Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỗi Ngày Hốt Bạc, Quán Ăn Vặt Của Ta Thông Dị Giới Chương 29: Thuê Diễn

Cài Đặt

Chương 29: Thuê Diễn

“Không có…” Hai tai cô ta đỏ bừng: “Nhưng buổi tối quán đó mở cửa, nếu ngươi không tin thì tối nay cứ phái người đến đó mang một phần về, chỉ là phải tới sớm, bằng không sẽ bán hết mất.”

Vạn Phúc Vinh gọi hai thân tín tới: “Trương Tam, Lý Tứ, tối nay các ngươi đến quán ăn nhỏ kia thăm dò triệt để cho ta!”

Trời vẫn chưa tối hoàn toàn mà bên ngoài quán ăn nhỏ đã có người đợi rồi.

Trương Tam với Lý Tứ đứng trước cửa, nhìn cánh cửa quán đóng chặt.

Trương Tam không vui, anh ta quay đầu oán trách với Lý Tứ: “Cái quán ghẻ gì đâu, đã hẻo lánh như thế lại còn không mở cửa, trời lạnh như thế lại để người đứng đợi bên ngoài.”

Một người bên cạnh không nghe được nữa bèn bất mãn nói: “Này, hai người các ngươi chửi ai là đồ ngốc hả? Không ăn thì cút!”

Trương Tam gào ra đằng sau: “Không cút đấy rồi làm gì được nhau? Ta muốn xem xem rốt cuộc cái quán này có gì kỳ quái, nếu không ngon thì ta sẽ đập toàn bộ đồ vào mặt các ngươi! Hừ, để ta xem đến khi ấy ngươi còn nói được gì.”

Câu này vừa thốt ra, trong hàng người càng lúc càng có nhiều người cãi nhau với Trương Tam và Lý Tứ hơn, tình hình loạn như cào cào, Mạc Xuyên đứng ở cửa xắn tay áo cũng định gia nhập.

Đúng lúc này, không biết là ai thốt lên một câu: “Thơm quá!”

Tiếng cãi nhau im bặt, mọi người không hẹn mà cùng khịt mũi ngửi.

“Đây là mùi gì thế?”

“Không phải mùi tôm hùm đất hôm qua! Quán ăn có món mới rồi?”

“Sao vẫn chưa mở cửa, muốn ăn quá!”

Lý Tứ xoa bụng, lén lút hỏi Trương Tam: “Thơm thật ấy, ta cũng muốn ăn.”

Trương Tam nhìn xung quanh rồi hít hà một hơi, anh ta kiềm chế cơn đói bụng mà cúi đầu đáp: “Không có tiền đồ! Đừng quên chúng ta tới đây để làm gì.”

Hoa Quyển bày thịt vịt nướng đã chia xong, lại giã đông thêm mấy cái bánh ngọt, ước lượng thời gian đã đến mới mở cửa quán ra, sau đó bị cảnh tượng trước mặt dọa sợ hết hồn.

Khách khứa đứng đợi ngoài cửa nhìn thấy cô mở cửa quán bèn ùa vào như ong vỡ tổ.

Trong quán ăn nhỏ chỉ có đúng bốn cái bàn, Hoa Quyển chỉ đành chặn cửa lớn, nói: “Không gian trong quán nhỏ, mời đi vào theo thứ tự, có thể đóng gói mang về, không nhất thiết cứ phải ăn tại quán.”

Trương Tam và Lý Tứ đứng ở hàng đầu kiên quyết chui vào: “Chủ quán, chúng ta đợi lâu như thế rồi, cho chúng ta vào trong đi!”

Mạc Xuyên bước ra giơ tay dùng sức kéo một cái, Trương Tam và Lý Tứ lảo đảo phải nhường cửa chính.

Cơ thể cao lớn của Mạc Xuyên chặn trước mặt Hoa Quyển, giọng nói trầm thấp hữu lực, anh ta nhấn mạnh từng chữ với người bên ngoài: “Tất cả xếp hàng tử tế, từng người vào một.”

Anh ta ở trong quân ngũ mấy năm, khí thế lúc nghiêm túc cũng đủ dọa sợ người bình thường rồi.

Hoa Quyển mỉm cười cảm ơn anh ta, sau đó vừa đón khách vừa giới thiệu: “Món mới tối nay là vịt nướng nhưng số lượng có hạn, ai tới trước được trước.”

Phần lớn khách tới hôm nay đều là khách quay lại của tối hôm qua, bọn họ vừa nghe đổi thực đơn bèn bất mãn nói: “Sao không phải tôm hùm đất nữa? Vậy ta còn đợi làm gì, lãng phí thời gian.”

Hoa Quyển giải thích: “Thực đơn mỗi ngày của quán ăn Hoa Quyển không cố định, ai muốn ăn vịt nướng có thể tiếp tục xếp hàng, hôm nay chỉ có ba mươi suất vịt nướng, mỗi bàn giới hạn một suất, một suất một trăm hai mươi văn tiền.”

“Đồng thời còn có bánh ngọt kiểu mới, cũng giới hạn mỗi người một miếng, tám mươi văn tiền.”

“Đắt quá, vậy mà vịt lại có giá tận một trăm hai mươi văn tiền? Bánh ngọt những tám mươi văn tiền, sao không đi ăn cướp luôn đi?”

Không ít người dừng chân ở ngoài cửa không dám đi vào, muốn quan sát xem tình hình bên trong thế nào trước.

Rất nhanh, bốn bàn đã chật kín, Hoa Quyển bắt đầu lên món. Mỗi bàn đều có một đĩa thịt vịt được chặt thành miếng, một đĩa da vịt được nướng đến giòn tan và vàng ươm, một đĩa khung xương vịt, còn có một suất rau dưa góp, một suất vỏ bánh, một đĩa đường trắng và một đĩa tương ngọt.

Trương Tam và Lý Tứ không quên nhiệm vụ của mình mà lấy thêm hai miếng bánh ngọt nữa.

Hoa Quyển đứng trong quầy giải thích cách ăn vịt nướng chi tiết với khách hàng, ngoài ra còn lấy một suất nguyên vẹn cho Mạc Xuyên, cảm ơn anh ta đã giữ trật tự giúp mình. Cô nói với đối phương: “Thật ngại quá, không còn chỗ nữa, chỉ có thể làm phiền ngươi ngồi ăn trong quầy thôi.”

Mạc Xuyên cũng chỉ đợi một miếng ăn này, hôm nay anh ta chạy tới quán từ sớm vì chỉ sợ hàng sẽ bán hết giống hôm qua, kết quả không ngờ lại có nhiều người có cùng suy nghĩ với anh ta như thế, cũng may Hoa Quyển đã quen mặt anh ta rồi.

Anh ta nhìn chằm chằm vào vịt nướng: “Không sao không sao, chỉ cần cho ta đồ ăn vậy ta ngồi đâu ăn cũng được.”

Trương Tam và Lý Tứ dự định ăn hết vịt nướng rồi lén lút đóng gói điểm tâm, sau đó giả vờ như đồ ăn không sạch sẽ để lật bàn trong quán ăn.

Như vậy không chỉ danh tiếng của quán ăn nhỏ bị hủy hoại mà Vạn Phúc Lâu cũng xúc đi được một đối thủ cạnh tranh, thuận tiện còn có thể vớt được một khoản tiền, một mũi tên trúng hai đích.

Thế nhưng, sự việc không như ý người, vịt nướng vừa mới được bưng lên, Trương Tam và Lý Tứ đã nôn nóng gắp vào bánh kẹp, tay chân vội vàng thêm đồ ăn vào trong. Cái bánh to bằng lòng bàn tay mỏng tang, thấp thoáng còn lộ ra đường nét ngón tay, thịt vịt chấm đầy tương ngọt phối với dưa chuột thái sợi và hành tây thái sợi, cuộn đại lại rồi nhét ngay vào miệng.

Ngon quá!

Một miếng vào miệng bùng nổ mùi hành thơm, vị mặn của thịt vịt và vị ngọt của nước tương hòa quyện lại với nhau lan tỏa trong khoang miệng, mà dưa chuột thái sợi thanh mát dịu nhẹ lại áp chế được cảm giác ngọt ngấy như có như không kia.

Khẩu vị thật độc đáo! Vị rất phức tạp!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc