Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ông ta thở dài một tiếng rồi đi vào trong góc, bối rối ngồi trên ghế.
Hoa Quyển đi vào trong bếp nấu một nồi nước sôi rồi bỏ mì sợi đã mua được buổi sáng vào, ngoài ra còn chuẩn bị thêm một bát nước sôi để nguội, đợi sau khi mì nấu chín được vớt ra, trụng qua một lần nước nguội rồi mới bỏ vào bát.
Sau khi làm như thế, sợi mì sẽ không còn dính vào nhau nữa mà từng sợi từng sợi tách ra, vừa dai vừa đàn hồi.
Trong bát bỏ thêm một ít dầu sống, muối ăn và hành lá.
Hoa Quyển bưng bát đi tới chỗ bếp lò bên cạnh cửa, múc một muôi nước dùng, lại gắp thêm một miếng sườn heo và vài miếng củ cải trắng vào.
Củ cải trắng hầm xương ống được ninh trên lửa nhỏ cả ngày, thịt heo đều rớt hết khỏi xương, chỉ cần lắc nhẹ một cái sẽ rơi xuống, vào miệng là tan, cực kỳ phù hợp với người già.
Củ cải trắng hút đầy nước canh xương heo, cắn một miếng là nước canh tràn ra, mùi hương lập tức lấp đầu khoang miệng.
Nước canh nóng kích phát toàn bộ mùi thơm của dầu sống và hành lá, phối thêm muối ăn thuần tinh, một bát mì sợi bình thường như thế đối với ông chú mà nói lại có sức hút cực kỳ lớn.
Trong quán ăn yên tĩnh chỉ còn lại mỗi tiếng húp mì xì xụp của ông ta.
“Không ngờ ta có thể ăn được sợi mì ngon như thế.” Ông chú đặt cái bát rỗng xuống, dùng ống tay áo lau khóe miệng và cảm thán.
Lúc đón tết, ông ta cũng mua thịt heo nhưng thịt heo này lại khác, không hề tanh một chút nào cả.
Cộng thêm được ninh nguyên ngày khiến cho hương vị lại càng ngon khỏi bàn.
Nói xong, ông ta lôi năm đồng tiền ra cẩn thận đặt trên mặt bàn.
“Ông chú, tôi đã nhận hạt dẻ của chú rồi, sao còn lấy thêm tiền của chú được chứ?”
Còn nữa, cô cũng không dùng được tiền đồng này.
Ông chú vẫn kiên trì: “Đống hạt dẻ đó không đáng tiền, đều nhặt ở trên núi cả.”
“Thế cũng đủ rồi.”
Đang định đùn đẩy tiếp thì lại có thêm ba người khác đi vào quán.
“Chậc chậc, hôm nay cuối cùng ta cũng gặp được chuyện hiếm có rồi, năm văn tiền mà còn khách sáo cho được.”
Hoa Quyển quay người nhìn về phía người tớ, đây là một cô gái trẻ tuổi mặc trang phục cổ đại, váy dày màu hồng nhạt, gương mặt trắng trẻo, mái tóc dài được búi nhẹ lên, trông cực kỳ ưa nhìn.
Cô ta hơi hất cằm lên, liếc mắt nhìn về phía bên này với vẻ ngạo mạn, đằng sau còn có hai người đàn ông mặc đồ bó, bên hông đeo bội đao.
Hoa Quyển bối rối: Gần đây có khu thắng cảnh gì đó sao? Qua đây chụp ảnh? Hay là chơi cosplay vậy?”
Cô gái này cũng liếc mắt quan sát cô: “Ngươi ăn mặc thật kỳ quái! Thôi bỏ đi, ta đói rồi, quán các ngươi còn món gì ăn nữa không?”
Hoa Quyển cúi đầu nhìn mình, áo sơ mi kẻ caro và quần bò, kỳ quái lắm sao?
“Thật ngại quá, quán chúng tôi vẫn chưa bắt đầu khai trương.”
Cô gái nhíu mày lại: “Ngươi bớt lừa ta đi.”
Cô ta chỉ vào ông chú kia: “Chưa khai trương vậy sao hắn ta có thể ăn?”
Người đàn ông đằng sau nắm chuôi đao, bước lên một bước, nói với vẻ hung dữ: “Mau chóng đi chuẩn bị đồ ăn, cũng không thiếu bạc cho ngươi!”
Hoa Quyển nhếch khóe miệng, đang diễn kịch sao? Không phải gặp đúng mấy đứa thần kinh đấy chứ?
Cô gái gật nhẹ đầu, không nói thêm gì nữa.
Hoa Quyển đang định vào bếp thì nhìn thấy ông chú bước đi tập tễnh ra ngoài cửa, cô nghĩ ngợi một lúc rồi gọi ông ta lại.
Sau đó cô lấy một nắm kẹo sữa thỏ trắng từ trong túi ra nhét vào tay đối phương: “Ông chú, chú cầm số kẹo này về cho cháu mình ăn đi!”
Ông chú dùng hai tay ôm kẹo, vội vàng cảm ơn.
Hoa Quyển cũng hoàn toàn không ngờ một sinh viên đại học khoa kỹ thuật bình thường như mình lại bắt đầu buôn bán mì.
Ba bát mì sợi này vừa vặn dùng hết toàn bộ canh xương, cô còn cảm thấy hơi đau lòng.
Nhưng khi nhìn thấy ba người này ăn ngấu nghiến hết sạch sợi mì, cứ như thể đang ăn sơn hào hải mì gì đó, cô chỉ cảm thấy có một cảm giác thành tựu trước giờ chưa từng có.
Cô thật sự có thiên phú nấu ăn! Lẽ nào cô chính là đầu bếp được trời chọn?
Mì sợi vào bụng khiến sắc mặt của cô gái rõ ràng đã trở nên dễ coi hơn hẳn: “Bát mì này của ngươi thật sự không tồi, nấu ngon hơn toàn bộ đầu bếp ở nhà ta nhiều!”
Gia đình giàu có à, còn có cả đầu bếp riêng.
Cô gái liếc mắt ra hiệu cho người đàn ông bên cạnh, một người đàn ông móc một miếng bạc vụn từ trong lòng ra, đặt lên bàn.
Trước có tiền đồng sau có bạc, Hoa Quyển hoàn toàn hoang mang.
Cô hỏi thử một câu: “Ngọc Dịch tửu cung đình?”
Cô gái không nghe hiểu mà hỏi ngược lại: “Ở chỗ ngươi còn bán rượu nữa sao? Rượu tiến cống?”
Hoa Quyển cảm thấy hơi sợ rồi, cô giả bộ hàn huyên: “Các cô từ đâu tới đây vậy? Sao muộn như vậy rồi vẫn còn ở bên ngoài?”
Cô gái đáp: “Hôm nay ta đến Lạc Hà tự trong núi để cầu phúc cho phụ thân, không ngờ trên đường trở về gặp cơn mưa lớn nên chậm trễ chút thời gian, giờ về quá muộn.”
Hôm nay nắng to vỡ mặt, mưa lớn ở đâu ra?
Hơn nữa cũng chưa từng nghe nói trong núi có một ngôi chùa miếu nào cả!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






