến.

Đang ăn giữa chừng, Tiểu Từ bất chợt liếc qua tay Liên Hạ, rồi lên tiếng hỏi một câu rất đột ngột:

“Chị kết hôn rồi sao?”

Câu hỏi bất ngờ khiến cả bàn tiệc như khựng lại.

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn về phía Liên Hạ, không khí trở nên ngượng ngập.

Liên Hạ đang gắp thức ăn, vội thu tay về, mỉm cười gật đầu.

Tiểu Từ lập tức quay sang nhìn Trần Giản Tây, ánh mắt phức tạp, như đang hỏi anh có biết chuyện này không, hay đang trách anh bị “gài bẫy”.

Cử chỉ ấy lại khiến mọi người đồng loạt nhìn sang Trần Giản Tây.

Anh liếc Tiểu Từ một cái, rồi thản nhiên dùng đũa gắp món mà khi nãy Liên Hạ chưa với tới, đặt vào bát của cô.

“Làm sao vậy? Người đã kết hôn thì không được ăn cơm chung với tụi độc thân như chúng ta à?”

Tiểu Từ đỏ bừng mặt, cúi đầu không nói năng gì.

Tiểu Linh liếc nhìn Trần Giản Tây, cười tít mắt nâng ly:

“Thật ra hồi nãy chị Liên Hạ có kể với em rồi. Em còn ngưỡng mộ chị nữa kìa. Nào, chị em mình cụng ly, hy vọng em cũng sớm có người yêu.”

Liên Hạ mỉm cười, cụng ly với cô, nhấp một ngụm rượu.

Nhờ Tiểu Linh khéo léo “chữa cháy”, bầu không khí dần dịu lại, mọi người tiếp tục vui vẻ, chỉ có Tiểu Từ vẫn cúi gằm mặt ăn uống.

Cuối bữa, phần lớn đều uống khá nhiều. Trần Giản Tây sắp xếp ổn thỏa rồi tiễn từng người về, còn dặn một cậu trong nhóm nhất định phải đưa Tiểu Linh và Tiểu Từ về tận nhà, đặc biệt là Tiểu Từ, uống khá nhiều, không yên tâm.

Tiểu Linh còn tỉnh táo, lập tức nhận lời:

“Trần tổng cứ yên tâm, em sẽ đưa chị Tiểu Từ về tận nhà.”

Liên Hạ đứng bên cạnh, chưa vội rời đi. Nhìn bàn ăn bừa bộn mà Trần Giản Tây lại đang lo sắp xếp cho mọi người, cô ở lại giúp anh dọn dẹp tàn cuộc.

Nghe Tiểu Linh nói vậy, cô càng thấy Tiểu Linh vừa hiểu chuyện, vừa đáng mến.

Chỉ một lúc sau, cuối cùng chỉ còn hai người ở lại. Trần Giản Tây tiến đến gần:

“Để tôi làm cho, cô về nghỉ ngơi đi.”

“Không sao đâu, nhà ngay sát bên, tôi không vội.” Cô cúi đầu dọn đồ thừa trên bàn ăn “Anh uống nhiều vậy có sao không? Hay là vào nằm nghỉ một chút đi, để tôi thu dọn cho.”

Dù gì cũng là được mời ăn một bữa, không mang theo quà cáp, nấu ăn cũng chẳng phụ gì, giờ giúp một tay coi như bù lại chút lòng thành.

“Không sao.” Trần Giản Tây cũng không khách sáo nữa, cùng cô thu dọn, gom chén đũa cho vào máy rửa.

“Để mai rửa sau cũng được.”

Dù sao đây là nhà anh, anh quyết sao thì cô nghe vậy. Chỉ là, nghĩ đến chuyện anh mới chuyển đến, lại bận rộn công việc, chắc chẳng có nhiều thời gian để chăm sóc nhà cửa.

“Anh có muốn thuê người giúp việc không? Tôi đang thuê một cô rất tốt, nếu cần tôi giới thiệu cho anh.”

Trần Giản Tây đáp nhẹ:

“Ừ, cũng được.”

Câu trả lời quá hờ hững khiến Liên Hạ chợt thấy mình hình như hơi “xía” vào chuyện riêng của người ta. Tự nhiên thấy có chút ngại ngùng.

“Mà hình như sắp mưa nhỉ? Nãy tôi mới thấy sấm chớp.”

Trần Giản Tây gật đầu:

“Chắc là vậy.”

“Thế thì… tôi về trước đây.”

“Ừ, được.”

Cô lấy túi xách trên ghế sofa:

“Chào anh.”

Anh đi theo sau tiễn cô, giống như tiễn những người khác lúc nãy.

Tới cửa, khi tay cô vừa đặt lên then cửa...

“Liên Hạ.”

Cô khựng lại, tay dừng lại nơi tay nắm cửa.

“Cô có bao giờ nghĩ đến chuyện… rời khỏi Quý Thời Ngộ chưa?”

ẦM!

Một tiếng sấm nổ vang ngay trên đỉnh đầu hai người.

Giọng nói của Trần Giản Tây rất gần, như đang kề bên tai cô, dịu dàng, thấp thoáng một nỗi niềm khó gọi thành tên.

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Trần Giản Tây lập tức thấy hối hận.

Nói năng mà không suy nghĩ, đụng chạm vào chuyện sâu kín là điều tối kỵ trong giao tiếp, hắn sao lại phạm phải lỗi sơ đẳng như thế?

Cũng tại gần đây thực sự uống hơi nhiều, đầu óc cũng nóng lên, lại thêm... câu nói vô tình nghe được hôm ấy vẫn luôn lởn vởn trong tâm trí anh.

Liên Hạ từng nói: “Anh xem em có dám hay không! ”

Ngay hôm sau, cánh tay của cô bị thương. Gộp những chuyện đó lại, Trần Giản Tây mơ hồ đoán được giữa cô và Quý Thời Ngộ có mâu thuẫn, rồi bị tổn thương do chủ động hoặc bị động trong lúc xung đột.

Tại bệnh viện hôm ấy, anh nhìn ra được, Liên Hạ có vẻ e sợ Quý Thời Ngộ. Nhưng cô cũng không phải kiểu người vì thân phận của đối phương mà cúi đầu hạ thấp bản thân.

Ngoài trời mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Liên Hạ đứng nguyên chỗ cũ, hơi cúi đầu, lưng thẳng tắp, gầy guộc mảnh mai. Cô vẫn không quay đầu lại.

Trần Giản Tây khẽ thở dài:

“Tôi xin lỗi.”

Liên Hạ lắc đầu, giọng khẽ như gió thoảng:

“Không sao đâu.”

Cô vặn tay nắm cửa, bước ra ngoài, rồi nhẹ nhàng khép cửa lại sau lưng.

Mưa vừa mới đổ xuống, không khí còn vương lại chút oi nồng và dính nhớp. Liên Hạ bước từng bước về phía căn hộ của mình, đặt tay lên bàn phím, mở khóa bằng dấu vân tay.

Cô không biết Trần Giản Tây đã biết những gì, biết bao nhiêu, nhìn cô ra sao. Nhưng đối với Liên Hạ thì những chuyện cũ ấy chẳng khác nào những vết sẹo cô giấu thật sâu, hy vọng người ta không thấy và cũng như chưa từng tồn tại. Nhưng lại bị một người không thân thiết chạm trúng, mới nhận ra chúng xấu xí đến nhường nào.

Cô khép cửa lại, dựa lưng vào ván gỗ lạnh, ngửa đầu hít sâu vài lần để nuốt nghẹn nơi khoé mắt.

Bị bán đứng, phải làm thế thân, bị Quý Thời Ngộ chèn ép dẫm đạp, những thứ ấy cô đều đã chịu qua. Nhưng nếu nhẫn nhịn thêm một chút mà có thể giữ được người mình muốn giữ, thì như vậy cũng đủ rồi.

Thật sự... không có gì đáng kể cả.

"Ting dong."

Chuông cửa vang lên.

Liên Hạ nhắm mắt lại, ép bản thân bình tĩnh trong chốc lát rồi mới xoay người, ghé mắt qua ô cửa nhỏ.

Là Trần Giản Tây. Anh đang cầm theo hai chiếc ghế.

Lúc này cô mới sực nhớ, ban nãy mình cho mượn hai cái ghế để đủ chỗ ngồi.

Trên mặt vẫn còn chút lớp trang điểm, vừa rồi khóc không biết có làm lem hay không? Cô vội vào nhà vệ sinh kiểm tra. Cũng may là không nghiêm trọng lắm. Lau sạch nước mắt xong, nhìn kỹ thì hầu như không ai nhận ra.

Chuông cửa đã ngưng, nhưng Trần Giản Tây vẫn đứng bên ngoài. Liên Hạ bước tới mở cửa ra.

“Ghế của cô đây, vừa nãy tôi quên trả lại.”

Liên Hạ né người sang bên, để anh vào nhà.

Anh xách ghế đến đặt cạnh bàn ăn, xoay người trở lại, lúc đi ngang qua cô thì khựng lại một chút.

Mưa bên ngoài chắc lớn lắm dù ở trong phòng, Liên Hạ vẫn nghe rõ ràng từng tiếng mưa rơi.

Chiếc đèn hành lang là do cô tự tay chọn, ánh sáng cam dịu dàng, ấm áp. Nơi này, Quý Thời Ngộ gần như chưa từng đặt chân tới đây. Nó là không gian riêng và là mái nhà thực sự của cô.

“Vừa rồi... tôi thật sự xin lỗi.”

Liên Hạ cúi đầu, nhẹ giọng nói:

“Không sao đâu. Anh đã nói lúc nãy rồi.”

Cô không dám ngẩng đầu lên. Vừa rồi khóc một chút, mí mắt vẫn còn hơi sưng, đứng gần thế này sợ anh sẽ nhìn ra.

“Liên Hạ, cô biết tôi đã quá phận… nhưng tôi không có ác ý.”

Cô khẽ gật đầu:

“Tôi hiểu mà.”

Chỉ là… cô không muốn để người khác thấy miệng vết thương. Thà trốn một mình vào bóng tối, lặng lẽ mà tự liếm lấy nỗi đau.

“Nếu cần giúp gì, tôi có thể…”

Liên Hạ không trả lời ngay, cũng không gật đầu.

Cô nhớ tới hai năm trước, trong bệnh viện, khi mình vừa khóc vừa gọi điện cho Quý Thời Ngộ.

Ký ức đó, là khoảnh khắc bất lực nhất trong mười chín năm cuộc đời vô ưu vô lo của cô.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc