Không chỉ Thịnh Tích Việt mà cả Lương Cẩn Trúc và bà ngoại đều sững sờ.
Số tầng thang máy cứ thế giảm dần. Bà ngoại đoán được Lương Hoài sẽ phản đối nhưng không ngờ cả Tri Phùng Vũ cũng lên tiếng.
"Sao thế Duyên Duyên? Cháu không muốn anh trai tìm một người chị dâu cho cháu à?" Bà ngoại hỏi.
Sắc mặt Tri Phùng Vũ dưới ánh đèn trần trông có vẻ hơi nhợt nhạt. Khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, đôi mắt của Lương Hoài nhìn sang sâu thẳm như một đầm nước.
Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, như đang chờ đợi câu trả lời từ cô.
____
Tri Phùng Vũ cố gắng phớt lờ ánh mắt nóng rực kia: "Cháu cũng muốn, nhưng anh trai vừa chẳng nghe lời cháu, lại chẳng mấy khi ở trong nước, hơn nữa nếu bảo anh Tích Việt giới thiệu giúp thì sẽ làm khó anh ấy lắm."
Thịnh Tích Việt biết cô không muốn anh ấy dính vào rắc rối này, trong lòng trào dâng một cảm giác ngọt ngào: "Không sao đâu mà."
Bà ngoại vẫn bướng bỉnh nói: "Biết đâu hai đứa lại vừa mắt nhau, có khi nó lại vì người ta mà ở lại thì sao. Giống như Tiểu Thịnh nhà cháu đấy, vì cháu mà sẵn sàng rút khỏi tuyến đầu của đội cảnh sát hình sự."
Lương Hoài vẫn luôn im lặng kể từ khi Tri Phùng Vũ lên tiếng, anh dựa vào vách thang máy với vẻ mặt như chẳng liên quan gì đến mình.
Lương Cẩn Trúc hỏi: "Sao mẹ cảm thấy tâm trạng con không được tốt lắm?"
Lương Hoài khẽ nâng mí mắt, bất lực nói: "Mẹ à, con đã ngồi máy bay hơn mười tiếng đồng hồ rồi."
Tri Phùng Vũ đang tìm xe thì bị gọi tên nên ngẩn ra một chút, cô nhanh chóng lắc đầu rồi vẫn nhìn về phía dãy xe phía trước: "Lâu quá rồi, cháu không còn ấn tượng gì nữa."
Bà ngoại quay sang Lương Hoài: "Còn cháu thì sao? Chính chủ chắc là không quên được đâu nhỉ."
Vẻ mặt Lương Hoài trông rất bình thản: "Yêu xa mà bà, thế nên cháu bị đá rồi."
"Đã bảo là không nên cho cháu ra nước ngoài mà," bà ngoại vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Đó là một cô gái như thế nào?"
Ngay lúc này Tri Phùng Vũ bỗng kêu lên một tiếng, đèn cảm ứng âm thanh trên đầu cũng vụt sáng.
"Tìm thấy xe rồi ạ." Cô nói.
Lương Hoài im lặng vài giây, khi cất lời thì giọng điệu rất nhạt nhẽo: "Trưởng thành, nội tâm và không thích nói chuyện lắm."
Thịnh Tích Việt vốn định lái xe nhưng Tri Phùng Vũ đã đi tới ghế lái trước.
Anh ấy đứng bên cạnh ghế phụ, nghe thấy lời Lương Hoài nói liền mỉm cười: "Không ngờ anh cả lại thích kiểu người như thế này đấy."
Giây tiếp theo, Lương Hoài nhìn sang với nụ cười ôn hòa: "Vậy cậu nghĩ tôi nên thích kiểu người như thế nào?"
Thịnh Tích Việt vốn chỉ thuận miệng nói vậy, anh ấy theo bản năng nhìn về phía vợ mình, còn bà ngoại đã xen vào: "Sao hả? Muốn tìm đối tượng cho cháu mà cháu còn muốn ra đề bài cho người ta à?"
"Chỉ là tán gẫu thôi mà bà."
Xe có ba hàng sáu chỗ, Lương Hoài ngồi một mình ở hàng ghế cuối cùng.
Lương Cẩn Trúc thấy con trai ngồi lẻ loi một mình ở phía sau, nhớ tới việc bạn bè từng nhiều lần đề nghị muốn giới thiệu đối tượng cho Lương Hoài, bà bèn ướm lời: "Giả sử thực sự có cô gái nào phù hợp, con có sẵn lòng gặp mặt một lần không?"
Lương Cẩn Trúc cũng không ôm hy vọng là nhất định phải thành công, bà chỉ muốn anh kết thêm nhiều bạn bè. Thậm chí sau này khi ra nước ngoài, anh cũng có thêm một người bạn qua mạng để trò chuyện hàng ngày.
Lương Hoài nhắm mắt lắc đầu: "Con không có dự định đó."
Lương Cẩn Trúc nói đùa: "Hôm nay không phải Giáng sinh, nhưng nếu mẹ nói đây là tâm nguyện của mẹ thì sao?"
Lương Hoài hít một hơi thật sâu, cuối cùng mới mở mắt ra lần nữa rồi cười khẽ: "Mẹ sao thế ạ, bao nhiêu năm rồi mà tâm nguyện của mẹ vẫn chẳng liên quan gì đến bản thân mình, lúc nào cũng chỉ quan tâm đến những chuyện vô nghĩa này thôi."
Lương Cẩn Trúc cảm thấy nghẹn lời, bà định mở miệng hỏi anh thế nào mới được coi là có ý nghĩa.
Tri Phùng Vũ vừa mới khởi động xe nghe thấy thế, dây thần kinh ở thái dương đột nhiên giật mạnh một cái.
Cô nhìn vào gương chiếu hậu, nhanh chóng lên tiếng hòa giải: "Thôi mà, anh ấy đã nhiều năm không về, vừa về mọi người đã giục giã như vậy thì đừng trách sau này anh ấy không dám về nữa."
Lương Cẩn Trúc không nói gì nữa, có lẽ bà đã bị con gái thuyết phục, cuối cùng bà ngoại cũng chỉ lẩm bẩm một câu.
"Chẳng qua là lo cho anh cháu thôi."
Giọng điệu Lương Hoài vẫn bình thản: "Có gì mà phải lo ạ? Những năm qua con sống một mình chẳng phải vẫn ổn sao, con đã chết đâu."
Sắc mặt Lương Cẩn Trúc lập tức trở nên khó coi vì từ ngữ kia: "Không được nói mấy lời xui xẻo đó."
Gần như cùng lúc ấy, Tri Phùng Vũ còn phản ứng mạnh hơn.
Thịnh Tích Việt nghiêng đầu nhìn cô theo phản xạ.
"Nhổ đi." Cô nhìn bóng hình xa nhất trong gương chiếu hậu, nói với giọng điệu không mấy thiện cảm.
Lương Hoài vốn dĩ vẫn đang trong trạng thái đối phó lấy lệ với mẹ mình, lúc này anh cũng nhìn vào gương.
Chỉ là đôi mắt anh đã thấm mệt, khoảng cách giữa họ lại quá xa, anh vừa không nhìn rõ ánh mắt của Tri Phùng Vũ, cũng không tìm thấy lúm đồng tiền kia nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
