Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỗi Ngày Hốt Bạc, Quán Ăn Vặt Của Ta Thông Dị Giới Chương 27: Sao Không Gọi Tôi Là Yêu Quái

Cài Đặt

Chương 27: Sao Không Gọi Tôi Là Yêu Quái

Cô mang cả nồi canh ra cho Mạc Xuyên.

“Tôi đã thêm ít mì vào cho anh rồi, anh trộn đều rồi ăn đi.”

Mạc Xuyên ăn một miếng mì, hai mắt lập tức sáng bừng, anh ta không ngừng gật đầu: “Ngon!”

Trong lòng Hoa Quyển nghĩ: Anh thì thỏa mãn rồi, còn tối nay tôi lại không có gì ăn.

Có Mạc Xuyên giúp đỡ, Hoa Quyển cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Anh ta làm việc nhanh nhẹn, không sợ mệt, chưa đến bao lâu đã dọn dẹp sạch sẽ bàn ghế.

Chỉ là trong bếp toàn đồ điện, Hoa Quyển không chắc chắn để Mạc Xuyên nhìn thấy liệu có gây ra ảnh hưởng không tốt gì hay không.

Vì thế, cô kêu Mạc Xuyên ở bên ngoài đợi, còn mình cầm thùng nước đi lấy nước lã, xách ra ngoài cho anh ta để anh ta mang ra ngoài cửa rửa bát.

Phiền thì có hơi phiền một chút nhưng đảm bảo.

Mạc Xuyên đứng ở cửa bếp, hai mắt nhìn chằm chằm vào bên trong: “Chủ quán, ngươi thật sự là tiên nhân sao? Bên trong đó toàn là mấy thứ mà ta chưa từng thấy bao giờ.”

Hoa Quyển thầm nói toi rồi, để tiện đưa thức ăn từ bếp nên trong bếp mở một ô cửa sổ nhỏ, bình thường khách hàng ngồi bên ngoài không đến lối đi này sẽ không nhìn thấy được bên trong.

Xem ra ngày mai phải lắp rèm che mới được.

Hoa Quyển hỏi ngược lại: “Sao không nói tôi là yêu quái?”

Mạc Xuyên đáp: “Không thể nào! Ai mà chẳng biết xưa nay yêu quái đều ăn tươi nuốt sống, có vài con còn ăn thịt người. Chúng cũng không nấu ra được mấy món ngon như thế.”

Hoa Quyển nửa đùa nửa thật với anh ta: “Anh biết là được, đây là bí mật, không được nói ra ngoài.”

Mạc Xuyên trịnh trọng gật đầu: “Chẳng trách đồ ăn ngươi nấu lại ngon như thế, hóa ra đều không phải thức ăn ở thế giới này.”

Hoa Quyển chuyển chủ đề, nói với anh ta: “Được rồi, tôi phải đóng quán đây, anh cũng may về nhà đi.”

Cô lo lắng thường xuyên tới bán nén bạc sẽ quá bắt mắt, lại nhìn số tiền trong thẻ ngân hàng vẫn đủ dùng, vì thế quyết định cất nén bạc đi trước, tạm thời không bán nữa.

Cô đặt một chiếc máy rửa bát ở trên mạng, rồi mang theo điện thoại, quyết định ra ngoài đi dạo, tìm linh cảm cho thực đơn tối nay.

Hoa Quyển không dự định bán tôm hùm đất nữa, bởi vì rác đồ ăn từ nó quá nhiều, một mình cô dọn dẹp vẫn rất tốn sức.

Đi dạo một vòng, một quán vịt nướng có rất nhiều người đang xếp hàng thu hút sự chú ý của cô.

Ở địa phương nhỏ, danh tiếng đều dựa vào truyền tai nhau, chỉ có quán ngon chân chính mới có người xếp hàng mua.

Da vịt giòn tan chấm với đường trắng, thịt vịt được thái thành lát chấm với tương ngọt, cộng thêm dưa chuột và hành thái sợi, dùng vỏ bánh mỏng tang cuộn một cái, lúc ăn rất tiện hơn nữa còn không cần dùng bao nhiêu bát đũa, khung xương vịt còn có thể làm thành ba loại vị như nguyên vị, muối tiêu và cay thơm.

Có ý tưởng rồi, Hoa Quyển xếp hàng đặt ba mươi con vịt nướng, trong quán không có nhiều hàng đến vậy nên cô hẹn với chủ quán vịt nướng đến chiều sẽ tới lấy.

Công nhân của công ty trang trí đã tới, vừa vặn cô nhân lúc này ở lại quán để sắp xếp vụ trang trí lắp đặt.

Cất hết đồ đi, Hoa Quyển lấy ba mươi con vịt nướng về, gỡ túi bọc bên ngoài ra, phân loại đựng vào các bộ đồ ăn khác nhau.

Cô thay Hán phục vào, học theo Tô Uyển búi tóc một vòng rồi dùng thoa cố định ở sau đầu.

Sau khi soi gương, trông cũng không tệ đấy chứ!

Hoa Quyển bận rộn không hề biết mỹ thực trong quán ăn nhỏ của mình đã bắt đầu nổi danh ở một thế giới khác.

Vạn Thục Quân cùng nhóm người Tô Uyển từng đến quán ăn nhỏ, cho dù chỉ mới nếm bánh bông lan cuộn một lần nhưng trong lòng đã sớm khắc sâu. Sáng ngày hôm sau, cô ta vội vàng chạy đến Vạn Phúc Lâu.

Vạn Phúc Lâu là quán điểm tâm lớn nhất và nổi danh nhất ở thành này, mà chủ của tửu lâu này – Vạn Phúc Vinh chính là cậu ruột của Vạn Thục Quân.

Lúc này, ông ta đang bưng chén trà nhàn nhã nếm vị trà, nghe lời miêu tả của cháu gái ngoại xong, rõ ràng ông ta không tin: “Ngươi nói vị của món điểm tâm đó nhẹ nhàng mềm mại, cực kỳ đậm mùi sữa, tên là bánh bông lan cuộn?”

Ông ta kinh doanh Vạn Phúc Lâu đã hơn mười năm từng nếm qua vô số món điểm tâm, nếu trong kinh có đầu bếp điểm tâm nghiên cứu ra món mới, mình cũng sẽ kiếm được về tay ngay lập tức.

Mà điểm tâm ông ta từng ăn hoặc là giòn xốp, hoặc là dính răng nhai rất tốn sức, chứ chưa bao giờ từng nếm qua cái nào vừa mềm mại lại mịn màng cả.

“Không thể nào, không có thứ nào như thế hết.” Ông ta lắc đầu.

“Là thật đó! Ở ngay quán ăn nhỏ bên dưới chân núi ngoài thành kìa!”

“Còn mở ở ngoài thành nữa sao? Vậy lại càng không có khả năng!” Vạn Phúc Vinh vắt chéo hai chân: “Nếu có người làm ra được loại điểm tâm đó vậy sao còn mở quán ở nơi hẻo lánh như thế làm gì? Bộ không muốn làm ăn kinh doanh hay sao?”

“Cữu cữu, ta đã từng lừa ngươi bao giờ chưa, nếu để người khác giành trước làm ra được loại điểm tâm như thế vậy chẳng phải sẽ lỗ to hay sao?”

Vạn Phúc Vinh nghe được lời này, sắc mặt cũng trở nên nặng nề hơn: “Vậy ngươi có mang một ít về cho ta xem không?”

Nói ra thật xấu hổ, vốn dĩ Vạn Thục Quan đóng gói hai miếng bánh bông lan cuộn mang về cũng là để cho cậu mình thử, để xem có thể mô phỏng ra được hay không, nhưng trên đường trở về, mùi thơm của bánh bông lan cuộn giống như thành tinh vậy, trực tiếp chui thẳng vào mũi cô ta thông lên mũi, luồn xuống họng.

Cứ như có một giọng nói dụ dỗ bên tai cô ta: “Nếm thử một miếng đi! Đảm bảo sẽ khiến người hồi vị không ngừng!” Vì thế cô ta không nhịn được mà ăn hết miếng nào đến miếng khác, vậy mà lại một hơi đớp hết luôn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc