Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng nào phải mẹ không muốn dạy đâu, mẹ cũng từng cầu cha rất nhiều lần để cho Tô Uyển thử rồi.
Nhưng Trương di nương nắm việc này trong tay rất chắc, hoàn toàn không chịu nhả ra, nói Tô Uyển cả ngày không bước chân ra khỏi cổng lớn, cha lại đang trong giai đoạn mấu chốt thăng quan tiến chức, không thể để xảy ra sơ suất được.
Nếu có sự giúp đỡ của Hoa Quyển, Tô Uyển chắc chắn có thể cầu được một cơ hội từ chỗ cha mình.
Tô Uyển cắn nhẹ môi, đôi mày hơi nhíu lại, gương mặt xinh đẹp hiện vẻ lo lắng.
Hoa Quyển nhìn mà không đành lòng từ chối.
Dù sao Tô Uyển không có kinh nghiệm, cũng không có người dạy, Hoa Quyển lo lắng sẽ xảy ra sơ suất nên hỏi đối phương: “Vậy ngươi biết phải mua mấy loại, một loại mua bao nhiêu phần không?”
Tô Uyển đột nhiên tràn đầy tự tin: “Thế có gì khó đâu? Tuy ta chưa từng tự mình xử lý nhưng từ nhỏ đến lớn đã tham gia không biết bao nhiêu yến tiệc lớn nhỏ rồi, cứ trông bầu vẽ gáo là được. Huống chi, ta chỉ muốn phụ trách một mảng điểm tâm sau bữa ăn thôi, như thế đơn giản hơn nhiều! Chỉ là, vẫn cần tỷ tỷ giúp ta thôi.”
Hoa Quyển hỏi: “Vậy ta phải giúp ngươi thế nào?”
“Tỷ tỷ có thể cho biết điểm tâm trong quán tổng cộng có bao nhiêu loại không?”
Hoa Quyển nghĩ ngợi một lúc rồi bảo: “Như vậy đi, tối mai ngươi tới sớm một chút, ta chuẩn bị thêm một ít điểm tâm, ngươi nếm thử rồi quyết định sau nhé?”
Tô Uyển đáp: “Ý này hay đó!”
Sau đó cô ta lại bổ sung thêm: “Ta có thể mang một ít bánh bông lan cuộn về cho cha ta nếm thử không? Nếu người ăn rồi, ta chắc chắn ông ấy sẽ đồng ý cho ta phụ trách mảng điểm tâm.”
Hoa Quyển đáp: “Đương nhiên không thành vấn đề!”
“Tốt nhất là có thêm trà sữa lần trước nữa.”
Hoa Quyển lập tức gói bánh bông lan cuộn vị hồng trà bá tước và nguyên vị, mỗi loại một phần, dùng giấy dầu bọc lại.
Sau đó cô bóc bá nha tuyệt huyền và thanh thanh nọa sơn, bỏ vào hai ống trúc đựng rồi bịt kín miệng lại.
Hai loại này đều lấy vị trà làm chủ, cha mẹ của Tô Uyển chắc chắn sẽ thích.
Thấy Hoa Quyển đổi bao bì, tuy Tô Uyển cảm thấy kỳ lạ nhưng nghĩ đến việc Hoa Quyển làm thế nào chắc chắn đều có lý do của cô, cô ta rất thông minh không hỏi nhiều thêm.
Hơn nữa, giấy dầu với ống trúng này thoạt nhìn đều rất đẹp.
Giấy dầu màu vàng nhạt, bên trên là họa tiết kẻ ca ra màu gạo và vàng cháy đan xen, phối màu nhã nhặn lại không tầm thường.
Thứ đặc biệt nhất là ống trúc kia, thân ống màu xanh ngọc bích, bên trên có khắc chữ “Quán ăn Hoa Quyển,” một bên còn khắc một cây trà bốc khói nóng, sau khi đóng nắp ống vừa vặn kín kẽ, đổ ra cốc không sợ bị sánh.
Tô Uyển lại càng tự tin hơn, có cách đóng gói cao cấp như vậy, cha chắc chắn sẽ đồng ý thôi!
Lúc tiễn Tô Uyển ra ngoài rồi quay về, Giang Thời Việt và Mạc Xuyên đã chén sạch toàn bộ thức ăn trên bàn, Hoa Quyển hơi ngạc nhiên, đây là suất ăn cho năm người đấy!
“Các ngươi… ăn khỏe thật đấy!”
Mạc Xuyên chủ động đứng dậy dọn bàn, Giang Thời Việt thì lại hơi ngại, anh cảm ơn rồi hỏi Hoa Quyển: “Hoa Quyển cô nương có cần viết thực đơn không?”
“Cứ gọi ta Hoa Quyển là được, không cần gọi cô nương đâu!” Hoa Quyển lấy giấy trắng tinh, bút và mực ra.
Giang Thời Việt trải giấy ra một cách thành thạo và nhã nhặn, tay phải của anh cầm bút dừng lại bên trên tờ giấy trắng, sắc mặt bình tĩnh lại chuyên chú, đợi Hoa Quyển đọc nội dung.
“Giá hơi thấp, ta đã từng ăn canh Oden rồi, vị tươi ngon, cảm giác cũng rất cao cấp, đổi thành chay mười văn tiền, mặn mười lăm văn tiền đi.”
“Liệu có đắt quá không?” Dù sao ở trong tiềm thức của Hoa Quyển thì một văn tiền cũng đáng giá tận 3000 tệ đó.
“Ta thấy đồ trong quán ít nhưng tinh tế, lại độc nhất vô nhị trên thị trường, tục ngữ nói vật đắt vì hiếm, bán đắt một chút cũng là lẽ thường tình.”
“Được thôi, bắt đầu từ ngày mai còn có thể cung cấp sủi cảo tôm, thang bao và xíu mại… cứ đặt giá tám văn một cái đi. Còn có mì giá ba mươi văn một bát, bánh ngọt năm mươi văn một phần.”
“Tạm thời cứ viết mấy món này trước, sau này sẽ từ từ tăng thêm món sau.”
Mạc Xuyên đi ngang qua nghe thấy bèn hỏi: “Sủi cảo tôm là cái gì?”
“Sủi cảo tôm chính là vỏ sủi cảo trong suốt, bên trong gói nhân thịt và một con tôm nguyên vẹn đó.”
Mạc Xuyên lập tức nhìn cô với vẻ đáng thương vô cùng: “Ta chưa được ăn.”
Hoa Quyển nói: “Hôm nay ăn no rồi, ngày mai tới đi, ta sẽ hấp cho ngươi.”
Mạc Xuyên nhớ ra gì đó bèn hỏi: “Ngày mai các ngươi thử món cũng cần người dọn dẹp bàn ghế, rửa bát gì đó đúng không?”
“Đúng đúng đúng, ngày mai các ngươi cùng nhau tới, cũng giúp ta đặt thực đơn của quán ăn nhỏ luôn đi.”
Giang Thời Việt gật đầu, cuộn thực đơn đã viết xong lại rồi đặt qua một bên.
Tô Uyển chưa bao giờ cảm thấy đoạn đường này lại dài đến như thế, trong lòng cô ta ôm chặt hai ống trúc, tuy biết ống trúc đã bị bít kín rất tốt nhưng chẳng hiểu sao cô ta vẫn thấy lo, vẫn dùng ống tay áo che lên như đối với bảo bối.
Tùy tùng đánh xe ở bên ngoài thấp giọng trao đổi.
“Ngươi có ngửi thấy mùi trong quán hôm nay không? Thơm thật ấy.”
“Còn không phải sao, ta nhìn thấy cái nồi đó rồi, vậy mà hai loại vị lại để chung một nồi, còn không lẫn vào với nhau nữa chứ, cái quán đó thông minh thật đấy, còn tạo ra được món đồ này.”
“Cũng không biết sau này ở nhà liệu có được ăn không, thật sự muốn nếm thử quá.”
“Món canh cá chua lần trước vô cùng ngon, đến bây giờ ta vẫn còn nhớ như in, không biết cái nồi hôm nay có ngon như vậy không nữa.”
“Tiếc rằng nam nữ không thể ngồi chung bàn.” Tô Uyển nghĩ ngợi, cô ta quyết định lần sau cũng phải yêu cầu Hoa Quyển tỷ tỷ cho nếm thử nồi lẩu đó mới được.
Về đến nhà thì sắc trời đã muộn, Tô Uyển một đường chạy bước nhỏ đến phòng của cha mẹ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)