Thịnh Tích Việt dù có là kẻ mù thì cũng nhận ra Lương Hoài chẳng hề có hứng thú trò chuyện. Sau khi làm tròn nghĩa vụ chào hỏi của một người em rể, anh ấy thức thời không mở miệng nữa, để người ở ghế sau nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chỉ là khi Thịnh Tích Việt định điều chỉnh tư thế ngồi cho thoải mái, qua gương chiếu hậu, anh ấy chợt nhận ra lọn tóc bên tai Tri Phùng Vũ vẫn còn ướt sũng. Một giọt nước đang đọng lại chực chờ rơi xuống, anh ấy khẽ nhíu mày, đưa tay gạt đi giọt nước phiền phức ấy.
Thể chất của Tri Phùng Vũ vốn không tốt, hễ xung quanh có người ốm là cô luôn là người đầu tiên bị lây.
Thịnh Tích Việt phải ép cô vận động một thời gian thì tình trạng mới khá lên đôi chút.
"Sao lại bị ướt thế này? Chẳng phải anh đã bảo em đổi ô khác rồi sao?"
Tri Phùng Vũ quay đầu mỉm cười duyên dáng với anh ấy. Thịnh Tích Việt vốn còn định nói thêm gì đó, nhưng nghĩ đến người anh trai đã mấy năm không lộ diện đang ngồi phía sau, anh ấy đành im lặng, chỉ khẽ nhéo mặt cô một cái.
Nhưng Tri Phùng Vũ lại né tránh sang phía cửa sổ xe. Cô hiếm khi né tránh anh ấy, cũng biết Thịnh Tích Việt không thích điều này, nên rất nhanh sau đó cô đã bồi thêm một câu:
"Đang lái xe mà, đừng quậy nữa."
Thịnh Tích Việt thu tay về, một lúc sau mới chợt nhớ ra để hỏi Tri Phùng Vũ xem Lương Hoài có kiêng kị món gì không.
Tấm lưng cứng đờ của Lương Hoài vẫn luôn tựa vào chiếc ghế da mềm mại. Anh nửa nhắm nửa mở mắt, ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt trong xe mà cảm thấy hơi khó thở. Khoảng năm giây sau, anh nghe thấy giọng nói của Tri Phùng Vũ.
"Anh hỏi anh ấy xem sao?"
Đôi giày dưới chân đã bị nước mưa làm ướt sũng từ lúc ở ngoài sân bay. Cái lạnh ẩm ướt len lỏi qua kẽ giày thấm vào trong, cảm giác dính dớp này khiến Lương Hoài thấy buồn nôn về mặt sinh lý.
Không đợi Thịnh Tích Việt lên tiếng, anh đã thản nhiên đáp: "Tôi không kiêng gì cả."
Càng gần đến nhà, cảnh vật ngoài cửa sổ càng thêm quen thuộc. Lương Hoài lơ đãng suy nghĩ xem mình có nên ở khách sạn hay không, bởi căn nhà đó đã được anh để lại cho Tri Phùng Vũ khi anh rời đi. Giờ đây, nơi ấy hẳn đã trở thành tổ ấm của cô và vị hôn phu.
Chỉ là trong cuộc điện thoại cách đây không lâu, mẹ anh khi nghe tin anh về nước định ở khách sạn thì đã tỏ ra không vui:
"Về nhà mà còn đòi ở khách sạn, con định để em gái mình nghĩ sao đây? Con không có nhà để về à?"
-
Mười phút sau, xe dừng lại ở cổng khu chung cư.
Lương Hoài bước xuống xe.
Mưa đã tạnh. Trong ký ức của anh, những cơn mưa ở thành phố Lộ Lâm luôn ngắn ngủi như vậy.
Cuối tháng mười hai ở đây không giống với Tuscany, không khí Giáng sinh trên đường phố không quá đậm nét, thỉnh thoảng vẫn thấy có người mặc áo thu mỏng manh. Khu chung cư nằm gần vườn bách thảo và chợ hoa chim, không khí thoang thoảng hương thơm thanh khiết của cây cọ hòa lẫn với hoa tử kinh đã lâu không gặp.
Lương Hoài không để mình chìm đắm quá lâu trong bầu không khí ẩm ướt này. Anh vừa đi vòng ra sau xe thì Thịnh Tích Việt đã nhanh chân bước tới.
"Anh cả, để em."
Thịnh Tích Việt mở cốp xe, chủ động xách chiếc vali lớn của anh ra, sau đó nhìn về phía khu nhà mà giải thích: "Thật ra trước đây bọn em đã chuyển sang nhà mới rồi, nhưng Duyên Duyên vẫn thích ngủ ở đây hơn."
Thịnh Tích Việt đã chuẩn bị nhà tân hôn, chỉ là sau khi Tri Phùng Vũ dọn sang nhà mới thì thường xuyên bị tỉnh giấc giữa đêm, nên anh ấy đành dọn về đây ở cùng cô.
Lương Hoài nhìn bóng dáng vừa bước ra khỏi ghế lái, đột nhiên lên tiếng: "Giấc ngủ của cô ấy không tốt sao?"
Thịnh Tích Việt hơi ngẩn ra một chút rồi nói: "Cũng không hẳn, chỉ là hơi lạ chỗ thôi."
Lương Cẩn Trúc đang ở trong sân còn chưa thấy bóng dáng con trai đâu đã thấy Thịnh Tích Việt xách hành lý bước vào.
"Đi bên này." Lương Hoài trầm giọng nói.
Rời nhà nhiều năm, Lương Hoài vẫn nhớ con đường ngoài cổng sân này có địa thế thấp, hễ mưa là sẽ có chút nước đọng, không nghiêm trọng nên ban quản lý không mặn mà xử lý.
Họ trước đây vẫn luôn như vậy. Chỉ có điều trước kia, rất nhiều lần Tri Phùng Vũ vừa xuống xe đã mè nheo leo lên lưng Lương Hoài.
Lần này, từ lúc Lương Hoài chạm vào cô cho đến khi buông tay đều diễn ra rất nhanh. Đến mức khi Thịnh Tích Việt nghe thấy tiếng động ngoảnh đầu lại, hai người đã giữ khoảng cách với nhau.
Lương Cẩn Trúc và bà ngoại Trần Văn Ngọc đã đỏ hoe mắt đi đến bên cạnh Lương Hoài.
"Sao trông có vẻ gầy thế này, ở bên đó ăn uống không hợp hay sao..."
Bà ngoại nhớ đến việc Lương Hoài về không bao lâu đã phải đi, liền quay sang Tri Phùng Vũ mà trách móc anh: "Anh trai cháu từ hồi ra nước ngoài là tình cảm nhạt nhẽo hẳn đi. Khó khăn lắm mới về một chuyến, cháu phải khuyên bảo nó cho hẳn hoi, sao có thể không dự xong đám cưới của cháu đã đi rồi chứ? Ngày xưa hai đứa thân thiết với nhau như thế mà..."
Lần này, Tri Phùng Vũ lại không hề đáp lời.
Trong lúc người lớn đang mải trò chuyện với Lương Hoài, Thịnh Tích Việt đã mang hành lý vào phòng khách. Anh ấy kéo Tri Phùng Vũ đứng sang một bên, nắm lấy tay cô và khẽ nói: "Vừa rồi đội trưởng Trần lại gọi điện, anh đoán là mình vẫn phải qua đó một chuyến."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


