Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Ở đây có củ cải mà nhà ta trồng, hôm nay mang ra chợ bán vẫn còn một ít vẫn chưa bán hết, ta có thể trả cho quán coi như tiền mì được không, cũng không biết còn thiếu bao nhiêu nữa…”
Hoa Quyển làm sao có thể nhận được, cô xua tay: “Một bát mì này của tôi cũng không đáng giá mấy đồng, không cần đâu.”
Dưới sự kiên trì của đối phương, cô chỉ đành nhận bốn cây củ cải trắng, đi ra ngoài cửa đưa mắt nhìn khách hàng đầu tiên của mình rời đi.
Nhìn ông chú còng lưng chậm rãi đi xa, Hoa Quyển nhớ đến ông nội mà hai mắt chợt thấy cay xè.
Cô không phát hiện ra con đường này đã không còn giống ban ngày nữa, đèn đường chẳng thấy đâu mà chỉ còn lại ánh trăng nhẹ nhàng chiếu xuống con đường đất.
Cô quay vào quán dọn bàn, nhìn hai đồng tiền mà ông chú để lại, chợt nhớ đến trên phố có một quán đồ cổ, quyết định có thời gian rảnh sẽ qua đó hỏi xem sao.
…
Hoa Quyển dậy hơi muộn, cô mở cửa quán, tầm này đã có không ít quán xá mở cửa làm ăn.
Đường Thanh Thạch thoạt nhìn giống một con phố bán thức ăn, dọc theo đường đi, cô trông thấy các quán bán rau xanh, quán hoa quả và quầy thịt đủ loại.
Cô đi dạo thảnh thơi trên con đường nhỏ mua một ít gạo, sợi mì, màn thầu bánh bao và một ít nhu yếu phẩm khác.
Nhớ đến củ cải mà người kia để lại, cô lại mua thêm hai khúc xương ống heo.
Canh xương ống với củ cải trắng, buổi trưa phối thêm một bát cơm to, buổi tối lại làm một bát mì xương heo. Một suất này đã đủ cho cô ăn cả một ngày rồi.
Cô đang nộp hồ sơ xin việc, bên ngoài là không khí nhộn nhịp, tấp nập. Cô đã thích chỗ này rồi.
Nếu có thể mở quán ăn nhỏ vậy sau này sống luôn ở đây cũng rất tốt.
Ninh xương khoảng hơn một tiếng đồng hồ, Hoa Quyển bỏ củ cải đã thái sẵn vào trong, vị của củ cải nhanh chóng ngấm ra, trộn lẫn với mùi thơm của xương ống, cái vị này phải nói là quá tuyệt.
Củ cải mà ông chú để lại hình như có mùi hương cực kỳ đậm đà, không cần phải thêm gia vị khác vào đã khiến người cảm thấy thèm ăn rồi.
Lúc Hoa Quyển đang định ăn ngấu nghiến thì một bác gái đi vào trong quán ăn.
“Chà! Củ cải trắng của cô trông khá ngon đấy!”
Bà ta liếc mắt nhìn canh xương ninh trong nồi rồi lại cầm củ cải trắng để bên cạnh vẫn chưa dùng hết lên, đưa lại gần mũi ngửi thử.
“Mua ở đâu đây?”
Hoa Quyển trả lời: “Không phải mua, là người thân tặng.”
“Vẫn còn hai cây nữa, bán lại cho tôi đi! Hôm nay tôi về cũng phải nấu một nồi canh mới được.”
Bác gái rõ ràng đã thèm lắm rồi.
Đây là lần đầu tiên Hoa Quyển gặp trường hợp này, cô đáp với vẻ hơi chần chừ: “Nhưng tôi… tôi cũng không biết bán cái này bao nhiêu tiền.”
“Cô nhìn cô đi, mở quán ăn mà còn không biết giá, như vậy đi, cứ dựa theo giá củ cải của quán rau lão Lưu đằng kia nhé, hai cây củ cải đúng không, hai mươi đồng, có bán không?”
Dù sao Hoa Quyển cũng không dùng hết được, cô chậm rãi gật đầu.
Quét mã, thanh toán xong, thậm chí bác gái còn không cần túi nylon mà dứt khoát nhét củ cải vào trong túi vải của mình, nghênh ngang rời đi.
Để lại Hoa Quyển đứng ngây người ở cửa quán.
Thật kỳ quái, chẳng hiểu sao lại kiếm được hai mươi đồng…
Màn đêm buông xuống, một ngày lại sắp kết thúc, con phố nhỏ cũng chìm vào trong tĩnh mịch.
Lúc Hoa Quyển đang định lên tầng nghỉ ngơi thì cửa quán ăn nhỏ lại bị đẩy ra.
Người đi vào trong quán vẫn là người già ngày hôm qua, ông ta vẫn bối rối y như vậy.
Bát mì ngày hôm qua chính là hương vị ngon nhất mà ông ta từng ăn trong suốt nửa đời người này, hôm đó lúc về đến nhà, thậm chí trên người vẫn còn lưu lại mùi thịt bò kho tàu.
Bạn già ngửi thấy mùi, sau khi biết được kỳ ngộ của ông ta bèn nhíu mày hỏi: “Sợi mì thơm như thế mà ông chỉ trả cho người ta có hai văn tiền, không ổn đi?”
Ông chú bình tĩnh lại cũng bắt đầu phiền não, tiền mà mình trả thật sự quá ít. Ông ta cả đời thành thật, lúc này trong lòng giấu chuyện suốt cả một đêm trăn trở không sao ngủ yên được.
Ngay hôm sau làm việc xong đã vội vàng chạy tới quán ăn nhỏ.
Hoa Quyển nhìn thấy rõ người tới mới mừng rỡ hỏi: “Ông chú, chú tới thật đúng lúc, củ cải mà hôm qua chú để lại hôm nay có bán nữa không?”
Người kia xua tay: “Ôi, củ cải đó là nhà trồng được, không đáng tiền gì cả.”
Ông ta lấy một cái túi vải ra: “Trong này có một ít hạt dẻ rừng, hôm nay cháu trai ta lên núi nhặt về, cũng không biết ngươi có thích hay không, xin hãy nhận cho.”
Hoa Quyển đã lâu lắm rồi chưa ăn hạt dẻ, cô nhận lấy cái túi vải, hay lắm, thật sự rất nặng, phỏng chừng cũng phải năm cân chứ ít gì!
“Ông chú, chú đã ăn cơm chưa? Tôi nấu bát mì sợi cho chú nhé! Hôm nay ăn canh củ cải, thế nào?”
Bếp lò đang hầm lửa liu riu, cô vốn dự định để đến ngày mai sẽ ăn sáng tiếp.
“Ồ ồ, được, làm phiền quán rồi.”
Nói xong ông ta lại hối hận, mình tới để cảm ơn người ta cơ mà, sao vừa ngửi thấy mùi thơm trong quán đã thèm tiếp rồi?
Hôm nay ăn mì sợi vào phải trả bao nhiêu tiền mới hợp lý đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




