Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ sau lần chia tay trong căn phòng nhỏ mùa hạ năm ấy, Lâm Diệu và Tô Cảnh như hai đường thẳng từng song hành, rồi đột ngột bị bàn tay số phận bẻ gãy—một vết gãy không điểm giao nhau, không lời giải thích, không hứa hẹn cho ngày sau.
Lâm Diệu bước ra khỏi mối tình đầu với trái tim như chiếc ly pha lê vừa vỡ—những mảnh vỡ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại cứa vào tim anh mỗi khi đêm xuống. Trong anh, cái tên Tô Cảnh giống như một vết xước không bao giờ lành, không sâu đến mức chảy máu, nhưng dai dẳng và nhức nhối.
Anh không khóc. Không van nài. Nhưng kể từ giây phút cánh cửa kia khép lại sau lưng Tô Cảnh, Lâm Diệu hiểu rằng một phần của mình đã chết theo lời chia tay ấy.
Và có lẽ cũng từ ngày đó, anh trưởng thành theo cách đau đớn nhất—bằng cách học cách im lặng khi muốn gào thét, học cách mỉm cười khi trong lòng tan nát, và học cách gói lại những hồi ức xưa cũ như một món đồ không ai cần đến.
Anh của sau này, ánh mắt không còn long lanh như thuở mười bảy, giọng nói cũng mất đi chút run rẩy ngại ngùng mỗi khi đối diện người kia. Trong giới giải trí, cái tên Lâm Diệu gắn liền với hình ảnh lạnh lùng và hoàn hảo. Nhưng chẳng ai biết, đằng sau ánh hào quang đó, là một trái tim từng yêu rất thật, từng tổn thương rất sâu.
Mỗi lần ánh đèn flash chớp lên trên thảm đỏ, mỗi lần ký tên lên một kịch bản mới, mỗi lần đối diện với gương trong phòng trang điểm—anh đều tự nhắc nhở mình: “Đừng tin vào điều gì quá đẹp.”
Bởi điều đẹp nhất từng có trong đời anh… đã từng là Tô Cảnh. Và cũng chính là người khiến anh lần đầu tiên hiểu thế nào là cảm giác bị bỏ lại.
Những tháng năm sau đó, dù có bao nhiêu người theo đuổi, bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ, Lâm Diệu vẫn không mở lòng. Không phải vì anh chưa quên, mà vì... anh sợ. Sợ rằng nếu lại yêu thêm một lần, trái tim từng vỡ ấy sẽ chẳng còn đủ sức để lành lại.
Anh sống trong ánh đèn, nhưng tim anh thì nằm lại ở phía bóng tối—nơi có một mùa hè ngột ngạt, có một cơn mưa rào bất chợt, và một người con trai đã quay lưng rời đi không ngoảnh lại.
Về phần Tô Cảnh, những năm tháng sau cuộc chia tay tưởng chừng là sự giải thoát đó, lại là chuỗi ngày dài trống rỗng như một hành lang không lối thoát.
Anh từng nghĩ mình mạnh mẽ—đủ để lý trí chiến thắng cảm xúc, đủ để bảo vệ Lâm Diệu khỏi sự tàn nhẫn của giới thượng lưu, đủ để chọn con đường mà gia đình sắp đặt… Nhưng hóa ra, người bị bỏ lại không phải chỉ có Lâm Diệu.
Anh cũng để lại chính mình trong căn phòng nhỏ mùa hạ ấy.
Đôi khi giữa đêm, Tô Cảnh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Cơn mơ lặp đi lặp lại suốt nhiều năm: căn phòng ấy, khung cửa sổ mở hé, và Lâm Diệu ngồi quay lưng lại, ánh đèn vàng phủ lên vai anh một vòng sáng dịu nhẹ. Nhưng mỗi khi Tô Cảnh bước đến, cánh cửa lại đóng sầm, Lâm Diệu quay đầu đi, biến mất trong màn mưa.
Anh thức trắng nhiều đêm như thế. Không ai biết. Không ai hay. Và anh cũng chẳng nói với ai—bởi ngay cả khi nỗi nhớ chất đầy, cũng không còn ai có thể lắng nghe.
Tô Cảnh lao vào học hành, rồi kế thừa công việc của gia đình. Áp lực, bổn phận, trách nhiệm... từng thứ một chồng chất lên vai anh. Nhưng dù bận rộn đến đâu, dù ngày qua ngày cứ thế trôi, trong sâu thẳm anh vẫn là chàng trai năm mười bảy tuổi, từng bối rối cài khuy áo cho người kia khi trễ học, từng loay hoay nắm tay nhau lần đầu trong rạp chiếu phim vắng người.
Và thế là, hai con người ấy—hai kẻ từng yêu nhau đến đau lòng—giờ đây chỉ còn biết nhớ về nhau trong thinh lặng. Không ai nhắn trước. Không ai đi tìm. Không ai biết người kia liệu có còn nhớ đến mình. Nhưng trong một chiều mưa bất chợt, hay một bài hát cũ vang lên giữa phố, cả hai đều bất giác dừng bước.
Vì người kia, từng là tất cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






