Tri Phùng Vũ không hỏi dồn.
Những lời hỏi thăm xã giao thường là như vậy.
Anh không nói gì thêm mà nhanh chóng cất hành lý vào cốp xe.
Sau khi sắp xếp đồ đạc xong, Lương Hoài quay người đi về phía trước, khi đi ngang qua cửa sau thì bất ngờ bị Tri Phùng Vũ kéo ống tay áo lại.
Lương Hoài đứng khựng lại tại chỗ vì hành động đột ngột của cô.
Quay đầu lại, một giọt mưa từ tán ô rơi trúng vào mắt anh.
Khi tầm nhìn mờ đi thì thính giác lại trở nên nhạy bén hơn.
Anh nghe thấy Tri Phùng Vũ nói: "À, ghế phụ có người rồi."
Lương Hoài không biết ngoài mình ra có ai phát hiện ra không, rằng khi Tri Phùng Vũ rơi vào tình huống khó xử, đầu cô sẽ theo bản năng mà hơi nghiêng sang một bên.
Giống như lúc này, đầu cô nghiêng đi một cách vô thức như đang đắn đo từ ngữ, cuối cùng mới nhìn vào mắt anh và nói: "Chồng em đang ở đây."
Lương Hoài chợt nhớ lại cuộc điện thoại từ mẹ anh, Lương Cẩn Trúc, cách đây hai ngày.
Hôm kia, Lương Cẩn Trúc bảo sẽ cho người đến đón nhưng Lương Hoài đã từ chối theo bản năng. Chỉ là vài năm không về nước, đâu đến mức cần người phải đón rước.
Nhưng anh đã không thể từ chối thành công vì ngay sau đó anh nghe thấy Lương Cẩn Trúc dùng giọng điệu quan tâm con cháu mà nói: "Con và em gái con chẳng giống nhau chút nào cả. Con bé đi ngoại tỉnh tắm suối nước nóng hay leo núi với bạn thôi mà khi về cũng phải bắt Tiểu Thịnh đi đón cho bằng được đấy."
Lúc đó Lương Hoài đang mải dọn dẹp hành lý nên nhất thời không nhớ ra "Tiểu Thịnh" trong miệng mẹ là ai. Đến khi nhận ra Tiểu Thịnh chính là chồng chưa cưới của em gái mình, anh sững sờ trong giây lát và tất nhiên cũng mất đi cơ hội kết thúc cuộc gọi, chỉ có thể nghe mẹ tiếp tục nói.
"Con xem em gái con kết hôn mấy năm nay sống hạnh phúc biết bao nhiêu, còn con là anh trai mà định độc thân cả đời à? Rốt cuộc bao giờ mới định kết hôn đây?"
Chủ đề này nổ ra quá bất ngờ, bất ngờ đến mức Lương Hoài quên bẵng đi những lời lẽ thoái thác quen thuộc mà anh vẫn hay dùng với người thân trong vài giây.
"Lễ cưới tuy chưa tổ chức nhưng em gái con và Tiểu Thịnh vẫn luôn sống chung với nhau, đến lúc đó con đừng có tỏ ra lạ lẫm làm đôi vợ chồng trẻ nó ngại. Tóm lại khi gặp cậu ấy cứ gọi là em rể là được." Lương Cẩn Trúc nói đến đây lại tự cười vì sự dặn dò thừa thãi của mình: "Con ở bên Ý chắc bên đó phóng khoáng hơn trong nước mình nhiều đúng không?"
Lương Hoài ở bên kia không biết đang dọn dẹp gì, Lương Cẩn Trúc không nghe thấy tiếng anh nên lại hỏi tiếp:
"Lần này con về sẽ ở lại cho đến khi đám cưới của em gái kết thúc chứ?"
Một lúc lâu sau, giọng nói của Lương Hoài lúc gần lúc xa mới vang lên: "Tùy tình hình đã."
Lương Cẩn Trúc phàn nàn: "Đi nước ngoài một chuyến là bao nhiêu tình thân máu mủ con quẳng hết ra sau đầu rồi. Con cứ thong thả vài ngày rồi về, ở lại với chúng ta thêm một thời gian, đợi đến khi đám cưới kết thúc không được sao?"
"Con không thích tham gia đám cưới."
Lương Cẩn Trúc không kìm được mà lại phàn nàn thêm vài câu. Mãi lâu sau, Lương Hoài mới cười nói một cách chẳng mấy bận tâm: "Sao thế ạ, trong nhà có một người hạnh phúc chẳng lẽ còn chưa đủ sao? Mọi người tham lam quá rồi đấy."
Lương Cẩn Trúc không hài lòng với thái độ giễu cợt của anh nên khiển trách: "Nói bậy, các con tất nhiên đều phải sống tốt thì mẹ mới yên tâm được chứ, con không biết lo lắng cho bản thân mình à?"
Lương Hoài đặt điện thoại sang một bên, anh đã không còn tâm trí để trò chuyện tiếp nữa, thực ra là đã hết từ lâu rồi.
Anh hờ hững nói: "Vâng, mai con tìm người yêu luôn, được chưa ạ?"
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng thở dài.
"Đợi đến khi con thấy em gái và em rể con suốt ngày dính lấy nhau hạnh phúc thế nào thì con mới biết đường mà ghen tị."
...
Cơn mưa nhỏ vẫn rơi rả rích, gió thỉnh thoảng lại thổi những giọt nước vào người Lương Hoài. Anh chăm chú nhìn Tri Phùng Vũ, một lúc lâu sau, khóe môi anh mới nở một nụ cười khó đoán: "Chẳng phải nửa tháng nữa mới làm đám cưới sao? Bây giờ đã gọi là chồng rồi à."
Bàn tay cầm ô của Tri Phùng Vũ hơi siết chặt lại, nhưng chỉ trong chớp mắt cô đã buông lỏng ra. Khi lên tiếng lần nữa, biểu cảm cô đã trở lại tự nhiên.
"Đám cưới chỉ là hình thức thôi, thực ra cũng chẳng có gì khác biệt nữa rồi."
"Vậy sao." Lương Hoài gật đầu, không nhìn Tri Phùng Vũ nữa mà mở cửa ghế sau: "Anh ngồi phía sau là được rồi."
Tri Phùng Vũ vẫn giữ nguyên tư thế che ô, cô giải thích với Lương Hoài khi anh đang định mở cửa xe: "Đội của anh ấy có vụ án nên đội trưởng gọi điện đến, vẫn chưa nói chuyện xong nên em không để anh ấy xuống xe."
Lương Hoài mở cửa xe, ánh mắt chỉ dừng lại trên người cô một giây rồi nhanh chóng thu hồi. Anh hất cằm ra hiệu cho cô cũng lên xe.
"Biết rồi, lên xe đi." Anh bình thản nói.
-
Trong xe có mùi thuốc lá thoang thoảng trộn lẫn với hương trái cây. Lương Hoài còn chưa ngồi vững đã nghe thấy cậu em rể tương lai Thịnh Tích Việt vẫn đang gọi điện thoại với ai đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


