Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỗi Ngày Hốt Bạc, Quán Ăn Vặt Của Ta Thông Dị Giới Chương 25: Ta Đã Bảo Là Ngon Rồi Mà

Cài Đặt

Chương 25: Ta Đã Bảo Là Ngon Rồi Mà

“Mấy cái tên này thật dễ nghe, ta thích lục trà khoai môn nhất.”

“Còn ta thích trà hoa quế dẻo ngon nhất!”

“Ta cảm thấy trà sữa trân châu không tồi, cái thứ giống trân châu ở bên trong nhai như bóng cá ấy.”

Tô Uyển kéo tay áo Hoa Quyển và nói: “Hoa Quyển tỷ tỷ, ta muốn một mang một ít bánh bông lan cuộn về cho cha nương của ta, cứ lấy hai vị mới kia nhé!”

“Ta cũng muốn, ta cũng muốn!”

Triệu Lộ Nhi cũng không quan tâm đến lễ tiết nữa mà vội nói: “Ta cũng muốn một phần mang đi.”

Vừa mới quay đầu đã đối diện với ánh mắt nhìn qua của Tô Uyển, Tô Uyển nghiêng đầu lại gần cô ta, nói: “Ta đã bảo là ngon rồi mà.”

Triệu Lộ Nhi đỏ mặt, trả lời: “Ừm, đúng là rất ngon.”

Rất nhanh, toàn bộ bánh bông lan cuộn đều đã bán hết.

Có lẽ vì đang là ngày tết nên hôm nay khách khứa đến không ít, sau khi nhóm người Tô Uyển rời đi lại lần lượt có thêm một vài vị khách nữa, không lâu sau, bốn chiếc bàn trong quán đã chật kín người.

Còn thừa lại tôm hùm đất với thịt lợn sốt chua ngọt, Hoa Quyển dựa theo số lượng mỗi khách năm con tôm hùm đất, một bàn kèm thêm một đĩa thịt lợn sốt chua ngọt, món chính chỉ có màn thầu mua từ ban ngày.

Mở nắp nồi ra, mùi thơm của tôm hùm đất lập tức tràn ngập khắp không gian của quán ăn nhỏ, thậm chí còn thuận theo cửa quán bay ra ngoài, không ít người ngửi thấy mùi thơm mà vào đây xem, phát hiện ra không còn chỗ ngồi chỉ đành rời đi, cũng có người không chịu từ bỏ, hỏi người trong quán có ngon không.

“Ngon chứ! Chưa bao giờ từng ăn món nào ngon như thế!”

Có người mồm miệng đầy dầu, nhồm nhoàm trả lời.

Lần đầu tiên Hoa Quyển bắt gặp tình cảnh này nên khó tránh khỏi luống cuống tay chân, cũng may toàn là món chế biến sẵn cũng tiết kiệm được không ít thời gian.

Rất nhanh, đĩa tôm hùm đất đầu tiên đã thấy đáy.

Cô quay về nhà bếp tiếp tục làm nóng suất tôm hùm đất thứ hai, lúc ra ngoài, phát hiện ra thịt lợn sốt chua ngọt cũng đã hết nên lại đi xào thêm thịt.

Hoa Quyển mệt không chịu được, cô rót một cốc nước, ngồi xuống vuốt mồ hôi.

Còn chưa nghỉ ngơi được bao lâu thì bên ngoài đã truyền tới tiếng giục.

Khách khứa càng ngày càng nhiều, cô vội vàng đứng dậy mang thịt lợn sốt chua ngọt đã nấu xong ra.

Sau hai tiếng đồng hồ, toàn bộ tôm hùm đất và thịt lợn sốt chua ngọt đều đã bán hết, bát còn không đủ dùng.

Cuối cùng Hoa Quyển cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Bán hết hàng rồi, hôm nay quán ăn tạm đóng cửa, hoan nghênh ngày mai lại ghé thăm.”

Cô cắm đầu tính toán thu nhập hôm nay. Đám người Tô Uyển hào phóng nhất, vừa ra tay đã trả hai nén bạc, bạc vụn mà những vị khách bàn khác trả, cô cũng đã tìm người đổi thành bạc nén.

Tổng thu nhập hôm nay: 3 nén bạc cộng thêm 35 đồng tiền đồng.

Ngẩng đầu lên, khách hàng trong quán đã đi gần hết, chỉ còn lại một người đứng trước quầy hàng.

Thanh niên buộc tóc, mặc toàn đồ đen, đang cười rạng rỡ nhìn Hoa Quyển: “Chủ quán, cho ta một suất cá dưa chua.”

Lúc này Hoa Quyển mới nhận ra Mạc Xuyên đã thay thường phục.

“Hôm nay không có cá dưa chua, mấy món khác cũng đã bán hết sạch rồi, ngày mai anh lại tới sau đi.”

Mạc Xuyên vẫn chưa chịu từ bỏ mà rướn cổ nhìn vào trong nồi: “Không phải trong nồi vẫn còn đồ ăn sao, ta sẽ ăn mấy thứ đó.”

Trong nồi chỉ còn lại năm con tôm hùm đất, Hoa Quyển vốn định để lại cho mình ăn nhưng ai ngờ Mạc Xuyên lại tinh mắt như thế.

“Không được, số còn lại tôi cũng muốn ăn mà!”

Mạc Xuyên nói: “Không sao, không sao, chừa cho ta ít nước sốt để chấm màn thầu ăn cũng được!”

Hoa Quyển nghĩ ngợi một lúc, người tới đều là khách, làm sao có thể để anh ta ăn nước canh thừa được chứ, cô kiên quyết từ chối: “Thật sự hết rồi mà, ngày mai anh tới sớm một chút, tôi sẽ phần đồ ăn ngon cho anh.”

Nói xong, cô không thèm để ý đến anh ta nữa mà quay người đi dọn bàn.

Nhìn mấy chục bộ bát đĩa đã qua sử dụng trong quán, Hoa Quyển rên rỉ trong lòng, bình thường toàn gọi đồ ăn ngoài nào phải dọn dẹp nhiều bát đĩa như thế bao giờ, xem ra phải chuẩn bị một cái máy rửa bát to mới được, bằng không, rất khó tưởng tượng ra được mỗi ngày đều sẽ mệt như thế nào.

Hoa Quyển bê một cái thùng tới, đổ hết cặn thức ăn thừa trên bàn vào trong, lại để bát đũa vào trong một cái chậu to.

Mạc Xuyên nhìn Hoa Quyển dọn dẹp bàn một cách vụng về, không nói hai lời bèn đi qua đó bưng cái chậu đi về phía cửa, vừa đi vừa nói với Hoa Quyển: “Chủ quán, ta rửa bát giúp ngươi cho.”

Hoa Quyển vội vàng gọi anh ta lại, nói: “Không cần đâu!”

Nói đùa, làm sao cô dám kêu khách làm việc giúp mình chứ.

Cô tiếp tục hỏi: “Không phải anh đi cùng đội ngũ hồi kinh hay sao? Sao vẫn còn ở đây? Sẽ không theo kịp đội mất.”

Vẻ mặt của Mạc Xuyên hờ hững: “Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành rồi, bên trên cho ta nghỉ ngơi một khoảng thời gian, vừa vặn nhà ta ở trong thành trấn đằng trước, cách chỗ này gần lắm.”

Sau đó anh ta lại giải thích: “Ta có thể làm tiểu nhị trong quán của ngươi, chạy bàn với rửa bát ta đều làm được hết, hơn nữa, ta không cần tiền lương, ngươi cho ta ít đồ ăn còn thừa kia là được!”

Nói đùa, bí mật trong quán ăn không thể bại lộ được.

Nhưng Mạc Xuyên lại ôm cái chậu to không chịu buông tay, Hoa Quyển không cướp chậu lại được chỉ đành thỏa hiệp: “Được rồi, anh đợi đây trước đi, tôi hâm nóng đồ ăn cho anh.”

Mang tôm hùm đất vào trong nhà bếp, Hoa Quyển đổi chúng sang một nồi canh nhỏ, nước sốt còn lại cũng bị vét sạch đến cạn kiệt, cộng thêm nửa bát nước sôi nữa.

Lại lấy một cái nồi khác ra, nấu một gói mì ăn liền không thêm gia vị, sau đó vớt sợi mì ra, bỏ vào trong nồi tôm hùm đất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc