Sự thân thiết trong giọng nói của cô rất rõ ràng. Cửa hàng bên cạnh cũng thật khéo léo khi đang phát bài "We wish you a Merry Christmas". Ánh mắt Lương Hoài lập tức trở nên dịu dàng nhưng vừa mới mở miệng, anh chợt nhận ra điều gì đó, bèn dò hỏi vào mắt cô: "Em đang hỏi anh à?"
Tri Phùng Vũ nhìn sang, nụ cười trên mặt nhạt đi vài phần.
Khoảng hai giây sau, cô thu hồi tầm mắt và nói: "Phải."
Bà ngoại vốn đang soi gương, nghe Lương Hoài nói vậy thì vẻ mặt đầy kỳ quái: "Không được hỏi cháu à? Bảo mấy đứa đàn ông các cháu đi mua quần áo là như đòi mạng các cháu ấy nhỉ?"
Lương Hoài cười làm hòa với bà ngoại: "Cháu sợ mắt thẩm mỹ của mình không tốt, lại tưởng Duyên Duyên đang hỏi người khác. Chiếc áo này rất có khí chất, cháu mua tặng bà."
Bà ngoại được dỗ dành nên rất vui vẻ. Lúc này Thịnh Tích Việt vừa sang tiệm đồ ngọt bên cạnh mua bánh khoai môn cho Tri Phùng Vũ cũng đã quay lại, anh ấy khen bà ngoại khiến bà cười không khép được miệng.
"Cháu xem, cả nhà cùng nhau đi ăn đi chơi thế này mới vui vẻ náo nhiệt làm sao." Bà ngoại chân thành cảm thán với Lương Hoài.
Lương Hoài bình thản nói: "Cháu ở bên kia đã quen rồi, về đây có lẽ không thích nghi được."
Bà ngoại bĩu môi: "Nghe cháu nói mấy lời sùng ngoại kìa, người không biết lại tưởng cháu ở nước ngoài mấy chục năm rồi ấy chứ? Bên ngoài có cái gì tốt mà giữ chân cháu ở đó mãi thế? Tốt đến vậy sao không thấy cháu tìm một đứa ở bên đó đi."
Bên cạnh, Thịnh Tích Việt đang bẻ một miếng bánh khoai môn nhỏ đưa đến bên môi Tri Phùng Vũ. Cô hơi do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn cắn một miếng.
Lương Hoài lãnh đạm nhìn chừng hai giây rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cười với bà ngoại: "Sao bà biết là cháu chưa tìm?"
Câu nói vừa dứt, không chỉ bà ngoại tò mò nhìn anh mà ngay cả Tri Phùng Vũ cũng nhìn sang.
Lương Cẩn Trúc vốn đang chọn đồ mặc bên trong ở gần đó, vừa chọn được một chiếc đi tới, nghe thấy vậy, mắt bà ấy sáng bừng lên: "Sao trước đây không nói? Cô bé trông thế nào? Kể với mẹ xem nào."
Thông qua tấm gương thử đồ, Lương Hoài bắt gặp ánh mắt của Tri Phùng Vũ. Giữa tiếng người ồn ào, anh thong thả nói từng chữ: "Mắt màu xanh, khuôn mặt nhỏ nhắn, mái tóc... màu trắng, không thích quan tâm đến người khác, chỉ khi nào đói mới chịu lên tiếng."
Lương Cẩn Trúc bật cười vì tức. Bà nhớ lại lần trước sang Ý, đúng là có nhìn thấy một con mèo trắng mắt xanh ở nhà hàng xóm của con trai nên giơ tay đấm nhẹ vào người anh một cái.
Bà ngoại nghe thấy cái tên Romi đã lâu không nhắc tới thì không nhịn được mà hỏi:
"Cái con mèo thối La Mi đó giờ thế nào rồi?"
Romi là chú mèo hoang nhỏ mà hai anh em họ đã nhận nuôi năm xưa. Nó cứ thấy người là nằm lăn ra đất làm nũng. Duyên Duyên đặt cho nó cái tên Tây là Romi, bà ngoại gọi không quen nên nhập gia tùy tục dịch sang là La Mi.
Kể từ khi Lương Hoài mang chú mèo mướp nhỏ này ra nước ngoài trong chuyến đi Ý lần trước, bà ngoại chưa từng được gặp lại nó nữa. Giờ đây chắc nó cũng đã già rồi.
Lương Hoài mở ảnh trong điện thoại phóng to cho bà ngoại xem: "Nó rất khỏe mạnh ạ."
Bà ngoại chăm chú nhìn vào màn hình. La Mi béo hơn lần cuối bà thấy một chút, nó đang nằm phơi bụng nắng trong sân, bên cạnh quả thật có một con mèo mắt xanh đang giơ một chân lên liếm lông.
"Con mắt xanh bên cạnh chính là đứa mà cháu vừa nói à?"
Lương Hoài gật đầu.
Thấy Tri Phùng Vũ cũng đang nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại trong tay mình, bà ngoại đoán chắc cô cũng muốn xem mèo nên định đưa cho cô, nhưng Lương Hoài đã giơ tay nhận lại điện thoại rồi cất vào túi.
"Ở đây người qua kẻ lại, về nhà rồi xem sau ạ." Anh thấp giọng nói.
"Ngày trước đến nhà hai đứa, bà chẳng dám mặc quần áo màu này vì dính đầy lông mèo. Bây giờ không được thấy nữa, lại thấy nhớ quá." Nghĩ đến con mèo đó, bà ngoại thở dài nói: "Cháu mang con mèo thối đó về đi. Nó vốn dĩ là mèo ta, cháu ở nước ngoài đóng vai con ma cô đơn thì vui rồi, nhưng nó là con mèo nhỏ không biết nói năng thì làm sao mà vui cho được?"
Lương Hoài cười khẽ, không nói được hay không được.
Quần áo thử cũng hòm hòm, Lương Hoài chủ động thanh toán hóa đơn.
Mấy người bước vào thang máy, bà ngoại nhìn Lương Hoài đang xách hai chiếc túi đứng ở phía trong thang máy, nói với Thịnh Tích Việt: "Anh nó từ nhỏ đến lớn đối với em gái và đối với gia đình đều chẳng có điểm gì để chê."
Lương Hoài mệt mỏi nhướng mí mắt: "Bà nói những chuyện này với người ta làm gì ạ."
Thịnh Tích Việt tự nhiên tiếp lời: "Cháu cũng nghe Duyên Duyên kể rồi, cô ấy bảo anh cả từ nhỏ đến lớn đều đối xử với cô ấy rất tốt."
Bàn tay Tri Phùng Vũ đang định nhấn nút tầng thang máy khựng lại giữa không trung trong thoáng chốc.
Lương Hoài cũng chỉ đăm đăm nhìn vào một góc nào đó trong thang máy.
Lương Cẩn Trúc nói: "Anh em ruột mà, không đối tốt với nó thì đối tốt với ai."
Bà ngoại cứ như đang tán gẫu mà hỏi: "Đúng rồi Tiểu Thịnh, cháu có quen biết cô gái nào chưa có đối tượng không, giới thiệu cho anh cả cháu với, biết đâu đến lúc đó nó——"
"Bà ngoại."
"Bà ngoại!"
Trong thang máy, hai giọng nói đồng thời vang lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)