Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mối Quan Hệ Không Hoàn Hảo Chương 4: Nỗi Nhớ

Cài Đặt

Chương 4: Nỗi Nhớ

Chưa từng có ai thay thế được chỗ của Lâm Diệu trong tim anh. Những mối quan hệ gia đình sắp đặt, những buổi tiệc xã giao rườm rà, những lời mai mối... với Tô Cảnh, tất cả chỉ là vỏ bọc. Anh lịch sự, anh đáp ứng, nhưng trái tim anh đã chết lặng từ năm mười bảy tuổi—năm mà anh đánh mất người duy nhất khiến anh muốn gạt bỏ cả thế giới.

Đôi khi anh tự hỏi: “Nếu gặp lại, Lâm Diệu sẽ nhìn mình bằng ánh mắt nào? Là căm ghét, thờ ơ, hay... vẫn còn sót lại điều gì?”

Thế nhưng, thanh xuân vốn không dành cho những kẻ ngập ngừng. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua như cát chảy qua kẽ tay, và rồi một ngày, họ nhận ra mình đã không còn là thiếu niên mười bảy tuổi—đã từng yêu cuồng nhiệt và cũng từng đau đến tê dại.

Những điều tưởng chừng vô nghĩa năm ấy—một cái chau mày không giải thích, một lần im lặng quá lâu, một tin nhắn không được hồi âm—giờ đây, khi nhìn lại, hóa ra đều có thể tha thứ. Nhưng vào thời điểm đó, cả hai lại quá trẻ, quá kiêu hãnh để biết cách giữ lấy nhau. Họ đều chờ người kia cúi đầu trước, và cuối cùng, cả hai đều quay lưng.

Có một lần, Lâm Diệu tình cờ thấy Tô Cảnh trên bìa một tạp chí tài chính lớn. Trong ảnh, anh sánh vai bên vị hôn thê do gia đình chọn—một cô gái mang nụ cười chuẩn mực, xuất thân quyền quý, và phù hợp với thế giới thượng lưu mà Tô Cảnh đang đứng giữa. Đèn flash nháy liên hồi, ghi lại một khoảnh khắc tưởng chừng viên mãn. Tô Cảnh trong tấm hình ấy hoàn hảo đến vô thực, nhưng đối với Lâm Diệu, đó là khoảnh khắc khiến anh lạnh người.

Người con trai từng ôm anh trong chiều mưa đầu hạ, từng vì anh mà đánh nhau với cả hội học sinh khác, giờ đây lại đứng thản nhiên trong một thế giới mà Lâm Diệu chưa từng thuộc về.

Anh bật cười, tiếng cười lạc lõng, khản đặc như bị bóp nghẹt từ cổ họng:

“Thì ra, chỉ có mình mình giữ lại đoạn ký ức đó.”

Còn Tô Cảnh... anh không cười. Không còn cười thật lòng từ sau ngày chia tay năm ấy. Mỗi đêm, anh vẫn mơ thấy ánh mắt của Lâm Diệu—đôi mắt mang theo sự bất lực, đau lòng và ngập ngụa tuyệt vọng khi nghe câu:

“Chúng ta chia tay đi.”

Anh từng nghĩ, qua thời gian, mọi thứ sẽ phai nhạt. Nhưng càng cố quên, ký ức càng bén rễ sâu hơn. Hình bóng của Lâm Diệu như một vết mực loang trên tim, chẳng thể tẩy xóa, lại càng không thể thay thế.

Chia tay không phải là một dấu chấm hết. Mà là khởi đầu của một đoạn đời dài đằng đẵng, nơi họ sống như những người trưởng thành—thành công, lặng lẽ, và cô đơn với vết sẹo mang tên nhau.

Mãi đến mười năm sau, khi thời gian đã gọt bớt những ngông cuồng, và nỗi đau đã lắng xuống thành trầm tích trong lòng, họ mới một lần nữa đứng đối diện nhau.

Không phải là hai chàng trai trẻ năm xưa nữa—mà là hai người đàn ông đã hiểu ra rằng:

Có những mối tình không bao giờ chết, chỉ là được chôn sâu... chờ ngày sống lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc