Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cha, nương, ta mang đồ ăn ngon về cho hai người rồi đây!” Người còn chưa đến nơi mà giọng đã truyền đến trước.
Mẹ của Tô Uyển vội vàng mở cửa ra: “Trời ơi, tiểu tổ tông của ta, ngươi chậm một chút!”
Giọng của cha Tô nghiêm nghị, quở trách: “Chạy cái gì, hấp ta hấp tấp còn ra thể thống gì.”
Tô Uyển lấy hai ống trúc ra như hiến bảo: “Cha nương, ngươi xem ta mang món ngon gì về cho các ngươi này?”
Cô ta mở một ống trúc trong đó ra đưa cho cha mình: “Cái này gọi là trà sữa!”
Cha Tô nhận lấy, một mùi trà thơm nhẹ nhàng chui vào trong mũi.
Thơm quá! Không thua gì bích loa xuân mà mình cất giữ, vẻ mặt nghiêm túc của ông ta lập tức dịu đi hẳn.
“Mau nếm thử đi! Vẫn còn nóng đó ạ.” Tô Uyển vội giục, nói rồi lại mở một ống trúc khác ra đưa cho mẹ.
“Trà này có thêm sữa bò sao? Còn thêm cả đường, ừm, vị không tồi.” Cha Tô gật đầu khẳng định.
Mẹ Tô cũng uống một hớp: “Ngọt, còn có mùi trà thơm.”
Tô Uyển chớp mắt: “Thế nào ạ? Có ngon không?”
“Không tồi, đây chính là món ăn ở quán ăn nhỏ bên ngoài thành mà ngươi ồn ào đòi đi đó sao?” Cha Tô hỏi.
“Đúng đó ạ, quán đó vẫn còn rất nhiều đồ ăn ngon! À đúng rồi, ở đây còn hai miếng điểm tâm nữa!” Tô Uyển lại lấy bánh bông lan cuộn được bọc trong giấy dầu ra, mở ra để lên bàn, mời cha mẹ cùng ăn.
Mới đầu mẹ Tô còn từ chối: “Sắc trời đã muộn cũng sắp phải ngủ rồi, sao còn ăn mấy thứ này nữa?”
Tô Uyển không quan tâm mà cầm một miếng bánh lên, đưa đến bên miệng mẹ Tô, mẹ Tô lập tức ngửi thấy mùi sữa thơm. Vì giáo dưỡng, bà ta luôn coi món ăn thanh đạm là chính, hơn nữa mỗi bữa chỉ ăn lưng lửng bụng nên bụng đã sớm hơi đói rồi, bây giờ vừa ngửi thấy mùi là lập tức ngứa răng.
Tô Uyển làm nũng: “Chỉ ăn một miếng thôi mà.”
Mẹ Tô chỉ đành há miệng cắn nhẹ một miếng.
Một đời này của bà ta sung túc giàu có, đã từng ăn không ít điểm tâm, hồi còn trẻ cũng từng chạy theo cửa hàng điểm tâm nổi tiếng trong thành – Vạn Phúc Lâu.
Mỗi khi quán đó ra món mới là bà ta đều sẽ sai nha hoàn xếp hàng mua về nếm thử.
Nhưng món ăn mà con gái mang về lại hoàn toàn có vị khác hẳn, nó mềm như bông biết bao nhiêu, không cần dùng sức vẫn có thể cắn được một miếng, hơn nữa, thân bánh ẩm mịn lại không ngọt như mấy loại điểm tâm ở hàng quán bên ngoài kia, chỉ hơi hơi ngọt phối với hương sữa nồng nàn, mang tới cảm giác thỏa mãn gấp đôi cho vị giác và cảm giác của bà ta, chất bánh mịn đó khiến bà ta không nhịn được mà nếm thêm một miếng.
Bà ta không còn rụt rè nữa mà ăn thêm một miếng, cảm thán: “E rằng đến ngay cả nương nương trong cung cũng không ăn được loại điểm tâm ngon như thế!”
Tô Uyển cũng cắn một miếng, híp mắt lại hưởng thụ: “Ngon ghê luôn, đúng là quá ngon!”
Cha Tô không hiểu: “Phóng đại, có ngon đến vậy sao?”
Ông ta không giống nữ giới thích ăn điểm tâm, nhưng nhìn vẻ mặt của hai mẹ con cũng cảm thấy tò mò.
Ông ta cầm bánh bông lan cuộn vì hồng trà bá tước còn lại trên bàn kia, cũng cắn một miếng, sau đó hai mắt lập tức trợn trừng: “Món này làm kiểu gì vậy? Vậy mà vị lại thần kỳ như thế!”
Tô Uyển nuốt miếng bánh trong miệng: “Phụ thân, ngươi nói xem, nếu trong gia yến thưởng nguyệt ngày kia cho khách khứa nếm mấy món điểm tâm này, vậy chẳng phải sẽ cực kỳ nở mày nở mặt hay sao?”
Hai mắt cha Tô sáng ngời, gật đầu nói: “Không sai, ngươi nói đúng, vậy ngày mai ngươi nói địa chỉ của quán ăn nhỏ này cho Trương di nương biết, để nàng ấy đi sắp xếp.”
Tô Uyển lặng lẽ nhếch khóe môi, liếc mắt nhìn mẹ mình.
Mẹ Tô lập tức hiểu ý: “Lão gia, nếu đã là điểm tâm mà Uyển Nhi mang về vậy chắc chắn con bé cũng đã phải tốn rất nhiều công sức, cho nó một cơ hội đẻ nó rèn luyện một chút cũng được, bớt cho sau này gả đi lấy chồng lại bị người bới móc.”
“Vậy được, ngày mai ta sẽ đi dặn Trương di nương cho ngươi chuẩn bị điểm tâm, nhưng ngươi nhất định không được để xảy ra sơ suất.”
“Yên tâm đi cha! Chút chuyện nhỏ này còn làm khó được ta sao?”
Ngày hôm sau, lúc cả gia đình cùng nhau ăn sáng như thường lệ, cha Tô hỏi Trương di nương: “Gia yến thưởng nguyệt ngày kia đã chuẩn bị đến đâu rồi?”
Trương di nương hơi cúi người, khéo léo đáp: “Hồi lão gia, thiếp thân được lão gia tin tưởng đã quản lý việc trong phủ nhiều năm. Thiếp thân đã sắp xếp rất thỏa đáng theo lệ thường hàng năm, mong lão gia cứ yên tâm.”
Bà ta dừng lại một lúc rồi nhìn sang mẹ Tô, khóe miệng lộ ra nụ cười khó hiểu rồi tiếp tục nói: “Tỷ tỷ không cần xử lý mấy việc nhàn rỗi này, đại tiểu thư cũng không am hiểu mấy việc này, thiếp thân chỉ đành phân ưu thay lão gia thôi.”
Trả lời thì trả lời lại còn kéo cả mẹ vào nữa, rõ ràng ngươi nắm quyền không chịu buông nhưng trong ngoài lời nói lại làm như thể mình bất đắc dĩ lắm vậy.
Tô Uyển cười lạnh một tiếng.
Cha Tô dặn dò Trương di nương: “Điểm tâm sau bữa ăn sẽ giao lại cho Tô Uyển phụ trách.”
Bản mặt đắc ý của Trương di nương lập tức trở nên cứng ngắc, bà ta vội nói: “Lão gia, không được, bình thường mấy việc này đều là Tô Nghiên làm mà, chắc chắn nàng ấy đã chuẩn bị xong rồi.”
Sau đó bà ta nháy mắt với Tô Nghiên ở bên cạnh.
Tô Nghiên chen lời vào: “Phải đó cha, ta đã nói trước với chưởng quầy ở Vạn Phúc Lâu rồi, chỉ đợi đến tối ngày kia là giao tới thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








