Hai năm trước, Lương Cẩn Trúc từng sang Ý thăm Lương Hoài và có ấn tượng khá tốt về nơi đó.
Lương Hoài lắc đầu: "Không phải là không ngon, chỉ là con ăn không quen thôi."
Bà ngoại đi tới hỏi: "Thế sao con không tự nấu cơm? Hồi nhỏ chẳng phải con đã biết nấu rồi sao?"
Tri Phùng Vũ lúc này vừa vặn tìm thấy chìa khóa xe, cũng bước tới phòng kính để thay giày.
Cô nghe thấy giọng nói vui vẻ của Lương Hoài: "Con lười nấu ạ."
Anh nói chỉ cần lấy bánh pizza bán sẵn ở siêu thị cho vào lò nướng chế biến lại một chút là xong một bữa qua loa.
Có lẽ bầu không khí lúc này nghe có vẻ rất đầm ấm sum vầy, nên Tri Phùng Vũ vốn im lặng nãy giờ vừa thay giày vừa buột miệng nói theo bản năng: "Thế mà ngày xưa anh còn lừa em là sang nước ngoài sẽ nấu cho em—"
Nói đến đây, thái dương cô giật mạnh một cái, dây thần kinh lập tức căng như dây đàn. Bàn chân xỏ vào trong giày mà cảm thấy chỗ nào cũng không ổn.
Mẹ và bà ngoại có lẽ không thấy lời của Tri Phùng Vũ có vấn đề gì, liền thuận theo lời cô mà hỏi Lương Hoài sao lại trở nên lười biếng như vậy.
"Những lời người ta từng nói cũng không nhất thiết là sẽ thực hiện được."
Ánh mắt Lương Hoài dừng lại trên khuôn mặt hơi tái nhợt của em gái. Khi lên tiếng lần nữa, khóe môi anh khẽ nhếch lên, giọng nói mang theo chút ý cười không rõ ràng, giống như một lời trêu đùa giữa anh em: "Hơn nữa, chẳng phải là em đã không đến sao?"
____
Phía sau, bà ngoại mỉm cười nói với Tri Phùng Vũ: "Cháu nhìn anh cháu kìa, bản thân không biết tự lo mà còn đổ hết trách nhiệm lên đầu cháu nữa."
Tri Phùng Vũ cũng mỉm cười hùa theo: "Đúng là vậy ạ."
Mấy người bước ra khỏi phòng tắm nắng, bà ngoại thong thả trò chuyện: "Nhưng có cháu ở đây, chắc chắn anh cháu sẽ chăm sóc cháu thật tốt. Cháu còn nhớ không, lúc anh cháu mới cao hơn bệ bếp chẳng bao nhiêu đã biết xuống bếp nấu mì cho cháu rồi. Khi ấy cháu cứ ngồi trên cái ghế đẩu bên cạnh, hết chỉ huy anh cho thêm tôm lại đòi bỏ thêm thịt hộp."
Bà ngoại vốn đang mỉm cười, nhưng khi nói đến đây, bà chợt lộ ra vẻ già nua như thể đã tách biệt quá lâu với quá khứ, giọng nói cũng dần trầm xuống.
"Hình như lại mưa rồi." Lương Hoài nhìn ra ngoài cửa rồi khẽ nói.
Tri Phùng Vũ tiếp lời: "Tầm này chắc là khó bắt xe lắm, hay là cứ lái xe đi thôi."
"Có bị tắc đường không?" Lương Hoài cảm nhận sự ẩm ướt trên tay mình, đột nhiên quay đầu nhìn Tri Phùng Vũ.
"Ngày lễ Giáng sinh nên chắc chắn sẽ hơi tắc một chút." Cô nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi anh, cảm giác như sự lạnh lùng ban nãy chỉ là ảo giác, Tri Phùng Vũ không nhịn được mà hỏi: "Anh đang cười gì thế?"
"Mưa." Anh đáp.
"Hửm?"
Ánh cười trong mắt Lương Hoài nhạt đi một chút: "Ngày mưa không phải là sinh nhật của em sao?"
"Mấy năm không về mà đến cả sinh nhật em gái mình cũng không nhớ sao?"
Bà ngoại mỉm cười lên tiếng, chỉ có biểu cảm của Tri Phùng Vũ là bỗng dưng khựng lại.
Khi đó Tri Phùng Vũ vẫn còn nhỏ, Lương Cẩn Trúc thì vẫn đang mê mẩn các bộ phim thần tượng. Có một bộ phim Hàn Quốc mà nữ chính chỉ biết mình sinh vào ngày tuyết rơi, thế là cứ mỗi khi tuyết rơi thì đều là sinh nhật của cô ấy.
Tri Phùng Vũ tuy không hiểu tình yêu là gì, nhưng điều đó không ngăn cản cô hùa theo sự náo nhiệt. Cô nhõng nhẽo bảo mình sinh vào ngày mưa, nên sau này cứ mỗi khi trời mưa thì cả nhà đều phải tổ chức sinh nhật cho cô.
Ban đầu, mọi người trong nhà rất phối hợp với cô, dù chỉ là mưa bụi cũng sẽ mua bánh kem về để nghe cô ước những điều kỳ quặc. Chỉ là không bao lâu sau, thành phố Lộ Lâm bước vào mùa mưa kéo dài, cứ cách ba năm bữa lại là "sinh nhật" của Tri Phùng Vũ. Cô bé khi ấy lại chẳng biết điểm dừng, cuối cùng mẹ cô không chịu nổi nữa mới phải tuyên bố kết thúc trò đùa sinh nhật này.
Tuy nhiên mỗi khi tâm trạng tốt, Lương Hoài vẫn thường hùa theo cô. Có nửa năm anh đã kiên nhẫn cùng cô đón hơn tám mươi lần sinh nhật, quà tặng lớn nhỏ chất đầy cả tủ của Tri Phùng Vũ.
Một lúc sau, Tri Phùng Vũ mới mỉm cười nhìn anh: "Em quên từ lâu rồi, anh vẫn còn nhớ sao?"
Lương Cẩn Trúc rõ ràng cũng nhớ ra chuyện này nên bắt đầu giải thích cho bà ngoại nghe.
Tri Phùng Vũ nhanh chóng xòe tay về phía Lương Hoài, giống hệt như ngày xưa: "Nếu đã nhớ rõ như vậy thì quà của em đâu?"
Bầu trời bên ngoài trong vắt như vừa được gột rửa, hệt như ánh mắt của Tri Phùng Vũ lúc này.
Dưới cái nhìn của cô, Lương Hoài thò tay vào túi áo.
Tri Phùng Vũ dán chặt mắt vào tay anh, đến khi anh thực sự đưa đồ ra, cô lại giống như chạm phải vật nóng mà vội vàng rụt tay lại.
"Em đùa thôi mà."
Ngay khoảnh khắc cô rụt tay về, Lương Hoài đã mở lòng bàn tay ra trước mặt cô.
Tri Phùng Vũ nhìn sang, đó là một viên kẹo làm từ thủy tinh màu hồng.
"Kẹo thủy tinh ạ?" Cô vô thức hỏi lại.
Lương Hoài nhìn dáng vẻ như đang đối mặt với kẻ địch mạnh của cô, vẫn là ánh mắt ấy, chỉ là tầm mắt anh dừng lại trên chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út của cô, khẽ nhếch môi: "Em tưởng là cái gì?"
Lương Cẩn Trúc cũng tò mò ghé sát lại, nhận ra loại kẹo này bà cũng từng thấy ở Ý lần trước, liền hỏi con trai: "Con mua ở Ý đấy à?"
"Vâng ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


