Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỗi Ngày Hốt Bạc, Quán Ăn Vặt Của Ta Thông Dị Giới Chương 7: Mình Xuyên Không Rồi Sao

Cài Đặt

Chương 7: Mình Xuyên Không Rồi Sao

Cô gái nghỉ ngơi đủ rồi bèn tạm biệt Hoa Quyển. Hoa Quyển đi theo đằng sau bọn họ ra khỏi quán ăn nhỏ xem sao, lúc này mới phát hiện ra không đúng.

Các cửa hàng xung quanh vào ban ngày đều mất hết, chung quanh tối mù chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ còn lại ánh đèn trong quán ăn nhỏ chiều sáng một khoảng đất nhỏ xíu trước cửa quán.

Ngoài cửa có một cỗ xe ngựa, ở đầu xe treo hai chiếc đèn lồng.

Cô gái chui vào trong xe, vén rèm lên gật đầu với Hoa Quyển, tùy tùng của cô ta đánh xe ngựa rời đi.

“Mình xuyên không rồi sao?”

Hoa Quyển không dám nán lại bên ngoài nữa mà vội vàng chạy vào trong quán, đóng kín cửa quán, tay chân cùng sử dụng bò lên tầng hai, chui vào trong chăn, che kín đầu, cưỡng ép mình mau chóng ngủ.

Động tác liền mạch dứt khoát.

Một đêm này ngủ rất không yên, thẳng cho đến khi trời sáng, bên dưới tầng lại truyền tới tiếng ồn ào huyên náo, Hoa Quyển mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, vẫn là bộ dáng của sáng ngày hôm qua đấy thôi.

Lẽ nào mình nằm mơ? Cô ngáp một cái, chậm rãi đi xuống tầng, thẳng cho đến khi nhìn thấy bạc vụn được để lại trên mặt bàn tối hôm qua mà mình chưa kịp cất.

“Ôi vãi! Xảy ra chuyện gì thế này? Lẽ nào buổi tối quán ăn nhỏ này tự xuyên không sao?”

Hoa Quyển cầm tiền đồng và bạc vụn lên, nghĩ ngợi một lúc sau đó tìm được một quán đồ cổ cách con phố nhỏ này xa nhất ở trên bản đồ, cô tìm một chiếc xe đạp công cộng để đạp qua đó

Không còn cách nào khác, còn lại có ba trăm đồng, chỉ có thể tiêu tiết kiệm một chút.

Đợi đạp được đến tiệm đồ cổ đã là hai tiếng đồng hồ sau, chủ quán vừa mở cửa đã nhìn thấy Hoa Quyển thở hồng hộc ở ngoài cửa.

Ông chủ đã hơn năm mươi tuổi, đang đeo một cặp kính lão nhưng vẫn phải cầm thêm một chiếc kính lúp để soi thật kỹ tiền đồng.

“Sao tiền đồng của cô còn mới như vậy? Trông giống giả nhưng lại là hàng thật, tôi phải xem kỹ hơn mới được, cô kiếm được ở đâu ra thế?”

Hoa Quyển cười xấu hổ: “Bảo tồn kỹ ấy mà, là ông nội tôi để lại cho tôi.”

Lời nói dối này cũng đúng lý hợp tình, vốn dĩ chính là quán ăn nhỏ mà ông nội để lại cho mình đã mang tiền tới cho mình mà.

Cô lén lè lưỡi.

“Nếu cái này mang đi đấu giá phỏng chừng có thể đấu giá đến bốn nghìn đồng một miếng.

Nhưng đó là đấu giá, một là tốn thời gian và hai là lỡ như không bán ra được, cô vẫn phải trả tiền hoa hồng cho bên tổ chức đấu giá, khá là mạo hiểm.”

Hoa Quyển nghe không hiểu nhưng cô không đợi được thời gian đấu giá.

“Vậy chỗ ông có mua không? Tôi đang cần tiền gấp.”

Chủ quán thở dài một tiếng, đáp: “Nếu cô muốn bán ngay vậy hai nghìn đồng một miếng, thế nào?”

Vừa mở miệng đã chặt chém nửa giá, trong lòng Hoa Quyển chửi thầm một tiếng “gian thương.”

“Tôi có tổng cộng bảy miếng, hai nghìn rưỡi một miếng, được không?”

Chủ quán giả bộ bất đắc dĩ, đáp: “Cũng được, vậy hai nghìn rưỡi một miếng.”

Ông ta trả tiền rất sảng khoái, chỉ nửa phút sau Hoa Quyển đã nhận được 17500 tệ vào tài khoản, áp lực cuộc sống cũng coi như đã giảm nhẹ.

Cô lại lôi mẩu bạc vụn mà cô gái tối hôm qua đã để lại cho mình ra: “Chủ quán, ông xem thứ này đáng giá bao nhiêu tiền.”

Chủ quán nhận lấy: “Ôi chao, đây là bạc vụn mà, thoạt nhìn có vẻ là sản phẩm thủ công thời cổ đại, hàm lượng bạc không cao, không đáng tiền gì cả.”

Nói xong, ông ta còn cân thử: “Khoảng 23 gam, nếu cô bán thì tôi trả cô ba trăm đồng.”

Không ngờ đến thời đại hiện tại, bạc còn không đáng giá bằng tiền đồng.

Hoa Quyển vừa cười vừa từ chối: “Cảm ơn, bạc vụn này không bán.” Giữ lại làm kỷ niệm cũng không tồi.

“Vậy được, nếu cô còn thứ gì khác muốn bán thì có thể tới tìm tôi, tôi sẽ tính giá cao cho cô!”

Rời khỏi quán đồ cổ, Hoa Quyển mua cốc trà sữa khoai môn rồi ngồi ở ven đường tính toán.

Nếu buổi tối quán ăn nhỏ có thể thông đến cổ đại vậy cô có thể chuẩn bị thêm một ít đồ ăn, có sự hỗ trợ của khoa học công nghệ, thức ăn ở thời hiện đại còn không khiến đám người cổ đại đó mê như điếu đổ nữa sao?

Quán ăn nhỏ mà ông nội để lại cho cô đúng là kho báu! Phải tranh thủ phát triển lớn mạnh, đi lên con đường phát tài mới được!

Nhưng sau khi quán ăn nhở xuyên đến thời cổ đại thoạt nhìn vị trí địa lý rất hẻo lánh, mấy món ăn tinh tế quá chắc chắn không dễ bán.

Huống chi, cô cũng không biết nấu!

Còn không bằng bán một vài món ăn vặt đơn giản và thuận tiện, tiện cho người qua đường ăn nhanh rồi vội lên đường.

Ý kiến đã có, Hoa Quyển đạp xe đến chợ đầu mối ở gần đó, tốn hết ba trăm đồng mua một cái máy nấu Oden.

Nấu Oden vừa tiện lại vừa rẻ, không cần kỹ thuật gì cả, vô cùng thích hợp với cô.

Thuận tiện mua thêm các loại viên và túi canh nấu Oden, mua thêm hai mươi chiếc màn thầu và hai mươi cái bánh bao nhân thịt.

Gà đã được xử lý xong xuôi và chặt thành miếng nhỏ, cô chỉ cần bóc vỏ hạt dẻ, rửa sạch là có thể bắt đầu nấu.

Cô dùng chảo dầu phi thơm hành và gừng trước, sau đó cho miếng thịt gà vào xào khô, không ngừng đảo thịt cho đến khi đổi màu, tiếp đó mới thêm rượu nấu ăn, dầu sống, nước tương đen, lại thêm một ít đường vào cho tươi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc