Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỗi Ngày Hốt Bạc, Quán Ăn Vặt Của Ta Thông Dị Giới Chương 1: Thừa Kế

Cài Đặt

Chương 1: Thừa Kế

Ở thị trấn Lâm Khê có một con sông nhỏ chảy quanh co về phía núi Ô Đầu.

Dọc theo con sông nhỏ là một con đường lát đá xanh, ở phía cuối con đường có một quán ăn nhỏ không bắt mắt.

Tuy nói là quán ăn nhỏ có treo bảng hiệu, nhưng đã rất nhiều năm rồi không thấy mở cửa kinh doanh.

Tay phải của Hoa Quyển kéo hành lý, bánh xe lăn trên mặt đường đá không bằng phẳng phát ra tiết tấu không có quy luật.

Tay trái của cô giơ một tấm bản đồ đã ố vàng, đối chiếu cẩn thận suốt một đường cuối cùng cũng dừng lại trước cửa quán ăn nhỏ.

“Cuối cùng cũng đến nơi, vậy mà quán ăn của ông nội lại ở một nơi hẻo lánh như thế, không có bản đồ thật sự không thể nào tìm được.” Hoa Quyển lôi chìa khóa ra, cánh cửa kẽo kẹt mở ra, một cửa hàng nho nhỏ thu hết và trong đáy mắt.

Diện tích bên trong quán khoảng hai mươi mét vuông, kê mấy chiếc bàn, bên trong cùng là một quầy hàng, đằng sau quầy hàng và vách tường miễn cưỡng cách nhau một khoảng, đi vào trong là một gian phòng bếp, có bếp gas, bếp từ, bát đĩa đầy đủ.

Một mặt khác của bức tường có một chiếc cầu thang thông lên tầng hai. Trên tầng hai có một gian phòng ngủ, một chiếc bàn và một chiếc giường, còn có một ô cửa sổ nhỏ xíu.

Hoa Quyển rất hài lòng.

Tuy rằng quán ăn rất nhỏ nhưng đầy đủ nội thất. Tiếc rằng cô không phải đầu bếp chuyên nghiệp gì cả, cô tới quán ăn nhỏ này chỉ vẻn vẹn là muốn có một chỗ dừng chân mà thôi.

Sau khi tốt nghiệp đại học, chuyên ngành ít được quan tâm mà Hoa Quyển học không dễ tìm được công việc, cô không trả nổi tiền thuê nhà ở thành phố lớn.

Lúc đang cùng đường thì cô nhận được chìa khóa và giấy tờ nhà đất của quán ăn nhỏ này.

Hoa Quyển tốn mất bốn, năm tiếng đồng hồ để quét dọn sạch sẽ bụi bặm từ trên dưới xuống căn nhà, đợi thu dọn hành lý xong xuôi thì trời cũng đã trở tối.

Cô châm một ngọn đèn lên, pha một bát mì thịt bò kho tàu cho mình, vừa ăn vừa dùng máy tính gửi đơn xin việc.

“Cốc cốc cốc.” Ngoài cửa gỗ truyền tới tiếng gõ cửa, ngay sau đó, cánh cửa bị đẩy ra, một người già đứng trước cửa với vẻ bối rối.

“Xin hỏi quán ta còn gì ăn không?”

Hoa Quyển nhìn người già trước mặt, ông ta mặc một bộ quần áo làm bằng vải thô, bên trên có không ít vết vá, trên lưng đeo một cái gùi, mái tóc dài hoa râm búi ở sau đầu.

Lẽ nào gần đây có đoàn làm phim sao? Ông chú này đang quay phim sao?

“Ông chú, quán tôi vẫn chưa khai trương, chỉ có mỗi mì ăn liền thôi, nếu chú không chê thì tôi pha một bát cho chú.”

Ông chú hơi hoang mang, dường như không hiểu lời Hoa Quyển nói, chỉ nghe thấy mỗi chữ không chê bèn hơi cúi người: “Làm phiền quán quá, ta ăn đại cái gì đó cũng được rồi.”

Sau khi nấu chín mì, Hoa Quyển chắt bỏ một phần nước, sau đó thêm gói gia vị của mì ăn liền vào, gói gia vị gặp nước sôi sùng sục lập tức hòa tan.

Cô dùng đũa khuấy nhẹ, một mùi thơm phức phả tới, chui thẳng vào trong khoang mũi. Hoa Quyển đổ mì ăn liền vào trong một cái bát sạch rồi bưng ra ngoài cho ông chú.

Rõ ràng ông chú đã đói lắm rồi, hai con mắt không rời khỏi cái bát trong tay Hoa Quyển, thẳng cho đến khi cái bát được đặt lên mặt bàn trước mặt ông ta.

Hoa Quyển nói: “Ông chú, mì chín rồi, ông ăn đi.”

Lúc này người kia lại chần chừ, vốn chỉ định ăn một bát mì không đơn giản nhưng không ngờ chủ quán lại bưng một bát mì sợi thơm như thế lên, bên trong còn có cả trứng chần.

Ông ta từ từ ngẩng đầu lên, bối rối nói với Hoa Quyển: “Chủ quán, ta… ta không có nhiều tiền như vậy… không ăn được sợi mì tốt như vậy đâu.”

Hình dạng sợi mì của bát mì này đặc biệt, ông ta chưa từng thấy bao giờ, nhưng mùi thơm nồng nàn này ngửi vào lại khiến người thèm rỏ dãi, chắc chắn giá không rẻ rồi!

Hoa Quyển thấy ông chú quẫn bách lại không khỏi nhớ tới ông nội mình, cô mềm lòng: “Không sao, không lấy tiền, chú cứ yên tâm ăn đi.”

“Thế không được, thế không được!” Ông chú vội vàng xua tay.

“Không sao, đằng nào cũng nấu xong mì rồi, chú không ăn là lãng phí đấy!” Nói xong, cô quay về bên cạnh quầy hàng, chừa lại không gian cho đối phương.

Ông chú cân nhắc nhiều lần rồi thở dài một tiếng, sau đó dùng bàn tay phủ đầy vết chai sạn cầm đũa lên, chậm rãi gắp mì.

Ông ta hút một hơi như đối đãi với châu báu, sợi mì nóng hổi kèm theo chút nước dùng vừa mới vào miệng đã cảm nhận được một thứ hương vị xa xỉ.

Mặn! Thơm! Ông chú đã từng được ăn món ngon như thế bao giờ. Ông ta cũng không quan tâm đến những thứ khác nữa một ăn hết miếng này đến miếng khác, hoàn toàn không thể dừng lại được, thẳng cho đến khi một sợi mì cuối cùng bị vớt lên, ông ta cầm bát uống hết sạch toàn bộ nước dùng.

Lúc lại nhìn về phía Hoa Quyển, trong ánh mắt của ông ta tràn đầy vẻ biết ơn: “Cảm ơn chủ quán, ta chưa từng ăn sợi mì nào ngon đến như vậy, chỉ là… trên người ta không đủ tiền đồng…”

Ông chú đặt hai đồng tiền lên trên mặt bàn rồi lại cúi người cầm cái gùi bên chân lên.

(Cảm ơn các bạn đã theo dõi truyện nhà mình, ở khoảng đầu truyện số thứ tự chương có không liền mạch là do bên mình ghép chương, nội dung vẫn nối tiếp nên cả nhà yên tâm nhảy hố nhaaaaaaaaa.)

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc