Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mối Quan Hệ Không Hoàn Hảo Chương 2: Chúng Ta Chia Tay Đi.

Cài Đặt

Chương 2: Chúng Ta Chia Tay Đi.

Họ từng yêu nhau hai năm—hai năm không dài, nhưng cũng chẳng ngắn. Hai năm ấy đủ để những điều nhỏ nhặt trở thành thói quen: một cái gõ cửa nhẹ mỗi sáng, một hộp sữa để sẵn trong ngăn bàn, một tiếng “về chưa” lúc chiều tắt nắng. Trái tim con người kỳ lạ lắm—nó luôn gắn bó nhất với những điều lặp đi lặp lại, và khi điều ấy biến mất, khoảng trống để lại mới thực sự khiến người ta kiệt quệ.

Sau chia tay, không ai chặn ai, cũng chẳng ai chủ động liên lạc. Không ồn ào, không bi kịch. Chỉ là... dần im lặng, dần biến mất khỏi đời nhau như thể chưa từng tồn tại.

Nhưng không ai hiểu, đó không chỉ là “mối tình đầu”. Đó là một phần thanh xuân. Là những lần dầm mưa về cùng nhau, là những lời hứa nhỏ, là cái ôm ngượng ngùng sau kỳ thi toán, là lần đầu biết thế nào là tim đập nhanh chỉ vì một ánh nhìn.

Cái đau nhất sau chia tay không phải là mất đi một người yêu. Mà là mất đi chính mình—phiên bản từng cười rạng rỡ khi nhìn thấy người ấy giữa sân trường đông đúc. Là mất đi một phần ký ức từng khiến mình cảm thấy đủ đầy, dù chỉ là một cái chạm tay thoáng qua.

Có những đêm, Lâm Diệu nằm dài trên giường, điện thoại sáng đèn mà không ai nhắn tới. Mỗi lần chạm vào khung chat cũ, dòng cuối cùng vẫn còn đó: “Ngủ ngon.”

Còn Tô Cảnh, cậu mở tủ áo, chiếc áo khoác Lâm Diệu từng để quên vẫn nằm nguyên chỗ cũ. Mùi hương đã phai, nhưng mỗi lần chạm tay vào vải áo, lại như chạm vào cả một đoạn đời.

Rồi thời gian trôi. Họ tốt nghiệp. Mỗi người đi về một thành phố khác nhau, bắt đầu những mối quan hệ mới, những cuộc sống mới. Nhưng đâu đó trong những khoảnh khắc yếu lòng—trong một cơn mưa bất chợt, một bài hát tình cờ vang lên giữa phố, hay một tấm ảnh nhóm ai đó đăng lại—khoảnh khắc ấy, mọi thứ như quay về.

Vẫn là Tô Cảnh với đôi mắt trầm, vẫn là Lâm Diệu với giọng nói khàn khàn khi ngại ngùng. Vẫn là hai người trẻ dại, từng vì một câu nói mà ngủ không ngon nguyên đêm. Từng vì một lần nắm tay mà tim đập hỗn loạn không kiểm soát.

Họ đã từng, rất từng, yêu nhau.

Và dù không còn bên nhau nữa, ký ức về nhau vẫn là điều đẹp đẽ nhất còn sót lại—như dấu vết của cơn mưa đầu mùa in hằn trên vạt áo cũ. Như mùi thơm ngọt nhẹ của ký túc xá, như ánh đèn cuối hành lang ký ức, không bao giờ tắt.

Tình đầu là vậy. Không hoàn hảo, chẳng vẹn nguyên. Nhưng chẳng bao giờ phai nhạt.

Vì ai cũng chỉ có một lần đầu tiên biết yêu. Và một lần đầu tiên biết thế nào là mất đi điều quý giá nhất trong đời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc