Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Xuân Của Hai Ta Chương 10: Lời Cảnh Cáo

Cài Đặt

Chương 10: Lời Cảnh Cáo

Lúc trước Trương Gia Học nói là bị thương không nặng, nhưng đến khi Trần Giản Tây vào phòng bệnh thì mới phát hiện, hắn đúng là không khiêm tốn chút nào ngoài vết thương ở chân khiến đi lại khó khăn tạm thời, còn lại thì trông chẳng khác gì người bình thường.

“Quần áo của cậu bị sao vậy? Cậu cũng bị thương à?”

Trần Giản Tây xua tay: “Không phải, là của người khác.” Thấy Trương Gia Học tò mò, hắn tiếp lời, “Nhưng chuyện đó không quan trọng để sau rồi nói. Còn cậu thì sao? Sao lại thành ra thế này?”

Trương Gia Học bất đắc dĩ lắc đầu: “Thôi đừng nhắc nữa xui tận mạng luôn.”

Tóm gọn lại là, hắn đang tránh một chiếc xe, ai ngờ lại va phải một chiếc khác.

Trần Giản Tây nhíu mày: “Phanh lại rồi đánh lái, ai bảo cậu quẹo linh tinh làm cái gì?”

Trương Gia Học nghiêng đầu: “Lúc đó chỉ phản xạ thôi, đầu óc có nghĩ được gì đâu. Mà tớ còn đỡ đó, không biết người kia ra sao, bị tớ húc bay qua luôn nằm gục ở ghế lái.”

Nghe vậy, Trần Giản Tây cũng thấy hơi lo, nhưng sợ làm bạn mình căng thẳng nên chỉ nói: “Để cho bên giao thông và bảo hiểm lo đi, ai có trách nhiệm thì lo phần người đó, không trốn được đâu.”

Trương Gia Học gật đầu: “Biết rồi, chỉ đành vậy.”

Trương Gia Học là bạn học của Trần Giản Tây hồi đại học, nhỏ hơn anh một khóa, từ ngày đầu nhập học đã đi theo anh, hai người tình cảm rất thân thiết. Trần Giản Tây ngồi lại trò chuyện với hắn một lát, rồi mới vỗ vai: “Tôi về công ty trước đây, cậu nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”

Ra khỏi phòng bệnh, vừa đi xuống tầng dưới, ngay tại sảnh lớn anh liền thấy Liên Hạ đang đứng ngay trước cửa cách đó không xa.

Cô quay lưng về phía anh, dưới ánh nắng, dáng người nhỏ bé đến mức khiến người ta thấy xót xa.

Lại tình cờ gặp cô rồi.

Trần Giản Tây lập tức bước nhanh đến, gọi từ phía sau:

“Liên Hạ!”

Cô phản ứng chậm nửa nhịp, rồi mới quay đầu lại. Nhìn thấy anh, trong mắt cô hiện lên một nụ cười dịu nhẹ.

“Trùng hợp thật.”

Trần Giản Tây không nhịn được bật cười: “Chắc là có duyên rồi.” Vừa dứt lời thì sực nhớ ra cô có thể đã lập gia đình, câu này nghe có vẻ hơi trêu ghẹo, liền ho nhẹ một tiếng rồi đổi đề tài: “Cô về rồi à? Ba của bạn cô không sao chứ?”

Liên Hạ gật đầu, thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng bác ấy cũng qua được giai đoạn nguy hiểm rồi.”

Vừa mới đi thăm xong một người bạn bị tai nạn, giờ nhìn Liên Hạ như vậy, Trần Giản Tây không khỏi lo lắng về chuyện cô có tự lái xe tới hay không.

“Cô đến đây bằng gì? Tự lái xe tới à?”

Liên Hạ lắc đầu.

Trần Giản Tây nghĩ, thôi thì làm người tốt cho trót, đưa cô về luôn cũng được.

“Vậy để tôi đưa cô về một đoạn nhé.”

“Không cần đâu, cảm ơn anh.”

Trần Giản Tây cười: “Cô khách sáo gì chứ, chúng ta ở cùng một khu tiện đường thôi.”

Liên Hạ đáp: “Tôi không sống ở đó thường xuyên, chỉ là nhà ba mẹ tôi thôi.”

Nghe vậy, càng khẳng định rằng cô thật sự đã kết hôn. Trần Giản Tây cũng thấy mình không nên thể hiện quá thân mật.

Vừa định chào tạm biệt, anh lại thấy sắc mặt Liên Hạ đang tươi cười bỗng nhiên thay đổi.

Theo ánh mắt cô nhìn tới, Trần Giản Tây cũng quay đầu lại.

Không xa phía trước, Quý Thời Ngộ đang đứng đó ánh mắt lạnh băng, nhìn thẳng vào hai người bọn họ.

Tối hôm qua vì không khỏe, nên ấn tượng đầu tiên của Trần Giản Tây với Quý Thời Ngộ cũng chẳng tốt đẹp gì. Nhưng kiểu ác cảm này cũng rất mơ hồ, cùng lắm là lần gặp đầu tiên để lại cảm giác không dễ chịu, chứ đâu phải thù hằn sâu nặng gì. Nên lúc này, khi gặp lại Quý Thời Ngộ, hắn cũng chỉ hơi cau mày mà thôi.

Ngược lại, phản ứng của Liên Hạ lại lộ rõ hơn nhiều.

Sợ hãi?

Tuyệt vọng?

Những cảm xúc đó thoáng hiện lên rồi biến mất trên gương mặt cô nhưng cũng đủ khiến người khác nhận ra, mà vốn dĩ khi thấy chồng mình thì đáng lẽ không nên là biểu cảm như thế.

Quý Thời Ngộ vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt bình thản, nhưng quanh người lại toát ra cảm giác như thể một cơn giông bão sắp ập đến.

Liên Hạ khẽ động.

Cô lùi lại một bước, một bước nhỏ xíu, như thể không đứng vững, người hơi loạng choạng.

Trần Giản Tây không khỏi nhíu mày chặt hơn.

Cô... rất sợ hắn ta sao?

Chắc là vì đợi mãi mà không thấy Liên Hạ chủ động đến gần, nên sắc mặt Quý Thời Ngộ dần khó coi hơn. Hắn bước tới trước mặt họ, ánh mắt lạnh lùng quét qua Trần Giản Tây một cái, như thể hoàn toàn không quen biết, sau đó dừng lại trên người Liên Hạ.

“Vậy thì đi thôi.” Quý Thời Ngộ nói. Dứt lời, hắn xoay người bước đi, không buồn liếc lại, như thể chắc chắn rằng Liên Hạ nhất định sẽ đi theo hắn.

Và quả thật, cô không nói gì, lặng lẽ bước theo sau lưng.

Toàn bộ cuộc hội thoại giữa hai người, chỉ vỏn vẹn hai câu nói lạnh lùng từ Quý Thời Ngộ, thế là xong.

Trần Giản Tây vẫn kịp để ý đến chiếc nhẫn đeo trên tay hắn có vẻ là nhẫn đôi với Liên Hạ, vậy khả năng rất cao họ đúng là vợ chồng thật.

Nhưng mà… khoảnh khắc vừa rồi đó, có giống vợ chồng bình thường không?

Liên Hạ theo Quý Thời Ngộ ra xe. Khi tài xế đóng cửa lại, cơ thể cô bất giác run lên một chút.

“Em lạnh à?”

Thời tiết lúc này còn chưa đến mức cần mở máy sưởi. Nhưng nhiệt độ trong xe, xem ra không chênh lệch gì so với ngoài trời chắc chỉ tầm mười tám độ.

Liên Hạ biết rõ vì sao mình thấy không thoải mái. Đương nhiên, cô cũng hiểu đây là sự sắp đặt cố tình của Quý Thời Ngộ.

Bởi ngay giây sau đó, hắn khoác thêm áo vest lên người mình.

“Cũng hơi lạnh thật.” Hắn nói. Vừa dứt lời đã tiện tay cầm lấy một tập tài liệu, cúi đầu xem qua, rồi phân phó tài xế: “Tới nhà ba mẹ cô ấy.”

Liên Hạ lập tức quay sang, phản xạ lắc đầu.

“Không được đi.”

Quý Thời Ngộ thậm chí không buồn nhìn cô lấy một cái: “Em đừng phí sức nữa. Sắp đến nơi rồi.”

Là hắn cố ý. Biết rõ hiện tại cô đã không còn đủ sức để tiếp tục giả vờ, tiếp tục che giấu hay duy trì vỏ bọc yên bình giả tạo.

“Quý Thời Ngộ …” Liên Hạ muốn nói gì đó, muốn tìm cách làm dịu bầu không khí căng thẳng giữa hai người. Nhưng sau hai năm sống cùng nhau, cô quá hiểu tối hôm qua, cô đã thật sự chọc giận hắn. Mà hắn, nhất định phải có một cách nào đó để trút cơn giận này, bằng không sẽ dùng một phương thức khác, đáng sợ hơn để thể hiện sự phẫn nộ.

Đưa cô về nhà mẹ đẻ đó chính là một lời cảnh cáo.

Quý Thời Ngộ quá hiểu cô sợ điều gì nhất.

Câu định nói tiếp của Liên Hạ đành nuốt ngược vào trong. Cô thu mình lại rúc người để tìm một chút hơi ấm. Thật sự là lạnh, không rõ là lạnh vì thể chất hay vì tinh thần. Bữa sáng cố nuốt vào vừa rồi cũng chỉ tạm cung cấp chút năng lượng, chẳng đủ để sưởi ấm cho cô chút nào.

Gần 40 phút di chuyển, đến khi xe dừng lại cả người cô như đông cứng.

Tài xế mở cửa xe cho cô. Ánh nắng tràn vào, mang theo hơi ấm, khiến cô vô thức ngẩng đầu lên. Cô nhìn thấy bầu trời trong xanh không một gợn mây.

Nắng trong veo, ấm áp lại dịu dàng.

Mùa hè đến rồi sao?

Quý Thời Ngộ cũng xuống xe từ phía bên kia, đi vòng sang chỗ cô, đưa tay khẽ vuốt má cô một cái.

“Phơi nắng đủ chưa? Em định đứng đây sưởi ấm cho hồng hào hẳn lên rồi mới chịu vào à?”

Liên Hạ không trả lời, cũng không tránh né bàn tay hắn.

Cô thật sự không hiểu vì sao Quý Thời Ngộ lại chán ghét mình đến thế. Có lẽ vì cô thực sự nợ hắn quá nhiều tiền, một món nợ quá lớn để có thể làm chủ nợ hài lòng. Mà đã là chủ nợ, hắn tự cho mình quyền hành hạ cô bằng đủ mọi cách.

Nhưng trong lòng cô, vẫn luôn có một cuốn sổ nợ vô hình. Mỗi ngày, mỗi tháng, cô đều âm thầm tính toán và trừ dần từng chút một. Chờ đến một ngày nào đó, khi con số ấy về lại con số 0… thì cô sẽ không còn nợ hắn gì nữa.

Chỉ là… khi nghĩ đến thôi cũng đã thấy tuyệt vọng. Một món nợ chín chữ số, lại không phải bắt đầu bằng những con số nhỏ, mà với giá trị của bản thân cô hiện tại, thật chẳng biết đến bao giờ mới khiến Quý Thời Ngộ cảm thấy mình đã "thu hồi vốn".

Hai người họ ăn trưa ở nhà ba mẹ Liên Hạ rồi mới quay trở về.

Sau bữa cơm, Quý Thời Ngộ tỏ ra vô cùng chu đáo, còn ngồi trò chuyện với ba mẹ vợ một lúc.

Cả Liên Thủ Thường và Hạ Lan Tuyết đều có vẻ lo lắng cho tình trạng sức khỏe của con gái, lần này sau khi về nhà nhìn cô còn tiều tụy hơn cả lần trước.

“Sao sắc mặt con lần này còn kém hơn lần trước vậy? Dạo này con hay thức khuya lắm à?” Liên Thủ Thường hỏi.

Liên Hạ tựa vào ngực Quý Thời Ngộ, ngước lên cười nịnh ba mình:

“Không hổ là ba con, đúng là tinh tường! Làm sao ba biết tối hôm qua con thức trắng cả đêm vậy?”

Hai ông bà nghe xong liền đồng loạt trừng mắt nhìn cô.

Hạ Lan Tuyết đưa tay gõ nhẹ lên trán con gái:

“Con đừng tưởng còn trẻ thì muốn hành xác thế nào cũng được! Sau này con đến tuổi ba mẹ, sẽ biết thức đêm là hại người nhất con hiểu không?”

Liên Thủ Thường cũng gật đầu liên tục, gương mặt thể hiện rõ vẻ “rèn sắt không thành thép”:

“Đúng rồi, bọn trẻ tụi con dở ở chỗ đó, cứ thích nán lại trên giường không chịu đi ngủ sớm hay dậy sớm! Phải biết vậy mới tốt cho sức khỏe nghe chưa!”

Liên Hạ liền chắp tay làm bộ đầu hàng, liên tục nói: “Con sai rồi, con sai rồi mà!”

Quý Thời Ngộ dường như bị cô chọc cười, nhẹ nhàng xoa tóc cô, cười nói:

“Ba mẹ, là con không tốt. Con chăm sóc Tiểu Đông chưa được chu đáo ạ.”

Câu nói nghe rất tự nhiên, ánh mắt lại đầy thành khẩn, khiến hai ông bà nhất thời ngượng ngùng. Một người nói: “Làm sao có thể trách con được”, người kia thì bảo: “Con bận bịu như vậy, nó cũng đâu phải con nít nữa, không lẽ đến bây giờ còn không biết tự lo cho mình sao?”

Liên Hạ chỉ mỉm cười, không nói gì thêm.

Nụ cười ấy kéo dài mãi, cho đến khi rời khỏi nhà ba mẹ, bước vào thang máy mới dần biến mất.

Cô có nên cảm ơn Quý Thời Ngộ không? Vừa dùng cách của riêng hắn để cảnh cáo cô, lại vừa cùng cô diễn tròn vai khiến ba mẹ cô tin rằng cô đang sống rất hạnh phúc nữa.

Quý Thời Ngộ vòng tay ôm lấy cánh tay cô.

Giờ đây đã không còn cần phải giả vờ nữa. Nhưng thực ra, lúc này Liên Hạ cũng chẳng còn sức để đẩy hắn ra. Bao nhiêu sức lực còn lại, cô đã dùng hết để chống chọi qua vài tiếng đồng hồ bên gia đình.

“Em quen Trần Giản Tây à?” Quý Thời Ngộ hỏi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc