Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng mấy chị em khác nghe được lời của Tô Uyển lại nháo nhào tỏ vẻ có thể kết bạn cùng đi xem.
Được rồi, Triệu Lộ Nhi miễn cưỡng đồng ý, nhiều người đi chung như thế, nếu mọi người đều cảm thấy không ngon vậy cũng bớt cho mình phải tốn nước bọt.
…
Hoa Quyển lấy bánh bông lan cuộn ra đợi giã đông để dùng, trà sữa được bỏ vào phòng ướp lạnh, sau đó dùng lò vi sóng để làm nóng tôm hùm đất, tiếp đó, cô bắt đầu xử lý thịt lợn sốt chua ngọt.
Vẫn như cũ chỉ cần có tay là được, Hoa Quyển dựa theo hướng dẫn sử dụng cho thịt được bọc trong bột mì vào nồi chiên không dầu để hai mươi phút trước, sau đó đổ nước sốt đã pha chế xong vào trong chảo để đun nóng, cuối cùng trộn đều thịt với nước sốt vào nhau để mỗi một miếng thịt đều được bọc trong nước sốt chua ngọt khai vị, thế là hoàn thành.
Cũng không biết hôm nay có bao nhiêu khách tới cửa, nếu không có ai vậy chào hàng trà sữa trước đi, thứ này để đến ngày mai sẽ không thể uống được nữa.
Ngoài cửa truyền tới giọng nói êm tai của mấy cô gái, người đầu tiên bước chân vào cửa quán là Tô Uyển, đằng sau cô ta còn bốn, năm thiếu nữ thanh xuân mặc đồ màu sắc khác nhau.
Tô Uyển vừa nhìn thấy Hoa Quyển đã nở nụ cười tinh nghịch, ở trong lòng cô ta, đồ ăn mà Hoa Quyển bán là ngon nhất nên cô ta cũng thích đối phương rất nhanh.
“Hoa Quyển tỷ tỷ, ta dẫn mấy tỷ muội tốt của mình tới đây, ta muốn trà sữa và sáu miếng bánh ngọt loại tròn của hôm qua ấy.”
Các cô gái đều đã ăn bữa tối cho nên chỉ gọi toàn điểm tâm.
Hoa Quyển cũng mỉm cười ngọt ngào đáp lại: “Được, vậy các người tìm chỗ ngồi xuống trước đi.”
Không ngờ lại có đông người tới đây như vậy, mà trà sữa chỉ có bốn cốc. Hoa Quyển nghĩ ra một cách, cô chia trà sữa vào bốn ấm trà cộng thêm mấy chiếc cốc nhỏ, làm giống như người xưa uống rượu vậy.
Về phần sáu cái bánh bông lan cuộn, ngược lại cũng đủ hàng tồn.
Xuất phát từ tư lợi, Hoa Quyển cũng muốn cho bọn họ nếm đủ các vị nên hỏi: “Tôi chọn bốn vị bánh ngọt khác nhau cho các cô có được không?”
Tô Uyển chỉ từng nếm hai loại bánh bông lan cuộn vừa nghe thấy còn có vị khác, giọng điệu của cô ta lập tức trở nên càng mong chờ hơn: “Được đó được đó! Cho lên hết, cho lên hết! Ta muốn nếm thử hết!”
Triệu Lộ Nhi nhìn bộ dáng không dè dặt này của bạn tốt, nào còn dáng vẻ của tiểu thư khuê các ngày xưa nữa, lại còn gọi một thương nhân là tỷ tỷ, hai tròng mắt của cô ta sắp trợn ngược lên trời luôn rồi.
“Ta chỉ đi cùng ngươi tới đây thôi, không cần gọi phần của ta.”
Tô Uyển trực tiếp chọn bỏ qua: “Hoa Quyển tỷ tỷ, cứ lên món như ta nói đi.”
Tô Uyển nôn nóng cầm con dao nhỏ cắt một miếng bánh bông lan nguyên vị, vào một giây bỏ miếng bánh vào trong miệng, cô ta híp mắt lại đầy thỏa mãn, chính là vị này, nồng nàn hương sữa, mềm mại ẩm ướt.
Năm người khác ngồi quanh bàn đều không dám động tay, nhìn thấy vẻ mặt của Tô Uyển và đều nghi ngờ: “Thật sự ngon đến vậy sao?”
Triệu Lộ Nhi quả thật ngửi thấy mùi thơm nhưng cô ta không tưởng tượng ra được mấy thứ có hình dạng giống nhau nhưng màu sắc khác nhau có thể có mang tới mùi vị kinh người cỡ nào.
Cô ta không chọn ăn bánh bông lan cuộn mà giơ tay về phía bình trà.
Cô ta cầm một bình trà lên, rót trà sữa bên trong vào cái cốc trước mặt mình, mùi trà thơm như có như không chui vào mùi.
Bình thường ở nhà, Triệu Lộ Nhi cũng sẽ nấu trà uống nhưng loại trà này rất khác, trong mùi hoa lài nhẹ nhàng còn lẫn với một mùi sữa bò, cô ta rất thích cái mùi này.
Cô ta nhấp nhẹ một hớp, trong mùi thơm mang theo chút vị ngọt, lại có một thứ vị mặn dinh dính.
Không nếm ra được là gì.
Để thúc đẩy vị giác chân thật nhất, cô ta uống càng ngày càng nhiều, hết cốc này đến cốc khác.
Một lúc sau, trà trong bình trà chỉ còn lại mỗi đáy.
Triệu Lộ Nhi mở nắp bình trà ra lại bất ngờ phát hiện bên trong có vụn quả hạch, cô ta cầm thìa múc vào trong cốc trà, cứ vậy ăn sạch hết.
Đặt cái cốc xuống, cô ta mới phát hiện ra hành vi của mình hơi khiếm nhã, nhưng hoàn toàn không có ai thèm để ý đến cô ta, các chị em đều đang chuyên chú ăn điểm tâm, bánh bông lan cuộn trên bàn đều đã bị chia nhau ăn hết sạch.
Sáu miếng bánh bông lan cuộn vốn nên là phần của sáu người, bọn họ đã ăn hết phần của mình nhưng vừa rồi cô ta đã nói không cần, nên bây giờ không thể thốt ra khỏi mồm lời trách móc được, chỉ có thể im lặng hối hận mà thôi.
Trà sữa đã ngon như thế rồi, điểm tâm chắc chắn sẽ không tệ.
Hoa Quyển thò đầu từ trong nhà bếp ra, nhìn thấy đồ ăn trên bàn đều đã sạch bách bèn đi qua đó hỏi: “Bánh bông lan cuộn có ngon không?”
Hóa ra món điểm tâm này tên là bánh bông lan cuộn, cái tên rất kỳ cục, Tô Uyển gật đầu: “Ngon, ta thích vị mới ngày hôm nay, bên ngoài còn có một lớp vỏ giòn giòn màu nâu, không ngờ đắng và ngọt lại có thể dung hòa được như vậy.”
“Cái đó là vị chocolate, một cái khác màu đen là vị cà phê.”
“Tên thật kỳ lạ.”
Hoa Quyển tiếp tục giải thích: “Còn có trà sữa mà các cô uống, ấm này tên là bạch trà hoa lài, bên trong có vụn quả hạch và phô mai mặn. Ấm này là lục trà khoai môn, được tạo thành từ hỗn hợp trà xanh thêm sữa và khoai môn tươi ngon. Còn ấm này ấy hả, là trà hoa quế dẻo ngon, bên trong có vị hoa quế cộng thêm một ít nếp. Còn một ấm là trà sữa trân châu, chính là ấm có mấy viên trông giống trâu châu ấy.”
CÁc cô gái nghe lời giới thiệu của Hoa Quyển xong lập tức châu đầu ghé tai thì thầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)