Anh ấy trấn an theo thói quen:
"Nhưng hôm nay anh sẽ về sớm."
Tri Phùng Vũ lơ đãng dùng ánh mắt nhìn mẹ và Lương Hoài, không biết họ đang nói chuyện gì, nên cô chỉ khẽ gật đầu với Thịnh Tích Việt.
Thịnh Tích Việt đã nhấc chân toan đi, nhưng rồi lại dừng bước.
"Hôm nay sao em không hỏi anh phải bận đến mấy giờ?"
Cuối cùng Tri Phùng Vũ cũng nhìn anh ấy rồi mỉm cười: "Nói như thể em muốn anh bận đến mấy giờ là anh có thể về lúc bấy giờ không bằng. Vậy được rồi, cảnh sát Thịnh, xin hỏi hôm nay rốt cuộc anh phải bận đến mấy giờ?"
Thịnh Tích Việt cảm thấy thỏa lòng.
Anh ấy chạm vào mặt cô, cúi đầu nhanh chóng đặt một nụ hôn phớt lên môi Tri Phùng Vũ.
Sau đó, anh ấy lại chào hỏi anh vợ tương lai và hai vị người lớn một tiếng.
Tri Phùng Vũ vẫy tay chào Thịnh Tích Việt rồi quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lương Hoài.
Anh đứng trên bậc thềm, ánh mắt nhìn cô không nóng không lạnh.
Sau khi mưa tạnh, ánh sáng trở nên vô cùng rõ rệt. Quần áo của Lương Hoài bị ướt thấy rõ, Tri Phùng Vũ vốn định nói: "Anh ơi, quần áo anh hình như ướt rồi, mau vào trong thay đồ đi."
Nhưng Lương Hoài rất nhanh đã dời tầm mắt đi, đưa chiếc túi giấy trong tay cho Lương Cẩn Trúc.
"Mẹ, bà ngoại, quà của hai người đây ạ. Con lên lầu thay quần áo trước nhé."
Lương Cẩn Trúc đoán anh đi máy bay quá lâu nên mệt, vội vàng nhận lấy túi quà rồi bảo:
"Được rồi."
Bà ngoại đi vào phòng khách, thấy chiếc chăn phơi cho Lương Hoài vì trời mưa nên đang để tạm trên ghế sofa mà chưa mang về phòng, liền dặn dò:
"Duyên Duyên, cháu giúp anh trai mang chăn lên lầu trải ra cho hẳn hoi."
"Vâng ạ."
Thế nhưng chiếc chăn rất lớn, Tri Phùng Vũ vừa mới ôm lên đã bị che khuất tầm nhìn. Lương Hoài đứng trước mặt cô, khẽ cười một tiếng: "Đưa cho anh đi, em thế này thì leo cầu thang kiểu gì."
Trước đây cô từng có lần ôm chăn đi phơi suýt chút nữa trượt chân ngã cầu thang, kể từ đó những việc này hầu như đều do Lương Hoài làm.
"Biết rồi."
Tri Phùng Vũ trở về phòng của mình và Thịnh Tích Việt. Cô đứng tựa vào tường một lúc, nhận thấy mình không nghe thấy động tĩnh gì từ phía Lương Hoài, có lẽ là bị tiếng nổ máy xe của Thịnh Tích Việt ở bên ngoài át đi.
Chỉ cách nhau một bức tường, Lương Hoài đặt chăn xuống rồi trải phẳng ra. Cách bài trí trong phòng so với lần cuối cùng anh rời khỏi đây không có gì thay đổi, hoặc cũng có thể là anh không nhớ rõ lắm.
Lương Hoài ngồi xuống mép giường, trên chăn là mùi hương hoa quả mà trước kia Tri Phùng Vũ thích nhất. Khi đó Lương Hoài luôn cảm thấy mùi này quá ngọt, mấy lần đòi đổi nước giặt nhưng không chịu nổi sự yêu thích của cô, nên một khi đã dùng là dùng suốt nhiều năm.
Bây giờ còn thích không?
Ngày trước, hễ về đến nhà là anh luôn cố tình gây ra tiếng động thật lớn.
Bởi vì Lương Hoài biết, chỉ cần Tri Phùng Vũ ở nhà, nghe thấy anh về thì nhất định sẽ đẩy cửa phòng anh ra ngay lập tức.
Nhưng hiện tại, cô đang ở ngay phòng bên cạnh, mà anh biết cô sẽ không tới nữa.
-
Lương Hoài tựa lưng vào giường, không biết mình có ngủ thiếp đi không, bởi vì rất nhanh sau đó anh đã nghe thấy giọng nói của Tri Phùng Vũ.
Nghe như thể vọng về từ một quá khứ xa xăm nào đó.
Anh ơi, ngủ rồi à?
Chỉ là giọng nói không còn vẻ trong trẻo như xưa. Trước kia, cô luôn gọi anh là anh trai với giọng điệu vô cùng vui tươi.
Trong một khoảnh khắc, Lương Hoài có ảo giác rằng những năm qua chỉ là một giấc mộng phù du. Thế nhưng ngay sau đó, ngữ điệu khác hẳn trong ký ức đã kéo tâm trí anh trở lại thực tại.
Anh dùng cánh tay chống xuống giường để ngồi dậy. Trước khi ngủ rèm cửa đã được kéo lại, lúc này chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy chút ánh sáng hắt qua khe cửa đang mở.
Tri Phùng Vũ đang chìm trong quầng sáng mờ nhạt ấy, bóng dáng lung linh ảo huyền khiến Lương Hoài không nhìn rõ biểu cảm của cô.
"Duyên Duyên?" Anh gọi cô.
"Tách" một tiếng nhẹ, đèn trần bật sáng.
Tri Phùng Vũ bật đèn lên, Lương Hoài bị ánh sáng làm chói mắt nên khẽ nheo lại. Khi mở mắt ra lần nữa, anh bắt gặp vẻ mặt của Tri Phùng Vũ giống hệt như lúc cô đi đón anh.
"Vừa rồi em gõ cửa mãi mà không thấy trả lời, còn tưởng anh làm sao rồi chứ." Tri Phùng Vũ đứng ở cửa, mỉm cười nhìn anh.
Lương Hoài nhìn bóng hình thấp thoáng kia, giọng nói mang theo vẻ khàn khàn vì vừa mới tỉnh giấc:
"Tưởng anh làm sao?"
Tri Phùng Vũ khựng lại hai giây rồi hỏi: "Đói rồi phải không? Anh dậy đi rồi chúng ta chuẩn bị xuất phát luôn."
Nói xong, chẳng đợi anh phản hồi, Lương Hoài đã thấy bóng người nơi đó biến mất.
Xuống đến dưới lầu, Tri Phùng Vũ bắt đầu tìm chìa khóa xe. Lương Cẩn Trúc thấy Lương Hoài đi xuống liền đứng bên cạnh cầu thang.
"Chiếc khăn quàng cổ con mua bà ngoại đã quàng rồi đấy." Bà chỉ tay về phía bà ngoại đang soi gương.
Lương Hoài mỉm cười nói: "Rất hợp ạ."
"Đói rồi phải không? Có điều dạo trước bà ngoại con đi khám sức khỏe thấy đường huyết hơi cao, nên Tiểu Thịnh đã đặc biệt đặt một nhà hàng có khẩu vị thanh đạm."
Lương Hoài hỏi thăm vài câu về kết quả khám sức khỏe của bà ngoại. Sau khi biết không có vấn đề gì lớn, anh mới nói: "Ở nước ngoài mấy năm, đến mấy món không cho gia vị con cũng ăn quen rồi."
Lương Cẩn Trúc thấy thú vị liền hỏi lại: "Thật sao? Đồ ăn ở Ý khó ăn vậy à? Mẹ thấy cũng được mà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


