Hàng lông mày của Thịnh Tích Việt khẽ nhíu lại, biểu cảm tập trung, nhưng lúc này anh ấy cũng không quên quay đầu lại, che ống nghe điện thoại để chào hỏi Lương Hoài.
"Được, lát nữa tôi qua."
Nửa phút sau, Thịnh Tích Việt cúp máy, Tri Phùng Vũ cũng đã ngồi vào ghế lái. Cô không biết tìm đâu ra một gói khăn giấy định đưa cho Lương Hoài ở phía sau thì tay đã bị Thịnh Tích Việt nắm lấy theo bản năng.
Sau khi nhận ra Tri Phùng Vũ định đưa giấy, anh ấy mới buông tay ra, vẻ mặt áy náy quay đầu nhìn anh vợ, giải thích rằng cuộc điện thoại vừa rồi không thể không nghe.
Lương Hoài phản ứng bình thường, có vẻ như không bận tâm cho lắm.
Đây không phải lần đầu tiên Thịnh Tích Việt gặp Lương Hoài. Hồi còn yêu Tri Phùng Vũ, anh ấy đã gặp Lương Hoài vài lần, nhưng khi đó Lương Hoài trông không dễ gần cho lắm. Bây giờ không biết có phải theo năm tháng hay không mà vẻ sắc sảo đã bớt đi một chút, thay vào đó là một sự lạnh lùng sâu sắc hơn.
Năm đó khi anh ấy và Tri Phùng Vũ vừa đính hôn, người anh trai duy nhất của cô đã ra nước ngoài và chưa từng quay lại. Suốt ba năm qua, anh ấy lại càng hiếm khi nghe cô nhắc đến chuyện của anh trai mình, nên Thịnh Tích Việt luôn cho rằng tình cảm anh em của họ rất nhạt nhẽo.
Chỉ là năm nay anh ấy mới biết, hai bất động sản đứng tên bố mẹ vợ đều để lại cho Tri Phùng Vũ, ngay cả phần tài sản vốn dĩ thuộc về Lương Hoài cũng được anh để lại hết cho cô. Thịnh Tích Việt là con một nên không hiểu được kiểu quan hệ anh em như vậy, nhưng có người đối tốt với vợ mình thì suy cho cùng cũng không phải chuyện xấu.
Mặc dù mấy năm qua không hề liên lạc, nhưng thái độ của Thịnh Tích Việt vẫn đủ tôn trọng và nhiệt tình, dù sao đối phương vẫn là anh trai của Tri Phùng Vũ, lần này về nước phần lớn cũng là để tham dự đám cưới của họ.
Thịnh Tích Việt hỏi: "Anh cả, chắc lâu rồi anh không về nước nhỉ, có phải anh chờ lâu không?"
Trong lúc hỏi chuyện, Tri Phùng Vũ đã đưa khăn giấy cho Lương Hoài. Anh nhận lấy rồi nắm chặt trong tay chứ không lau.
"Không lâu, tôi cũng vừa làm thủ tục nhập cảnh xong thôi." Lương Hoài trả lời câu hỏi của anh ấy.
"Nghe Duyên Duyên nói anh ngồi máy bay gần hai mươi tiếng đồng hồ, chắc mệt lắm nhỉ."
Duyên Duyên là tên ở nhà của Tri Phùng Vũ. Trong lúc hai người đàn ông trò chuyện bâng quơ, cô rút tay mình ra khỏi tay Thịnh Tích Việt. Sau khi khởi động xe, cô liếc nhìn gương chiếu hậu rồi lên tiếng: "Anh, thắt dây an toàn vào."
"Ừ."
Chiếc xe hòa vào dòng xe cộ trên con đường ẩm ướt, nước mưa thỉnh thoảng lại bắn lên kính xe. Lương Hoài nhìn cần gạt nước đều đặn dọn sạch màn sương nước, không gian trong xe im ắng, không ai nói gì.
Ở hàng ghế phía trước, Tri Phùng Vũ sai bảo Thịnh Tích Việt đổi nhạc, nhưng vì tính tình cô hay kén chọn nên mãi vẫn chẳng chọn được bài hát nào ưng ý.
Thịnh Tích Việt biết cô lại bắt đầu mắc chứng khó lựa chọn nên dứt khoát tắt luôn nhạc đi.
"Anh cả ngồi máy bay lâu như vậy chắc là mệt rồi, chúng ta đừng làm phiền anh ấy nữa." Anh ấy chu đáo nói.
Lương Hoài đáp: "Cũng được."
Có lẽ vì trong xe không còn tiếng nhạc nên sự im lặng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hai anh em không ai lên tiếng, Thịnh Tích Việt nghĩ đến việc Tri Phùng Vũ hầu như không bao giờ kể với mình về anh trai cô, nhưng từ khi biết anh sắp về, cô đã bận rộn chuẩn bị mọi thứ, Thịnh Tích Việt thấy rõ cô không hề thờ ơ.
Chỉ là tối qua trước khi đi ngủ, khi Thịnh Tích Việt ôm cô và hỏi xem anh cả thích gì, anh ấy có cần làm gì để lấy lòng người anh vợ duy nhất này không, thì biểu cảm của Tri Phùng Vũ lại trở nên có chút hững hờ. Cô nói: "Không cần đâu, anh không cần làm gì cả, cũng không cần quá nhiệt tình với anh ấy đâu."
Có lẽ hồi trẻ họ đã có tranh cãi hay xích mích nhỏ gì đó? Tuy có mâu thuẫn nhưng tình cảm vẫn còn chứ?
Hiện tại, không khí ở đây quá đỗi tĩnh lặng.
Thịnh Tích Việt quay đầu lại nhìn Lương Hoài, vì Tri Phùng Vũ và vì phép tắc mà anh ấy lại lên tiếng lần nữa.
"Trông anh cả so với vài năm trước dường như chẳng có gì thay đổi cả."
Lương Hoài im lặng vài giây rồi mới ngước mắt lên: "Cậu cũng vậy."
Lúc này đang là đèn đỏ, tay Tri Phùng Vũ đặt gần phanh tay không biết đang tìm cái gì.
Thịnh Tích Việt cụp mắt nhỏ giọng hỏi cô đang tìm gì, cô bảo quên rồi, thế là tay anh ấy lại nắm lấy tay Tri Phùng Vũ.
Đó là một cử chỉ thân mật rất tự nhiên của những người yêu nhau.
Tri Phùng Vũ đã quá quen thuộc nên không để ý, cô cứ để mặc anh ấy nắm tay mình, trong đầu vẫn còn đang nghĩ về câu nói vừa rồi của Thịnh Tích Việt.
Lương Hoài không có gì thay đổi sao?
Đèn đỏ chỉ còn năm giây cuối cùng, Tri Phùng Vũ cuối cùng cũng nhìn vào gương chiếu hậu trong xe. Ánh mắt cô và Lương Hoài đã giao nhau ngắn ngủi trong giây lát qua tấm gương nhỏ bằng bàn tay ấy.
Tri Phùng Vũ là người dời mắt đi trước.
"Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau có phải là ở phòng bệnh của mẹ không nhỉ?" Thịnh Tích Việt tuân theo quy tắc trò chuyện an toàn bằng cách gợi lại chuyện xưa: "Lúc đó em và Duyên Duyên dường như mới xác định quan hệ không lâu."
Lương Hoài mãi không thấy lên tiếng.
Anh ngước mắt lên nhìn vào gương chiếu hậu một lần nữa, chạm phải ánh mắt của Tri Phùng Vũ trong gương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


