Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc này đầu óc của Liên Hạ gần như trống rỗng. Cô phải mất một lúc lâu mới nhớ ra được cái tên đó là ai.
“Ừm… Em đã gặp vài lần rồi.”
Khóe môi Quý Thời Ngộ cong lên, cười như không cười:
“Hai người rất thân nhau à?”
“Không có.”
“Vậy thì thật khéo. Hắn cũng tới bệnh viện để khám bệnh à?”
“Không, anh ta nói là đi thăm bạn.” Câu này là thật, cô không có lý do gì để giấu giếm hắn cả.
Quý Thời Ngộ khẽ gật đầu:
“Lúc nãy anh thấy áo sơ mi hắn dính máu, anh còn tưởng là hắn bị thương.”
Chỉ một vết máu, như thể xé toạc phần hỗn loạn trong đầu cô, giúp cô tỉnh táo lại đôi chút.
Liên Hạ không đáp.
Quý Thời Ngộ cúi đầu xuống, giọng điệu nhẹ như gió thổi qua:
“Thật trùng hợp. Vết máu trên áo hắn, không phải là của em đấy chứ? Tại sao lại dính lên đó được vậy, hửm?”
Thì ra hắn đã sớm chú ý đến chi tiết đó, chỉ là nhẫn nhịn đến giờ mới tung đòn thôi.
Liên Hạ biết mình lại gặp rắc rối, mà mới tối hôm qua, cô đã khiến hắn tức giận đến thế. Dù cô không thấy mình làm sai ở chỗ nào, nhưng Quý Thời Ngộ là kiểu người sẽ không bao giờ nói chuyện đạo lý với cô.
Giờ phải làm sao đây? Cô có nên nói dối không?
Cô nhanh chóng cân nhắc trong lòng giữa nói thật và giấu giếm. Đúng lúc ấy, thang máy dừng lại, cửa từ từ mở ra, cho cô một chút thời gian để suy nghĩ kỹ.
Quý Thời Ngộ vẫn ôm cô ra khỏi thang máy, từ bên ngoài nhìn vào, trông họ như một cặp tình nhân rất thân mật.
“Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh.” Hắn nói.
Rõ ràng, câu hỏi này hắn nhất định phải có được một đáp án.
Cuối cùng Liên Hạ quyết định nói thật. Bởi vì một khi đã bắt đầu nói dối, thì sẽ phải tiếp tục nói dối thêm vô số điều khác để giấu giếm. Mà điều Quý Thời Ngộ căm ghét nhất chính là bị lừa dối. Nếu xếp thứ tự trừng phạt, thì nói thật có khi còn có cơ hội thoát tội, chứ nói dối bị phát hiện thì chỉ có chết chắc.
“Lúc nãy em ngất xỉu ở bệnh viện, là anh ấy đã bế em đi cấp cứu.”
Nói xong, cô im lặng chờ đợi như thể đang đợi phán quyết.
“Vậy à.” Quý Thời Ngộ cười khẽ. “Tối hôm qua em chảy máu nhiều thế, lại còn vất vã trong bệnh viện cả đêm… À, suýt nữa thì quên, mấy hôm trước em còn sẩy thai nữa mà, phải không? Lúc đó có đau không?”
Câu chuyện chuyển hướng quá nhanh khiến Liên Hạ có chút không theo kịp.
Đứa trẻ đó… cô đã buông bỏ rất quyết đoán. Nhưng không có nghĩa là cô không đau lòng. Chỉ là nỗi đau đó, Quý Thời Ngộ không cần và cũng không nên biết.
“Em có gây tê nên không cảm giác gì cả.” Cô đáp.
Quý Thời Ngộ lại cười:
“Thật đáng tiếc. Anh đang nói đến đứa trẻ kìa. Bị chính mẹ ruột lạnh lùng từ bỏ, chưa kịp đến với thế giới này đã không thể chứng minh sự tồn tại của mình. Thế còn bây giờ, em có thấy đau không?”
Liên Hạ hơi sững người, đang định hỏi lại hắn có ý gì, thì ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô đã hiểu.
Quý Thời Ngộ đột nhiên siết chặt lấy cánh tay cô, nhấn mạnh đúng chỗ vết thương đang lành.
Cơn đau dữ dội khiến cô suýt nữa kêu lên thành tiếng, mặt mũi vặn vẹo. Bản năng sinh tồn khiến cô giãy giụa, muốn thoát khỏi hắn, nhưng lại bị Quý Thời Ngộ càng siết chặt, nhốt chặt cô trong vòng tay.
Hắn vẫn tiếp tục nhấn vào vết thương, không chút nương tay. Liên Hạ cảm nhận rõ ràng miệng vết thương đã rách ra, máu bắt đầu rỉ ra từng chút một.
Cô run lên vì đau, nhưng không rên rỉ, cũng như không van xin.
“Có đau không?” Hắn hỏi.
Liên Hạ không nói gì, chỉ cắn môi, cố chịu đựng nỗi đau.
Nếu đây là hậu quả của việc chọc giận hắn… thì cũng đáng thôi.
Người ta thường nói, người trưởng thành sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc. Tối hôm qua, chính cô đã trải qua khoảnh khắc đó. Và cũng chính lúc ấy, cô bỗng hiểu được vì sao năm đó ba lại chọn nuốt trọn lọ thuốc ngủ.
Nhưng chỉ cần vượt qua được một khoảnh khắc như vậy thôi, về sau cô sẽ không bao giờ vì xúc động mà buông bỏ sinh mạng mình nữa.
Khi nhận được cuộc gọi mời đi uống rượu tối nay từ Trần Giản Tây, Tôn Trạch Viễn vẫn còn chút khó hiểu.
“Không phải mới gặp nhau mấy hôm trước sao? Cái vị phó tổng kia của cậu chẳng phải nói bị tai nạn xe à? Vậy công ty cậu không bận rộn à?”
Trần Giản Tây thì lại dứt khoát hơn nhiều, chỉ hỏi thẳng:
“Vậy cậu có đi không?”
Tôn Trạch Viễn bật cười:
“Nói thừa, chờ mình tới.”
Buổi tối, hai người gặp nhau ở quán bar. Trần Giản Tây không lòng vòng, vào vấn đề luôn:
“Hôm nay tớ gặp Quý Thời Ngộ ở bệnh viện. Vợ hắn… có phải là Liên Hạ không?”
Tôn Trạch Viễn nhấp một ngụm rượu, đáp:
“Cái này thì tớ thật sự không biết. Mà sao cậu lại hỏi chuyện đó?”
“Tớ quen Liên Hạ. Cảm thấy giữa cô ấy và Quý Thời Ngộ có gì đó không ổn. À mà cậu có biết Hứa Thấm không? Hình như là một họa sĩ thì phải.”
Tôn Trạch Viễn đặt ly rượu xuống rồi bật cười:
“Cậu lại nói đúng người rồi đấy, cô ấy thì tớ biết thật.”
Quả đúng như Trần Giản Tây đoán sau khi đọc được tin tức ban sáng, Quý Thời Ngộ và Hứa Thấm từng có một đoạn tình cảm, mà tên tuổi hiện giờ của Hứa Thấm cũng phần nào nhờ vào công sức của tên Quý Thời Ngộ đó.
Nhưng mà, Hứa Thấm còn có một thân phận khác là con gái riêng mà cha cô ta qua lại với một người tình bên ngoài có được, hay nói trắng ra là con của “tiểu tam”.
Trần Giản Tây sững người.
Tôn Trạch Viễn nhún vai:
“Thế nên mới nói, cậu đoán xem mẹ Quý Thời Ngộ phản ứng thế nào?”
Dĩ nhiên là như một cú giáng xuống cặp uyên ương kia rồi. Dù có sự hiện diện của bà hay không cũng vậy, giữa hai mẹ con từng có lúc suýt đoạn tuyệt quan hệ.
Nói đến đây, Tôn Trạch Viễn bắt đầu kể mấy chuyện hậu trường của nhà họ Quý.
Tối qua Tôn Tấn Trung nói rằng gia đình họ và nhà họ Quý là chỗ quen biết lâu đời. Thực tế là ông và ba của Quý Thời Ngộ có quan hệ cá nhân rất tốt. Còn với mẹ Quý Thời Ngộ, Quý thái thái thì chỉ là xã giao.
Năm xưa, dường như chính ba của Quý Thời Ngộ là người ngoại tình trước. Ông ta có nhân tình bên ngoài và sinh một đứa con riêng.
Lúc đầu, đương nhiên là giấu vợ. Nhưng thiên hạ làm gì có chuyện nào giấu mãi được. Không rõ bằng cách nào, Quý thái thái cuối cùng vẫn biết.
Bà là người rất nhẫn tâm. Biết chuyện nhưng không làm ầm lên, mà ngấm ngầm bắt đầu giành quyền kiểm soát công ty. Sau đó, ông chồng mới nhận ra bà đang âm thầm ra tay.
Hai người vốn đồng cam cộng khổ gây dựng sự nghiệp, năng lực ngang nhau, nên khi đấu đá, chẳng ai thực sự thắng lợi.
Ly hôn chia tài sản là chuyện không thể, một “tiểu tam” không đáng để trả cái giá đó. Mà với Quý thái thái, nếu ông chồng dám trăng hoa bên ngoài, bà cũng sẽ không chịu thiệt. Thế là bà cũng tự tìm người mình thấy vừa mắt mà qua lại.
Tuy danh nghĩa vẫn là vợ chồng, thi thoảng còn phải tỏ ra ân ái trước mặt thiên hạ, nhưng thực tế thì mỗi người đều có cuộc sống riêng.
Nghe đâu, Quý thái thái có thói quen tuyển tài xế trẻ tuổi, khỏe mạnh, đẹp trai. Mỗi lần có người mới, đều là do bà “ưng mắt” tuyển vào. Vài năm nay, tài xế nhà họ thay tới thay lui, chưa bao giờ thấy bà chịu thiệt.
Còn Quý Thời Ngộ lúc nhỏ, nói trắng ra là kiểu con “cha không thương mẹ không cần”.
Vì không ai quản lý, anh ta từng có một thời chơi bời khét tiếng, người tình thay như thay áo. Cái cô minh tinh kia cũng chỉ là nổi tiếng hơn đám khác, nhưng trong mắt anh, cũng chỉ là “hoa sớm nở tối tàn”.
Sau này, Quý Thời Ngộ gặp Hứa Thấm. Không hiểu vì sao, lần này lại động lòng thật. Nhưng chuyện này đã phá vỡ thế cân bằng vốn mong manh giữa ba mẹ anh ta. Ba anh ta thì ngầm ủng hộ mối tình này, cổ vũ anh giữ lấy “tình yêu đích thực”, còn mẹ anh ta thì phản đối gay gắt, thậm chí đến mức dọa sẽ “ngọc nát đá tan”.
Cuối cùng, Quý Thời Ngộ nhượng bộ, cắt đứt quan hệ với Hứa Thấm.
“Sao lại nói vậy?”
Tôn Trạch Viễn nâng ly uống một ngụm, cười lạnh:
“Vì bà ta là kẻ thắng cuộc. Ba của Quý Thời Ngộ bị loại khỏi ván cờ. Tớ thật không hiểu, năm đó bà ta đã dùng cách gì khiến Quý Thời Ngộ không chỉ từ bỏ Hứa Thấm mà còn đứng về phía bà ta, hai mẹ con liên thủ đá ông ta ra khỏi cuộc chơi.”
Trần Giản Tây nghe xong cũng không khỏi ngạc nhiên. Không ngờ câu chuyện lại rắc rối như vậy.
“Nhưng tớ nghĩ…” Tôn Trạch Viễn nói tiếp: “Quý Thời Ngộ không hẳn là nghe lời mẹ hoàn toàn. Tính cách hắn càng lớn càng kỳ quái. Cá nhân tớ thì ngày càng không muốn dây dưa với hắn nữa. Tớ cảm thấy cái kiểu hắn từng nâng niu Hứa Thấm như vậy, chẳng qua là để làm trái ý mẹ. Cậu xem đi, sau này kiểu gì hai mẹ con họ cũng sẽ lại đấu đá một trận nữa, mà kiểu đó thì chỉ có một người còn đứng vững thôi.”
Trần Giản Tây nghĩ đến Hứa Thấm, rồi lại nghĩ đến Liên Hạ lẽ nào… việc Quý Thời Ngộ lấy Liên Hạ, cũng chỉ là để khiến Quý thái thái không vừa lòng?
“Nhưng mà cậu nhắc đến Liên Hạ, thì tớ thật sự không biết gì. Tớ với Quý Thời Ngộ cũng đâu có thân thiết gì… À mà, cậu nói hai người họ không hợp, là không hợp chỗ nào?”
Trần Giản Tây chưa trả lời ngay, chỉ nói:
“Hôm nay tình cờ gặp ở bệnh viện, nhìn qua thì cảm giác Quý Thời Ngộ đối xử với Liên Hạ chẳng ra gì cả.”
“Hắn vẫn còn nhớ Hứa Thấm đấy mà.” Chuyện không liên quan tới mình nên Tôn Trạch Viễn cũng không để tâm lắm, “Lúc trước có lẽ là thấy Hứa Thấm lấy chồng, nhất thời khó chịu trong lòng, nên mới giận dỗi mà cưới đại ai đó cho xong. Chứ không thì cũng gần hai năm rồi, có thấy hắn đưa cô ấy ra ngoài đâu. Có vẻ như cưới về rồi thì để đó, chẳng mấy quan tâm. À đúng rồi…”
Hắn đưa tay day nhẹ huyệt thái dương, như vừa sực nhớ ra điều gì:
“Tớ nhớ có người từng gặp vợ của Quý Thời Ngộ, chờ chút.”
Tôn Trạch Viễn nhanh chóng lấy điện thoại, gọi cho một người bạn, hỏi thẳng xem có từng gặp vợ của Quý Thời Ngộ chưa, có ảnh nào không cho xem với.
Đầu dây bên kia cũng không vòng vo, chẳng mấy chốc đã gửi lại một tấm ảnh, còn kèm theo một câu đầy ẩn ý:
“ Trông rất giống Hứa Thấm đấy, cái thằng nhóc Quý Thời Ngộ này…”
Tôn Trạch Viễn đẩy điện thoại qua cho Trần Giản Tây xem:
“Là cô ấy đúng không?”
Chính là Liên Hạ.
Trong ảnh, có vẻ được chụp trong một căn phòng nào đó. Quý Thời Ngộ đang ngả người lười biếng trên ghế sofa, cắm mặt vào điện thoại. Còn Liên Hạ ngồi cạnh hắn, dáng ngồi thẳng tắp, hơi cứng nhắc.
Tôn Trạch Viễn thu điện thoại lại, nhìn kỹ Liên Hạ trong ảnh thêm vài giây rồi bật cười, khóa màn hình và quăng điện thoại trở lại lên bàn.
“Giống thật đấy… Quý Thời Ngộ, cái người này…” Nói được nửa câu, hắn lại khẽ lắc đầu, cười tiếp nửa còn lại.
“… Hóa ra thật sự từng động lòng vì Hứa Thấm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
