Đây là lần đầu tiên Lương Cẩn Trúc nghe chính miệng con trai nói ra lý do đổi chuyên ngành năm đó. Trong thoáng chốc, rất nhiều suy nghĩ lướt qua tâm trí bà ấy. Chẳng lẽ vì lúc đó chồng bà ấy hy sinh khi đang làm nhiệm vụ nên nó mới gặp áp lực sao? Nhưng khi đó kinh tế gia đình đâu có thiếu thốn.
"Con đổi chuyên ngành là vì cân nhắc đến chuyện tiền bạc sao? Đang yên đang lành con lo chuyện tiền nong làm gì?" Dù đã là chuyện quá kht, nhưng khi nghĩ đến việc con mình từng vì điều kiện kinh tế gia đình mà phải từ bỏ lý tưởng, lồng ngực Lương Cẩn Trúc vẫn thấy nghẹn lại.
Lương Hoài không ngờ phản ứng của mẹ lại lớn như vậy, trông bà ấy như đang lo lắng cho bản thân anh ở quá khứ xuyên qua cả thời gian và không gian. Anh bất đắc dĩ cười khẽ rồi an ủi: "Con chỉ nói đùa thôi, sao mẹ lại tin là thật thế? Nếu nói với người khác là vì khô khan mới đổi chuyên ngành, chẳng phải sẽ khiến con trông như một kẻ không biết kiên trì sao?"
Lương Cẩn Trúc bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Tri Phùng Vũ nhìn chằm chằm anh, một hồi lâu sau mới thu hồi ánh mắt.
Bữa cơm cũng đã gần xong, bà ngoại phát hiện Lương Hoài hầu như chưa hề đụng đến đĩa cá trước mặt.
"Sao cháu không ăn cá? Chê cay à? Không cay đâu."
Thực ra Lương Hoài không thấy ngon miệng lắm, lúc này anh ngẩng đầu lên, tầm mắt vô tình rơi vào gương mặt của Tri Phùng Vũ. Anh nhận ra vẻ mặt của cô cũng đầy vẻ thắc mắc không khác gì bà ngoại.
Anh đặt thìa xuống, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Tri Phùng Vũ: "Anh không ăn hoa tiêu."
Thịnh Tích Việt nhanh chóng đứng dậy đổi vị trí hai đĩa thức ăn trước mặt: "Không sao, em thích ăn món này, anh cả ăn món khác đi."
Tri Phùng Vũ áy náy nhìn Lương Hoài: "Xin lỗi nhé, lúc gọi món em quên mất."
Lương Cẩn Trúc nhìn con trai: "Con xem, lâu quá con không về, lâu đến mức em gái cũng quên mất khẩu vị của con luôn rồi."
Lương Hoài có vẻ không để bụng, anh cười nói: "Lỗi của con."
Sau khi ăn xong, cả gia đình cùng nhau rời khỏi nhà hàng. Lương Cẩn Trúc đứng bên cạnh hàng rào kính nhìn xuống dòng người trong trung tâm thương mại.
"Mẹ muốn mua quần áo không?" Lương Hoài đi đến bên cạnh bà ấy: "Con thanh toán cho."
Lương Cẩn Trúc chỉ tay vào bà ngoại đang đi phía trước: "Dù sao cũng đã ra ngoài rồi, mẹ muốn chọn cho bà ngoại một chiếc áo khoác để mặc trong đám cưới."
Lương Hoài sững lại một chút rồi đáp: "Được ạ."
Lương Cẩn Trúc cứ coi như đã quên mất chuyện con trai chưa chắc sẽ tham gia đám cưới. Bà ấy chỉ vào cửa hàng thời trang nam vừa đi ngang qua và bảo: "Con cũng nên mua ít đồ màu sáng đi. Màu trắng, đỏ, xanh đều đẹp mà, nhìn trong vali của con toàn là đồ đen thôi!"
Sắc mặt Lương Hoài không đổi: "Để con mặc quốc kỳ Pháp lên người luôn nhé?"
"..."
Bà ngoại chậm rãi đi phía trước, nghe thấy cuộc đối thoại của hai mẹ con phía sau thì mỉm cười. Bà không muốn để Tiểu Thịnh bị bỏ rơi nên thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu với anh ấy.
"Hôm nay nhìn kỹ, cháu thấy hai anh em tụi nó có giống nhau không?" Bà ngoại thuận miệng hỏi.
Lương Cẩn Trúc nghe vậy thì vô thức ngẩng đầu nhưng không lên tiếng. Thịnh Tích Việt bấy giờ ngoảnh lại nhìn Lương Hoài một cái, sau đó bóp lấy cằm Tri Phùng Vũ đang nhai kẹo bạc hà bên cạnh để quan sát kỹ hơn.
Tri Phùng Vũ lườm anh ấy một cái, anh ấy mới cười rồi buông tay ra.
"Hình như đôi mắt hơi giống nhau ạ."
"Hồi nhỏ chẳng giống chút nào, lớn lên nhìn lại thấy giống, nhưng tính cách thì thực sự chẳng giống điểm nào cả." Bà ngoại nói.
Thịnh Tích Việt hỏi: "Tính cách khác nhau ở chỗ nào ạ?"
Bà ngoại chưa kịp nói thì Lương Cẩn Trúc đã nhìn con trai bên cạnh, đầy ẩn ý mà rằng: "Con bé từ nhỏ đã thích nghịch ngợm nhưng trong những việc lớn thì rất hiểu chuyện. Còn anh nó bình thường nhìn thì có vẻ nghe lời nhưng thực chất trong xương tủy lại là đứa bướng bỉnh nhất."
Hai nhân vật chính trong câu chuyện đều không tiếp lời.
Ánh mắt Lương Cẩn Trúc lưu luyến trên người hai người phía trước, sau đó bà ấy nghiêng đầu nhìn con trai.
Lương Hoài khẽ nhếch môi, ánh mắt không chút gợn sóng. Không cần Lương Cẩn Trúc lên tiếng, anh cũng biết bà ấy muốn nói gì: "Mẹ nhìn xem, đôi trẻ người ta tốt đẹp biết bao?"
Bước vào một cửa hàng thời trang cao cấp dành cho người trung niên và cao tuổi, bà ngoại dừng lại và bảo Tri Phùng Vũ chọn giúp mình.
"Thẩm mỹ của bà già này quê mùa lắm, Duyên Duyên chọn cho bà đi."
Tri Phùng Vũ rất có trách nhiệm bắt đầu lựa chọn, bà ngoại liền thoải mái tựa người sang một bên. Lúc này bà nhìn về phía Lương Hoài và đột nhiên lên tiếng: "Lần này về thì thôi đừng đi nữa. Cháu gầy đi nhiều quá, nhìn người cũng không còn hoạt bát như xưa."
Lương Hoài khựng lại vài giây mới nói: "Cháu đã mua nhà và xe ở bên nước ngoài rồi, nói không về là không về luôn sao được ạ?"
"Bán xe đi, căn nhà đó thì dùng làm nơi nghỉ dưỡng, sau này muốn sang thì sang đó ở một thời gian, hoặc là cho thuê."
"Bà Trần Văn Ngọc hào phóng quá nhỉ." Lương Hoài cười xong, thấy Tri Phùng Vũ cầm một chiếc áo khoác màu xanh xám đứng bên cạnh, anh liền lùi lại một bước để bà ngoại thử đồ.
Anh chú ý nhìn Tri Phùng Vũ giúp bà ngoại mặc áo khoác vào. Đột ngột, anh nghe thấy giọng điệu của Tri Phùng Vũ cao lên: "Thế nào ạ? Trông cũng được đấy chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)