Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mỗi Ngày Hốt Bạc, Quán Ăn Vặt Của Ta Thông Dị Giới Chương 19: Thu Nhập

Cài Đặt

Chương 19: Thu Nhập

Hoa Quyển đã từng thấy nạn lũ lụt trên thời sự, ở thời hiện đại phát triển công nghệ mà vẫn còn rất nhiều người bỏ mạng trong lũ lụt thì thôi, càng đừng nói đến thời cổ đại cứu viện chậm, vật tư thiếu thốn, cho dù dân chúng có sống sót được thì vẫn mất hết ruộng vườn, nhà cửa, rơi vào kiếp nạn dân.

Cô cũng lắc đầu theo.

Trong lúc nói chuyện, Mạc Xuyên đã quay về.

Anh ta mang về một cái nồi sứ, nắp nồi bị sứt một miếng, còn có một túi vải không nhìn ra được là màu gì.

Các loại Oden cộng lại chỉ được 25 xiên, Hoa Quyển rút hết toàn bộ tăm trúc ra, viên, củ cải, rong biển đồng loạt được đổ vào trong nồi, toàn bộ nước canh còn thừa cũng được đổ vào nốt.

Mạc Xuyên mở túi vải ra, bánh bao và màn thầu đã hấp chín được bỏ vào trong.

Sau đó, anh ta quay đầu cười ha ha với Hoa Quyển: “Trên đường hành quân không cần chú trọng nhiều đến vậy.”

Xem ra phải chuẩn bị ít hộp trúc hoặc hộp gỗ mà người cổ đại thường dùng, còn phải chuẩn bị thêm một ít giấy dầu dùng để đóng gói nữa.

Hoa Quyển nghĩ ngợi, mấy thứ này trông không được sạch sẽ cho lắm.

Tính cả đồ ăn mang đi, một bàn của Giang Thời Việt tổng cộng ăn hết một nồi cá dưa chua, bốn bát cơm trắng, 35 cái bánh bao và màn thầu, 25 xiên Oden.

Không đợi Hoa Quyển tính tiền xong, anh đã vung tay một cái, để lại một nén bạc.

“Cô nương, đồ ăn trong quán ngươi đúng là mỹ vị, không cần trả tiền thừa.” Sau đó, anh và Mạc Xuyên thắng lợi trở về.

Thu nhập hôm nay: 2 nén bạc và 15 văn tiền mà Ngô Thanh trả.

Lúc Giang Thời Việt và Mạc Xuyên thúc ngựa chạy như bay về chỗ hạ trại đã là rất muộn rồi, ngoại trừ binh lính gác đêm ra, những người khác đều đã vào doanh trướng nghỉ ngơi.

Giang Thời Việt tìm được tiểu binh chuyên phụ trách cơm nước và đưa nồi sứ cho đối phương, kêu anh ta chia thành hai nồi, ngoài ra nấu thêm nước sôi.

Màn thầu với bánh bao được bọc trong túi vải vẫn còn hơi ấm, anh để chất đống bên cạnh lửa trại, tránh cho đêm rét làm bánh bao nguội nhanh.

Người đầu tiên ngửi thấy mùi canh Oden là đầu bếp nhỏ kia, trong nháy mắt mở nắp nồi sứ ra mùi hương lập tức phả tới.

Suýt chút nữa thì anh ta không kiềm chế được, chỉ muốn bưng cái nồi lên tu ừng ực một hơi hết sạch!

Anh ta dùng lực khống chế lớn nhất để ngăn cản bản thân làm như vậy. Anh ta chỉ có thể thò đầu tới chỗ cái nồi để hít hà mùi thơm của nó, một khắc ấy, bao nhiêu mệt mỏi vì đi đường đã lâu đều bị cuốn đi sạch.

Anh ta định thêm một ít nước sông vào để đảm bảo mỗi một người lính đều có thể được nếm, nhưng lại sợ nước sông làm vấy bẩn thứ canh này, nghĩ ngợi rất lâu, anh ta đi đến bên ngoài lều của đội trưởng để mượn đối phương ít nước giếng.

Anh ta nhớ đội trưởng có sở thích uống trà, mỗi lần đến một thành trấn đều sẽ ra lệnh cho người lấy mấy bình nước giếng cho anh ta, cho dù có vội lên đường cũng không ngoại lệ.

“Mau về đi ngủ đi, ngủ sớm một chút có lẽ ngươi còn có thể uống canh trong mơ.”

Binh lính canh gác bên ngoài trướng không nhịn được mà phì cười.

Không còn cách nào khác, Trương Tiểu Lâm chỉ đành quay về, anh ta nhẹ nhàng múc nước sông lên, cố gắng tránh cặn bẩn sau đó chia ra đổ vào hai nồi canh, dùng lửa đun sôi.

Không bao lâu sau, mùi thơm của canh Oden truyền khắp toàn bộ doanh trướng, rất nhanh đã có người thò đầu ra khỏi lều hỏi: “Mùi gì thế? Tôi ngửi thấy mùi gì đó thì phải?”

Càng ngày càng có nhiều người bò ra hơn, thuận theo mùi hương tìm đến nguồn gốc phát ra.

Ngay khi bọn họ tìm đến chỗ của Trương Tiểu Lâm và nhìn thấy hai cái nồi sứ, cả đám đều bùng nổ.

“Trương Tiểu Lâm! Ngươi nấu cái gì thế? Con mẹ nó thơm quá đi mất!”

Có người thò tay định mở nắp nồi: “Mau cho ta xem nào!”

“Trương Tiểu Lâm, ngươi đừng hòng ăn mảnh! Mau cho ta nếm thử! Mau cho ta nếm thử!”

Mọi người loạn như cào cào, Trương Tiểu Lâm không ngăn cản được mà chỉ có thể bảo vệ hai cái nồi sứ.

“Vẫn chưa nấu chín, đừng sốt ruột, người nào cũng có phần mà!”

Cũng có người ý chí kiên định chạy về bẩm báo với đội trưởng, đội trưởng cũng đã ngửi thấy mùi thơm.

“Thật sự có canh sao?”

Anh ta bán tín bán nghi, khoác áo vào rồi đi về chỗ Trương Tiểu Lâm.

Đợi khi anh ta đến nơi thì tất cả mọi người đã vây chặt chẽ xung quanh Trương Tiểu Lâm rồi.

“Tránh ra hết đi! Tránh ra hết đi! Đội trưởng tới rồi!”

Mọi người nhường ra một đường, đợi đội trưởng đi vào, đám người lại tự giác bao vây.

Đội trưởng nhìn canh trong nồi, nước canh vẫn chưa sôi hoàn toàn mà đang nổi bong bóng nhỏ, nhưng hương vị đó đã nồng đến độ có thể làm tê liệt suy nghĩ của anh ta.

Anh ta không thốt được thành câu mà lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, nhìn chằm chằm vào động tác của Trương Tiểu Lâm mà không chớp mắt.

Có đội trưởng tọa trấn nên mọi người không dám ồn ào nữa, chỉ nghe thấy tiếng nuốt nước bọt liên tiếp vang lên.

Có người nhỏ giọng hỏi: “Sao vẫn chưa được?”

Trương Tiểu Lâm kiên nhẫn giải thích: “Mới thêm nước sông, phải nấu thêm một lúc để khử mùi tanh.”

Đội trưởng hơi xấu hổ: “Ngươi cũng không nói rõ, khụ khụ, ta còn tưởng ngươi nằm mơ.”

Cuối cùng canh cũng sôi, mọi người đã sớm cầm sẵn bát chỉ đợi Trương Tiểu Lâm chia cho.

Mỗi người được chia một bát canh với ba loại viên khác nhau, chay mặn ngẫu nhiên, chỉ có đội trưởng mới có tư cách ăn năm viên.

Tiếng nuốt nước bọt biến thành tiếng tu canh ừng ực ừng ực, thơm thật, món canh cao cấp được hầm từ sườn heo, thịt gà và cá mực suốt mấy tiếng thật tươi thơm nồng nàn, uống vào miệng còn kèm theo chút vị ngọt nhẹ nhàng.

Vị ngọt này cũng không phải ngọt của thêm đường kia mà là vị của bản thân nguyên liệu bị kích thích ra, dung hòa vào trong canh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc