Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Không ngờ thịt bò với đậu phộng lại có thể kết hợp như vậy.” Giang Thời Việt gật đầu, cho một đánh giá tốt.
Mạc Xuyên nói: “Ta không nói sai đúng không, đồ ăn ngon ở chỗ Hoa Quyển nhiều đến mức ăn nguyên một tháng cũng không trùng lặp!”
Giang Thời Việt đáp: “Ừm, ngươi nói không sai.” Sau đó lại hỏi Hoa Quyển: “Món này có tên là gì?”
Hoa Quyển trả lời: “Chỗ chúng ta gọi là lẩu.”
“Ta nghe nói bộ tộc ở phía Bắc cũng có cách ăn tương tự, thái thịt cừu và thịt bò sống rồi bỏ vào trong nước sôi, nhúng sơ qua rồi chấm ăn với muối, nhưng nồi lẩu này lại phức tạp hơn nhiều, vị cũng ngon hơn.”
Hoa Quyển nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Đúng, đây là phiên bản cải tiến.”
Sau đó cô nói với bọn họ: “Loại phiên bản cải tiến này còn có một chỗ thú vị nữa, đó chính là tự mình pha nước chấm. Thứ các ngươi vừa chấm được pha theo sở thích của ta.”
Sau đó, cô chỉ vào cái bàn bên cạnh tường: “Bên đó có mấy loại nước chấm, các ngươi có thể dựa theo khẩu vị của mình để pha chế ra loại nước chấm có một không hai của riêng mình.”
Mạc Xuyên trừng to mắt, hỏi: “Tự pha chế á? Thế cũng thật thú vị.”
Sau đó, anh ta cầm bát đi nghiên cứu.
Giang Thời Việt lại nói: “Bát mà cô nương pha rất hợp khẩu vị của ta, cô nương có thể cho biết nó được pha thế nào không?”
“Không thành vấn đề!” Nước chấm này chính là cách pha chế nước chấm được chào đón nhất mà Hoa Quyển đã học được trên mạng, sốt đậu phộng cộng thêm dầu mè, dầu hàu, nước tương nhạt, một chút giấm, hành lá và rau thơm, lại rắc thêm một ít muối và đường trắng là xong.
Mạc Xuyên có thể ăn cay nên Hoa Quyển kiến nghị anh ta pha một đĩa dầu để ăn kèm với cốt lẩu dầu đỏ, khẩu vị của Giang Thời Việt thanh đạm, thịt bò nhúng bên canh nấm phối với sốt đậu phộng là vừa ngon.
Sự kích thích to lớn đến từ lẩu cay khiến Mạc Xuyên túa mồ hôi trên chóp mũi, anh ta uống một chai coca, không tự chủ được mà học theo Hoa Quyển kêu một tiếng: “Quá đã!”
Giang Thời Việt không hiểu: “Đã là cái gì?”
Mạc Xuyên đáp: “Đã chính là cả người đều thoải mái, ngươi cũng uống một hớp nước tăng cân vui vẻ đi.”
Hoa Quyển cảm giác trên trán mình đã xuất hiện ba sọc đen, cô nói: “Cái đó gọi là coca, sau này đừng gọi lung tung.”
Giang Thời Việt nhấp một ngụm, Mạc Xuyên nói: “Không đúng, ngươi phải uống một hớp to mới có thể biết được chỗ tuyệt diệu của nó.”
Giang Thời Việt nghe thế bèn uống một hớp to, trong mắt lập tức xuất hiện vẻ mừng rỡ: “Thật vi diệu!”
Mạc Xuyên bảo: “Ngươi còn phải kết hợp ăn chung với lẩu cay nữa, thử đi!”
Giang Thời Việt bán tín bán nghi, anh gắp một miếng thịt cừu trong nồi lẩu cay lên ăn, lập tức ho sù sụ.
Mạc Xuyên cười bảo: “Ăn quen là đỡ liền à.”
Đợi đến khi miệng không còn cay nữa thì cái vị đó lại dụ dỗ Giang Thời Việt, anh mê cái cảm giác kích thích đó, cảm thấy nó thú vị hơn canh nấm nhiều nên cũng bắt đầu chuyên tâm lẩu dầu đỏ.
Các loại nguyên liệu lần lượt được cho vào nồi, ba người ăn đến túa mồ hôi, uống coca xong lại uống Vương Lão Cát, Hoa Quyển cảm thán: “Coi cái đầu của ta này, quên mất chuẩn bị nước ô mai.”
Mạc Xuyên hỏi: “Nước ô mai là thứ gì?”
Hoa Quyển đáp: “Nước ô mai được nấu từ ô mai thêm đường, chua chua ngọt ngọt, lúc ăn lẩu uống một hớp sẽ thấy mát lạnh, giải ngấy.”
Mạc Xuyên nói: “Thế đơn giản thôi, tự mình làm cũng được mà.”
Hoa Quyển không có cách nào giải thích được nước ô mai ở thời đại của mình có thêm công nghệ khoa học vào nên vị chắc chắn khác biệt.
Giang Thời Việt lại nói: “Sao có thể đơn giản được, ngươi xem đồ ăn ở chỗ Hoa Quyển cô nương có món nào mà chúng ta có thể nấu ra được không?”
Đang lúc Hoa Quyển không biết phải tiếp lời thế nào thì sự xuất hiện của Tô Uyển vừa vặn giải vây cho cô.
Tô Uyển bước chân nhanh nhẹn đi vào quán, nói: “Hoa Quyển tỷ tỷ, thơm quá.”
Hoa Quyển nhìn thấy người quen bèn mừng rỡ hỏi: “Tô Uyển muội muội, ngươi tới vừa đúng lúc, có muốn ăn lẩu luôn không?”
Tô Uyển nhìn nồi lẩu rồi lại nhìn hai người đàn ông, sự giáo dục từ nhỏ khiến cô ta không làm ra được hành động ngồi chung một bàn cơm với đàn ông lạ mặt, tuy ngửi mùi rất thơm nhưng cô ta chỉ có thể khéo léo từ chối: “Không cần đâu, ta đã ăn cơm tối rồi, Hoa Quyển tỷ tỷ, lần này ta tới là có chuyện muốn nhờ ngươi.”
Hoa Quyển dẫn cô ta ngồi sang bàn trống ở bên cạnh, đưa một cốc trà sữa cho cô ta sau đó ngồi xuống ghế đối diện chờ cô ta nói tiếp.
“Vậy không biết gia yến nhà ngươi có bao nhiêu người?”
“Các phòng cộng lại cũng khoảng bốn, năm mươi người.”
Hoa Quyển suy nghĩ, đây là một vụ làm ăn lớn nhưng mình lại không có kinh nghiệm, nếu phá hỏng gia yến của người ta thì lại không hay.
Tô Uyển nhìn ra được sự chần chừ của cô bèn trưng cầu: “Hoa Quyển tỷ tỷ, tỷ tỷ tốt, năn nỉ ngươi đó, đây chính là cơ hội tốt để ta nở mày nở mặt trong tộc, ta nhất định phải nắm bắt.”
Khác với người mẹ danh môn khuê tú của Tô Uyển, Trương di nương trong nhà cô ta xuất thân là thương nhân, vì vậy mà cha cô ta đã giao quyền quản lý nhà cửa cho Trương di nương phụ trách.
Em gái của Tô Uyển – Tô Nghiên nhỏ hơn cô ta một tuổi, được di nương của cô ta một tay nuôi dạy nên cũng rất thành thạo mảng quản lý nhà cửa này. Gia yến sắp tới cũng do Tô Nghiên phụ trách, sắp xếp rất ổn thỏa chu đáo, nhận được không ít lời khen từ cha.
Mà thế cũng thôi đi, Tô Nghiên đã không chỉ một lần ngấm ngầm chế giễu Tô Uyển uổng công là đích nữ ngay trước mặt các chị em trong tộc, sau này nếu lấy chồng cũng chẳng biết quản lý gia đình kiểu gì, thậm chí còn coi thường mẹ của cô ta, nói bà không biết dạy con gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








