Lâm Diệu không thể quên được khoảnh khắc đầu tiên gặp Tô Cảnh. Đó là ngày khai giảng năm học mới, một buổi sáng đẹp trời mà nắng như vẽ lên những đám mây trắng trong lành trên bầu trời. Lâm Diệu đứng bên cạnh sân trường, ánh mắt vô thức hướng về phía bục phát biểu nơi các thầy cô đang đứng, nhưng tất cả mọi thứ trong tầm mắt anh đều mờ đi khi một bóng dáng nổi bật xuất hiện.
Tô Cảnh bước ra từ hàng ghế của học sinh khối 12, dáng người cao ráo, bước đi vững chãi. Cậu có vẻ đẹp sắc sảo như một bức tượng điêu khắc, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt ấy lại lấp lánh như chứa đựng cả bầu trời đầy sao. Cái cách Tô Cảnh bước đi, cái cách cậu chỉ cần đứng giữa đám đông là đã tỏa sáng, không gì có thể ngừng sự chú ý của Lâm Diệu.
Dù lúc đó, Lâm Diệu đã quen với việc mình là một người nổi bật trong trường, với vẻ ngoài điển trai và tính cách dễ gần, nhưng khi nhìn thấy Tô Cảnh, anh lại cảm thấy như mình đang chìm vào một cái bóng không thể thoát ra. Từ khoảnh khắc đó, trái tim Lâm Diệu bỗng nhiên đập loạn nhịp, không phải vì những cảm xúc mơ hồ, mà vì sự tò mò khó tả. Anh không thể hiểu tại sao Tô Cảnh lại có thể tạo ra một cảm giác mạnh mẽ đến vậy.
Ngày hôm đó, một cuộc gặp gỡ vô tình nhưng đầy ý nghĩa đã xảy ra trong buổi lễ khai giảng. Lâm Diệu, khi đi ngang qua Tô Cảnh, vô tình đụng phải vai cậu. Đó là một cú chạm rất nhẹ nhàng, nhưng trong phút chốc, trái tim Lâm Diệu như bị ai đó bóp nghẹt. Tô Cảnh chỉ nhìn anh một lần rồi bước tiếp mà không nói gì. Nhưng cái cách đôi mắt ấy lướt qua anh, nó đủ để khiến trái tim Lâm Diệu như vỡ ra một phần.
"Cậu có muốn uống cà phê không? – Tô Cảnh."
Tim Lâm Diệu siết chặt. Anh không trả lời ngay, nhưng trong khoảnh khắc đó, trái tim anh đã chọn rồi. Buổi tối hôm ấy, trong quán cà phê nhỏ nằm khuất sau những tán cây đầy hoa giấy, anh ngồi đợi. Không gian dịu lại giữa tiếng muộn phiền lắng xuống. Khi Tô Cảnh bước vào, ánh đèn vàng soi nhẹ lên gương mặt ấy — không còn lạnh lùng, không còn khoảng cách — chỉ còn đôi mắt như đang muốn nói điều gì, nhưng lại ngập ngừng như chính cậu cũng đang lần đầu học cách bày tỏ.
"Cậu..." – Lâm Diệu cất tiếng, rồi lập tức câm lặng. Những điều muốn nói, bao lần tập dượt trong đầu, đều tan biến.
Trong cuộc trò chuyện ấy câu nói cậu nhớ rõ nhất chính là:
"Lâm Diệu, tôi nghĩ... tôi không chỉ muốn làm bạn học của cậu."
Đó không phải lời tỏ tình đắm đuối, không phải tuyên ngôn vĩnh cửu, nhưng là câu nói đã mở ra hai năm thanh xuân rực rỡ của họ.
Từ hôm ấy, tình yêu lặng lẽ đâm chồi như cỏ dại mọc sau mưa — vụng về nhưng sống động. Những buổi tối đi bộ dọc sông, nói với nhau những câu chuyện không đầu không cuối. Những trưa nắng len lỏi trong vòm cây, họ cùng ngồi bên nhau dưới bóng mát mà không cần nói lời nào. Lâm Diệu học cách hiểu sự im lặng của Tô Cảnh, còn Tô Cảnh học cách mỉm cười nhiều hơn vì một người.
Họ là cặp đôi khiến cả trường phải ngoái nhìn, nhưng điều khiến Lâm Diệu luôn nhớ nhất không phải là ánh mắt người khác, mà là cách Tô Cảnh lặng lẽ nắm lấy tay anh trong những khoảnh khắc anh chông chênh nhất.
Tô Cảnh là mảnh ghép vừa khớp với phần yếu mềm trong anh — vừa đủ xa để khiến anh khao khát, vừa đủ gần để khiến anh tin tưởng.
Nhưng tình yêu đầu đời nào cũng mong manh. Và mối tình ấy, dù kéo dài trọn hai năm thanh xuân, cũng không thoát khỏi sóng gió.
Có những ngày, họ cãi nhau vì những chuyện không đáng, vì sự im lặng quá lâu hay một ánh mắt vô tình. Có những lúc Lâm Diệu thấy mình như đang ôm lấy một bức tường — ấm áp nhưng bất động. Và có những khoảnh khắc Tô Cảnh chỉ biết im lặng nhìn Lâm Diệu quay lưng bỏ đi, không nói một lời níu kéo.
Dù vậy, hai năm ấy vẫn là hai năm đẹp nhất cuộc đời họ. Đủ để khi nhắm mắt lại, Lâm Diệu vẫn có thể nghe thấy tiếng cười khe khẽ của ai đó bên tai, và Tô Cảnh vẫn có thể nhớ rõ từng ánh mắt cậu thiếu niên đã từng vì mình mà rơi lệ.
Vì tình đầu là thế — khắc nghiệt, đau đớn, nhưng không bao giờ lãng quên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)