Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiếp tục đảo thịt cho đến gia vị hoàn toàn ngấm đều vào thịt gà, cô mới thêm mấy miếng đại hồi vào, sau đó đổ hạt dẻ vào nồi, lại thêm nước sôi vừa trần qua miếng gà vào là thể hầm chậm.
Không hổ là hạt dẻ rừng nhặt ở trên núi, hạt nào cũng căng tròn, vừa nào nồi là mùi thơm đã lấn át cả mùi gà, phối thêm với gia vị tràn đầy cảm giác khoa học công nghệ, còn chưa qua một lúc đã thơm khắp phòng.
Hoa Quyển chia gà hầm hạt dẻ thành hai phần, một phần để cho mình ăn, một phần để lại đến tối, nếu như có khách thì có thể bán.
“Trời ơi, cuối cùng cô cũng mở cửa rồi!” Bác gái mua củ cải hôm qua đi vào trong, sau đó quay đầu gọi người bạn đi đằng sau mình: “Lão Trần, mau qua đây, đây chính là cái quán mà tôi đã nói đó!”
Bác gái kia nói với Hoa Quyển: “Củ cải mà hôm qua cô bán cho tôi thơm lắm, tôi mang về nấu canh còn thơm gấp vạn lần củ cải của quán lão Lưu, hôm nay tôi tới xem chỗ các cô còn không? Tôi muốn mua thêm một ít.”
“Bác gái, hết củ cải rồi, hôm qua còn hai cây cuối cùng đều bị bác mua hết rồi còn đâu.”
Bác gái nói với vẻ tiếc nuối: “Vậy cũng tiếc quá đi mất.”
Bác gái Trần đi cùng bà ta lại nhanh tay nhanh mắt nhìn thấy hạt dẻ để trong túi vải: “Đây là hạt dẻ rừng sống đúng không? Lâu lắm rồi tôi chưa nhìn thấy đấy.”
Hoa Quyển cười đáp: “Bác Trần đúng là lợi hại, đây chính là hạt dẻ rừng sống đấy, dùng dùng nó để xào gà, bác ngửi xem có phải thơm lắm không?”
Cô mở nắp nồi đất ra, một mùi thơm nức của hạt dẻ quyện lẫn với thịt gà lập tức phả ra.
“Thơm quá, đây mới là mùi hạt dẻ chứ, bao nhiêu năm rồi chưa được ăn.” Bác gái Trần cảm thán.
“Lão Lý, không mua được củ cải vậy mua hạt dẻ cũng được, sau đó chúng ta cũng đi mua thêm con gà nữa về xào!”
Hai người ăn nhịp với nhau, còn lại khoảng ba cân rưỡi hạt dẻ, bác gái Trần và bác gái Lý một người lấy một cân rưỡi, một người lấy hai cân.
Hoa Quyển tính giá hai mươi đồng nửa cân, kiếm được một trăm bốn mươi đồng.
Phải nghĩ cách đổi số tiền thành món đồ mà ông chú có thể dùng được để trả cho ông ta.
Ăn cơm xong thì tủ lạnh, tủ đông và máy nấu Oden cũng giao đến nơi.
Nhân viên giao hàng lắp đặt giúp Hoa Quyển.
Cô nấu nước dùng dựa theo hướng dẫn sử dụng rồi bỏ các loại Oden xiên vào trong máy.
Bất tri bất giác đã đến buổi tối, trời vừa tối là Hoa Quyển đã nhạy bén phát hiện ra tiếng người bên ngoài cửa đột nhiên biến mất, cô biết ngay quán ăn nhỏ lại xuyên việt rồi.
Cô mở cửa ra, bên ngoài tối đen như mực, mọi âm thanh đều dừng lại, gió núi cuốn theo mùi bùn đất ẩm phả thẳng tới.
Đợi đến rất muộn mà Hoa Quyển vẫn không đợi được ông chú kia.
Có lẽ hôm nay ông chú không cần vào trong thành bán rau nữa chăng?
Lúc này, cửa bị đẩy ra, một người tráng niên ăn vận giống thợ săn đi vào trong.
“Ế, quán này mở cửa rồi?”
Người đàn ông nay vác một bó củi đằng sau, bên hông treo hai con gà rừng.
“Chào anh, xin hỏi anh có muốn ăn gì không? Hôm nay trong tiệm có viên và hạt dẻ hầm gà.”
Lần đầu tiên Hoa Quyển chủ động tiếp đón khách hàng: “Gà hầm thêm cơm là ba mươi văn tiền một suất, viên chay một văn tiền một xiên, viên mặn là hai văn tiền một xiên.”
Hôm nay Ngô Thanh vào thành bán con mồi săn được, lúc trở về trời đã tối đen. Anh ta đã đi trên con đường này rất nhiều lần rồi nhưng đến mấy hôm trước mới phát hiện ra chỗ này đã mở một quán mới, nhưng ban ngày cứ đóng chặt cửa lớn, đến tận tối lại mở cửa.
Cách từ rất xa đã ngửi thấy mùi thức ăn từ trong quán, đến cửa, chân lại không chịu sự khống chế mà đi vào đây.
Ngô Thanh nghe bảng giá mà Hoa Quyển báo, trong lòng nghĩ không đắt, vừa vặn hôm nay đã bán được không ít đồ, có thể ăn no một bữa.
Anh ta tìm một chỗ để ngồi xuống: “Được, vậy cho ta một suất gà hầm, thêm hai xiên viên chay nữa, có rượu không?”
“Xin lỗi, quán nhỏ vừa mới khai trương nên vẫn chưa có rượu!”
Hoa Quyển múc một đĩa gà hầm từ trong nồi đất ra, lại xới thêm một bát cơm to nữa mới bưng ra cho Ngô Thanh.
Bình thường bọn họ đều trộn một ít hạt dẻ với gạo kê vào với nhau, không dễ nuốt nhưng nếu thêm nhiều nước một chút, vừa nhai vừa nuốt, tóm lại vẫn có thể lấp đầy bụng được.
Mà bát cơm trước mặt lại hạt nào ra hạt nấy, sáng bóng lấp lánh, không cần phải sáp lại gần vẫn có thể ngửi được mùi thơm nồng nàn đó.
Anh ta cầm đũa lên xới một miếng cơm, chậm rãi bỏ vào miệng.
Đúng rồi, chính là cái vị trong tưởng tượng ấy, thậm chí còn thơm và ngọt hơn cả tưởng tượng của anh ta.
Là khẩu vị cực kỳ mềm dẻo, vào miệng chỉ có mùi gạo thơm thuần, sau khi nhai nhẹ vài cái, răng và lưỡi đều được vị ngọt đó bao phủ.
Chỉ ăn mỗi cơm trắng thôi đã có thể ăn tận năm bát rồi!
Ngô Thanh lại nhìn đĩa hạt dẻ hầm gà trên bàn, nước canh màu đỏ nâu đã đủ cám dỗ người lắm rồi, càng đừng nói đến miếng thịt gà và hạt dẻ đã quyện đầy hương vị kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)