____
Tri Phùng Vũ lái xe ra khỏi nhà thì mới phát hiện thành phố Lộ Lâm đã bắt đầu lưa thưa những hạt mưa nhỏ. Tiết Đông chí đã qua, nhưng thành phố đảo ven biển đông nam này vẫn chưa cảm nhận được cái lạnh lẽo đặc trưng của mùa đông.
Dàn xe công nghệ ở nhà ga T3 gần như chiếm trọn lòng đường, khiến xe của Tri Phùng Vũ bị kẹt lại phía sau. Cô không biết mình đã nhìn vào màn hình điều khiển trung tâm bao nhiêu lần nữa, tính ra thì giờ này chắc anh trai cô đang đi lấy hành lý rồi.
Cô kéo cánh tay người ngồi ở ghế phụ rồi khẽ ra hiệu suỵt: "Anh nói nhỏ một chút, em gọi điện cho anh trai đã."
Nhưng ngay khi cuộc gọi vừa được kết nối, Tri Phùng Vũ ngẩng đầu lên đã thấy một dáng người cao ráo đang kéo vali bước ra khỏi sân bay.
Có lẽ vì thời gian làm anh em đã quá dài, dài đến mức dù hơn ba năm không gặp, Tri Phùng Vũ vẫn có thể nhận ra Lương Hoài ngay lập tức giữa dòng người hối hả ra vào sân bay.
Không gian chỉ còn lại tiếng tút dài trong điện thoại và tiếng nói cố ý hạ thấp của người bên cạnh. Cô không vội mở cửa sổ gọi anh mà chỉ lặng lẽ dõi theo người đang vắt chiếc áo khoác trên cánh tay kia.
Cách đó không xa, vài chiếc xe taxi bắt đầu bấm còi inh ỏi. Tri Phùng Vũ thấy ban đầu Lương Hoài còn kiên nhẫn lắc đầu, nhưng sau đó anh chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn một vòng, thậm chí còn chẳng buồn phản ứng thêm nữa.
Lúc Lương Hoài không biểu cảm trông anh có chút lạnh lùng và dữ dằn, ngay cả Tri Phùng Vũ vốn hay nghịch ngợm nhất cũng phải trở nên ngoan ngoãn khi thấy anh sa sầm mặt mày.
Tài xế thấy vậy cũng tự nhiên không dám làm phiền anh thêm.
Cuộc gọi của Tri Phùng Vũ vì không có người nhấc máy nên đã tự động ngắt. Lúc này, Lương Hoài ở phía xa cuối cùng cũng lấy điện thoại từ trong túi ra, màn hình có lẽ đã bị những hạt mưa li ti làm ướt. Tri Phùng Vũ không chắc liệu anh có nhìn rõ thông báo cuộc gọi hay không, vì anh cúi đầu nhìn màn hình rất lâu, lâu đến mức dòng xe phía trước cuối cùng cũng tản bớt.
Tri Phùng Vũ khẽ nhấn ga, kèm theo một tiếng còi ngắn ngủi, chiếc xe dừng lại ngay trước mặt Lương Hoài.
Những tầng mây che khuất mặt trời khiến bầu trời trở nên xám xịt và u ám. Lương Hoài ngẩng đầu lên thấy cửa sổ xe bên ghế lái hạ xuống, và rất nhanh sau đó, một khuôn mặt mà anh đã không gặp suốt mấy năm trời lộ ra.
Lương Hoài đứng yên tại chỗ, người trong xe đã lên tiếng trước cả khi anh kịp mở lời:
"Anh, chờ lâu chưa?"
Giọng nói vẫn là giọng nói trong ký ức của Lương Hoài, ngữ điệu quen thuộc và tự nhiên đến mức cứ như thể mấy năm qua họ vẫn luôn giữ liên lạc vậy.
Trên mặt Tri Phùng Vũ có lúm đồng tiền. Hồi nhỏ, mỗi khi cô nũng nịu với Lương Hoài và bố mẹ thì thường dùng ngón tay chỉ vào lúm đồng tiền của mình rồi mới nói chuyện, lại còn được nước lấn tới mà bảo: "Lúm đồng tiền đáng yêu lắm đúng không? Nếu anh cho em tiền tiêu vặt thì em có thể cho anh chạm vào một chút đấy."
Khi đó Lương Hoài đã cảm thấy em gái mình không chỉ mặt dày mà còn rất có đầu óc kinh doanh, cái gì cũng có thể mang ra để kiếm tiền từ người nhà: "Đáng yêu à? Anh lại cứ tưởng chỗ này của em bị thủng một lỗ chứ."
Tri Phùng Vũ đứng trước mặt anh, cô ngẩng đầu nhìn từ dưới tán ô thì thấy Lương Hoài đang mỉm cười với mình.
"Anh cười cái gì thế?"
Anh sững sờ trong giây lát rồi cuối cùng chỉ khẽ cười hỏi: "Bây giờ em vẫn còn thích dùng loại ô này à?"
Thời đi học Tri Phùng Vũ đã cực kỳ cố chấp với loại ô này. Lương Hoài từng chê chất lượng ô kém, chỉ được cái mã chứ không thực dụng nên không chịu mua cho cô, anh bảo loại này đi không quá hai trận mưa là hỏng.
Thế là Tri Phùng Vũ đứng trong cửa hàng tiện lợi ôm chặt lấy cánh tay anh mà làm nũng:
"Hỏng thì anh lại mua cái mới cho em mà anh trai. Chẳng phải anh nói sau này tiền anh kiếm được đều để cho em tiêu sao? Một đời người có bao nhiêu trận mưa đâu, không tốn của anh bao nhiêu tiền đâu mà."
Cuối cùng Lương Hoài vẫn mua, chỉ là chiếc ô đó quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của anh, dùng chưa đầy một tháng đã bị rách một lỗ. Còn thành phố Lộ Lâm bao nhiêu năm qua rốt cuộc đã mưa bao nhiêu trận thì anh không thể nào biết được.
Bên tai là giọng nói nhẹ nhàng của Tri Phùng Vũ.
"Bây giờ vẫn thích chứ, trông lãng mạn biết bao nhiêu? Giống như đang đóng phim thần tượng vậy." Khi Tri Phùng Vũ nói chuyện, lúm đồng tiền kia lại lộ ra trông thật tinh nghịch, chẳng khác gì so với trước kia.
"Chờ lâu chưa anh?" Cô hỏi.
"Cũng bình thường."
Tri Phùng Vũ che ô, cánh tay giơ lên rất cao để vừa vặn che chắn cho cả hai người.
Khi đi về phía cốp xe, Tri Phùng Vũ hỏi: "Chỉ có một chiếc vali lớn này thôi sao?"
Lương Hoài lúc này mới nhấc chiếc túi giấy trong tay lên: "Còn cái này nữa, bên trong là quà cho em và mẹ."
"Quà cưới của em à?" Tri Phùng Vũ hỏi.
Sau một hồi im lặng mà không nhận được câu trả lời từ Lương Hoài, giọng cô nhỏ lại một chút: "Anh không ở lại lâu hơn sao?"
Hai người đứng không quá gần nhau, diện tích tán ô có hạn nên vẫn có những giọt nước men theo mép ô rơi xuống. Lương Hoài thấy một bên vai của Tri Phùng Vũ đã ướt đẫm một nửa nên cũng quên luôn việc trả lời câu hỏi này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


