Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Các loại viên và rau đã ngâm nguyên một ngày hòa quyện với nước canh, mỗi một miếng cắn vào miệng đều có nước bắn ra.
Trong màn đêm lạnh lẽo sưởi ấm trái tim mỗi một người.
Giang Thời Việt mở túi vải ra, chia màn thầu và bánh bao cho mọi người để mọi người ăn kèm với canh Oden.
Đám người lại bị kích thích mà hoan hô reo hò một trận.
“Trời ơi, đây là màn thầu sao? Tại sao lại mềm như thế, còn có vị ngọt nữa!”
“Bánh bao này phải hai lạng nhân ấy chứ! Quán nào lại chịu bỏ nhân thịt nhiều như vậy?”
“Cái này ngon quá đi mất, trước đây sao không phát hiện ra tài nấu nướng của Trương Tiểu Lâm ngươi lại giỏi như thế chứ!”
“Thì có phải ta nấu đâu!”
Miệng của Tiểu Lâm bị nhét đầy đồ ăn, anh ta nhồm nhoàm đáp: “Là Giang Thời Việt với Mạc Xuyên mang về! Hắn nói mua của quán ăn nhỏ dưới chân núi.”
“Không ăn đủ không ăn đủ, đợi được nghỉ ta phải tới ăn một trăm bát mới được!”
Có người trực tiếp nịnh nọt Giang Thời Việt và Mạc Xuyên: “Chắc chắn ngươi ăn no rồi mới về đúng không, phần của các ngươi chắc ăn không nổi nữa đâu? Để ta ăn giúp các ngươi cho!”
Giang Thời Việt tòng quân để rèn luyện bản thân và tích lũy một ít kinh nghiệm, anh vốn xuất thân cẩm y ngọc thực, lúc này, sự giáo dục của anh không cho phép anh từ chối mà nhường đồ ăn trong tay mình cho người bên cạnh.
Nhưng Mạc Xuyên cũng không dễ tính như thế, anh ta giơ một tay bảo vệ thức ăn, nhảy một phát bắn xa hai mét.
“Không được không được! Vừa rồi ta không được ăn món này! Không cho ai hết!”
…
Một ngày mới, việc đầu tiên của Hoa Quyển chính là biến số tiền kiếm được tối hôm qua thành tiền hiện đại.
Cô bắt xe đến thành phố và tìm được một cửa hàng đồ cổ, chủ quản nhận ra Hoa Quyển, trên gương mặt lập tức tươi cười như hoa nở.
“Là cô đấy à cô em, lại có đồ tốt gì nữa thế?”
Hoa Quyển đưa nén bạc cho chủ quán, chủ quán đeo kính lật xem một lúc rất lâu.
“Không có dấu vết oxy hóa gì cả nhưng vết tổ ong bên dưới lại rất khớp, cô là khách quen nên tôi cũng không lừa cô gì cả, tám vạn một nén.”
Ông chủ này cũng coi như thành thật, Hoa Quyển vui vẻ đồng ý, cô lấy 2 nén bạc và 15 đồng tiền đồng ra, tổng cộng được hai mươi vạn năm nghìn tệ vào tài khoản.
Cộng thêm tiền tiết kiệm, hiện giờ trong thẻ của Hoa Quyển đã có khoảng ba mươi ba vạn.
Nhưng việc mà cô phải làm vẫn còn rất nhiều, chỗ cần tiêu tiền cũng không ít, một chút ít tiền này còn lâu mới đủ.
Cô lên mạng đặt làm một ít hộp gỗ và ống trúc trước, còn mua một ít giấy dầu dùng để đóng gói, bên trên còn in tên quán của cô: Quán ăn Hoa Quyển.
Tiếp đó, cô lại đến cửa hàng đặt may Hán phục để mua hai bộ Hán phục, cân nhắc đến bản thân còn phải nấu cơm nên cô đặc biệt chọn phiên bản cách tân, như vậy tay áo sẽ hẹp lại, chân váy cũng gọn gàng hơn, thuận tiện cho cô làm việc.
Sau đó, Hoa Quyển tìm được một công ty sửa chữa phong cách kiểu Trung và bàn bạc phương án với bọn họ, cô muốn trang trí lại quán ăn nhỏ của mình để quán ăn không còn trông quá mức khác biệt ở thời cổ đại nữa.
Cô lại đến các hàng quán để mua một ít đồ gia dụng, một chiếc giường, một chiếc đệm mềm mại, chăn ga gối đệm thoải mái, còn có rèm cửa sổ cùng hệ màu nữa…
Cô không quên đóng gói thêm mấy cốc trà sữa, nếu đã là quán ăn nhỏ, Hoa Quyển cho rằng mình nên lấy món ăn bình dân làm chủ, trà sữa với điểm tâm gì đó…
Tất cả đều đã sắp xếp ổn thỏa, cô cũng đã quá mệt.
Không ngờ tiêu tiền cũng tiêu hao thể lực đến vậy, nhưng loại niềm vui này là thứ không gì có thể so sánh được.
Cô lên xe thuê nghỉ ngơi một lúc, vừa về đến cửa hàng, cô lập tức đi trang trí cái ổ nhỏ trên tầng hai của mình.
Vỏ chăn có hoa văn màu hồng nhạt phối với rèm cửa cùng hệ màu, cộng thêm thảm trải sàn màu gạo.
Căn phòng đơn giản lập tức trở nên ấm áp hơn hẳn.
Hôm nay là lễ thưởng cúc mỗi năm một lần, là ngày mà dân chúng được thưởng thức hoa cúc, nhóm con gái cũng tụ tập tới chơi, vừa ngắm hoa cúc vừa ăn điểm tâm, lại thả đèn hoa cúc để cầu phúc.
Ông nội của Triệu Lộ Nhi làm quan trong triều, cha là tri phủ bản địa, hôm nay ở nhà vẫn thiết yến chiêu đãi người thân và bạn bè như mọi năm, Triệu Lộ Nhi cũng mời một nhóm chị em tốt tới đây chơi.
Trong phủ giăng đèn kết hoa, ăn uống lại càng chú trọng hơn, đặc biệt là điểm tâm mà các cô gái thích ăn, không chỉ thuê đầu bếp nổi tiếng trong thành tới làm mà thậm chí còn đặc biệt phái người đến kinh thành mang bánh ngọt đang thịnh hành nhất ở bên đó về đây.
Tô Uyển đang ngồi bên trái Triệu Lộ Nhi vội vàng gật đầu: “Thật đó, ở ngay dưới chân núi Ô Sơn bên ngoài thành, lúc ta đến Lạc Hà Tự cầu phúc đã nhìn thấy. Điểm tâm được bán ở đó vừa mềm vừa thơm, còn ngon hơn ở Phiêu Hương Các trong kinh thành nhiều. Còn có một loại trà, à đúng, tên là trà sữa, bây giờ ta cứ nhớ tới là vẫn còn cảm thấy miệng mình thơm đây!”
Tô Uyển miêu tả kỹ càng mùi vị của mấy món ăn kia cho Triệu Lộ Nhi rồi đề nghị: “Lát nữa chúng ta có thể đi nếm thử.”
Triệu Lộ Nhi khịt mũi khinh thường: “Ngươi chỉ biết phóng đại.”
Quán điểm tâm trong kinh thành là nơi thế nào, đến quý nhân cũng thường hay ghé thăm, bọn họ có đầu bếp giỏi nhất nghiên cứu điểm tâm mỗi ngày, có vài đầu bếp còn bước từ trong cung ra, người ở trong Phiêu Hương Các là nổi tiếng nhất, nếu nói còn ngon hơn cả quán đó vậy chỉ có chuẩn là lừa người thôi.
Tô Uyển lắc đầu: “Ta thật sự không phóng đại đâu, ngươi đi ăn rồi sẽ biết, dù sao tối nay cũng không giới nghiêm, đi xem một chút cũng chẳng thiệt.”
Triệu Lộ Nhi vốn chẳng muốn đi, thậm chí còn cảm thấy chị em tốt của mình chưa từng được ăn món ngon gì nên mới quý trọng mấy món tầm thường đó như thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)