Nhưng vẻ mặt anh không khỏi trở nên dịu dàng hơn nhiều.
"Phì." Khóe môi anh cong lên, giọng nói cũng theo đó mà nhẹ lại: "Được chưa nào."
Tri Phùng Vũ cuối cùng cũng thu hồi tầm mắt: "Sau này đừng nói mấy lời đó nữa."
Lương Hoài cũng tự nhiên đáp lại: "Ừ, không nói nữa."
Thịnh Tích Việt cứ thế nhìn sự tương tác giữa vợ và anh trai cô, đó là sự thấu hiểu giao lưu đặc thù chỉ thuộc về người thân, cho dù đã nhiều năm không gặp mặt. Anh ấy đột nhiên nhạy bén nhận ra một điều, thực ra Tri Phùng Vũ quan tâm đến anh trai mình hơn nhiều so với vẻ bề ngoài. Trong thế giới của người trưởng thành, sự quan tâm thiết thực nhất của một người dành cho người khác chẳng qua cũng chỉ xoay quanh an toàn và sức khỏe. Đây chính là điều mà anh ấy đã chiêm nghiệm được sau nhiều năm làm cảnh sát.
Thấy biểu cảm của cô vẫn còn nặng nề, Thịnh Tích Việt đặt tay lên tay cô và ân cần hỏi: "Để anh lái cho, em nghỉ ngơi chút đi."
Vì hơi ấm từ lòng bàn tay anh ấy mà cơ thể Tri Phùng Vũ khẽ run lên một cách khó nhận ra, trong một khoảnh khắc, Thịnh Tích Việt cảm thấy như cô đã quên mất bên cạnh mình vẫn còn có người.
Chỉ là khi cô quay đầu nhìn anh ấy, trong ánh mắt có chút hối lỗi, Thịnh Tích Việt hiểu ý, có lẽ cô cảm thấy cuộc tranh cãi nhỏ vừa rồi sẽ làm anh ấy thấy lúng túng.
Cô nháy mắt với anh ấy: "Đoạn đường ngắn này không vấn đề gì đâu ạ."
Thịnh Tích Việt quay đầu ra sau: "Mẹ, bà ơi, mọi người ngồi xe có quen không ạ?"
Lương Cẩn Trúc gật đầu: "Không ngờ Duyên Duyên lái xe lớn mà vẫn vững tay như vậy, chỉ là tối nay tắc đường quá. Mà sao hai đứa lại mua xe to thế này?"
Giọng điệu Thịnh Tích Việt vui vẻ: "Để có thể đưa mọi người đi du lịch tự túc ạ."
Lương Cẩn Trúc quay sang nhìn Lương Hoài ở ghế sau: "Con nhìn Tiểu Thịnh mà xem, cậu ấy còn chu đáo hơn cả đứa con trai ruột như con nữa đấy."
Lương Hoài ngồi ở hàng ghế cuối nhếch môi.
Thịnh Tích Việt nhẹ nhàng xoa vai Tri Phùng Vũ rồi nói với Lương Cẩn Trúc: "Con và Duyên Duyên đã ở bên nhau rồi, mẹ cứ coi con như con trai ruột mà sai bảo."
Bà ngoại hào hứng hỏi: "Vậy hai đứa dự định khi nào thì có con?"
Tri Phùng Vũ lườm một cái, tình trạng tắc đường làm cô có chút bực bội, cô định bụng nghĩ rằng cái bà lão nhỏ bé này bình thường xem phim truyền hình thấy người ta hôn nhau còn đỏ mặt, sao lúc này lại ngang nhiên quan tâm đến chuyện giường chiếu của người khác như thế.
Nhưng chưa đợi cô kịp lên tiếng cằn nhằn, Lương Hoài vốn im lặng nãy giờ ở hàng ghế sau đột nhiên mở miệng.
"Đúng rồi mẹ, lúc nãy mẹ bảo muốn giới thiệu cho con, chỉ gặp mặt một lần thôi cũng được chứ?"
Sự chú ý của bà ngoại ngay lập tức bị câu nói này của Lương Hoài lôi kéo đi mất, ngay cả Lương Cẩn Trúc cũng không thể tin nổi, bà quay đầu lại: "Chẳng phải con không chịu sao?"
Sắc mặt Lương Hoài mờ mịt trong khoang xe tối tăm, giọng nói cũng mang theo sự lạnh lẽo không thuộc về thành phố này.
"Chẳng phải mẹ bảo đây là tâm nguyện của mẹ sao? Vừa rồi con đã suy nghĩ kỹ rồi, mẹ đã nói đến mức đó, con sợ mình không nghe lời mẹ lấy một lần thì đến già mẹ vẫn cứ bảo con là đứa con bất hiếu."
Ánh mắt Lương Cẩn Trúc lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ: "Sao bỗng nhiên con lại thay đổi ý định thế?"
Lương Hoài dựa hẳn lưng vào ghế, một lần nữa nhìn vào gương chiếu hậu cạnh ghế lái, trong một khoảng không ngắn ngủi, anh bắt gặp ánh mắt của Tri Phùng Vũ.
Khi cất lời lần nữa, giọng nói của anh mang theo sự chế giễu mơ hồ và một nỗi mệt mỏi vô tận: "Giống như mọi người nói đấy, nhìn Duyên Duyên hạnh phúc như vậy nên con cũng thấy hơi ngưỡng mộ."
Bà ngoại sống ở khu chung cư trên con phố bên cạnh, bà có ba người con, mỗi người luân phiên chăm sóc bà theo tháng, tháng này tình cờ đến lượt Lương Cẩn Trúc.
Thịnh Tích Việt chủ động đề nghị để anh ấy lái xe đưa họ về, Tri Phùng Vũ và Lương Hoài bèn xuống xe trước.
Trước khi xuống xe, Lương Cẩn Trúc vẫn không quên dặn dò Tri Phùng Vũ, nếu có bạn bè nào còn độc thân thì có thể giới thiệu cho anh trai.
Tri Phùng Vũ khẽ đáp lại một tiếng.
Trên con đường nhỏ tối tăm chỉ còn lại hai anh em họ.
Bóng cây lay động, bầu không khí xung quanh có chút im lặng, trong lúc Tri Phùng Vũ còn đang do dự thì nhận được một cuộc điện thoại.
Cô nói chuyện bâng quơ với bạn mình, Lương Hoài lặng lẽ đi theo sau cô mà không hề lên tiếng.
Sau khi lên lầu, Tri Phùng Vũ tự nhiên cúp điện thoại.
Cô quay đầu lại, vẫy vẫy tay với Lương Hoài đang đứng trên bậc thang phía sau: "Anh ơi, chắc anh mệt rồi, anh tắm rửa xong thì nghỉ ngơi sớm đi nhé."
Lương Hoài vẫn đứng trên bậc thang thấp hơn cô vài bậc, anh lặng lẽ nhìn cô, ngay khoảnh khắc Tri Phùng Vũ quay người đi, anh đột nhiên lên tiếng: "Duyên Duyên."
"Dạ?" Tri Phùng Vũ đứng tại chỗ.
"Anh thấy tò mò," Lương Hoài bước lên một bậc: "Em muốn tìm cho anh một người chị dâu như thế nào."
Tri Phùng Vũ nghe tiếng bước chân chậm lại của anh, hai giây sau cô mới quay đầu lại, mũi khẽ chun lại một cách tinh nghịch.
"Anh không muốn đồng ý với mẹ thì cũng đừng có tìm em mà kiếm chuyện chứ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
